Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 291: Người trên người Triệu Khôn

Chương 291: Người trên người Triệu Khôn
Triệu Cần và Triệu Bình nhìn về phía người vừa đến. Chà, một thân đồ hiệu, nhìn sơ qua đã thấy hàng nhái, tóc tai thì vuốt keo không ra hình thù gì, trên mặt thì lúc nào cũng toe toét cười, kẹp cái cặp táp dưới nách, áo sơ mi đóng thùng, thắt lưng lộ rõ mồn một, còn đeo thêm cả cái bao đựng điện thoại di động ở thắt lưng. Đôi chân thì một cái đứng thẳng, một cái hơi nhón lên trước và khẽ đung đưa.
Triệu Cần cứ thấy cái bộ dạng này sao mà quen mắt, lát sau hắn và Triệu Bình cùng nhìn sang cha mình.
Triệu An Quốc đương nhiên hiểu hai đứa con đang nghĩ gì, mặt hơi ngượng, nhưng ngay lập tức lại liếc mắt nhìn hai đứa một cái, rồi cười nói với người vừa đến: “A Khôn đó à, cơm trưa nhà bác nấu xong rồi, vào ăn thôi.”
Triệu Lập Khôn nghe ông từ chối, nụ cười trên mặt liền tắt ngúm: “Bác Hai, nghe nói bác cũng hay lang bạt ở ngoài, mấy hôm nay ông chủ của cháu tới, ông ấy đang cần người, hay là để cháu giới thiệu cho bác một chân? Ông ấy hào phóng lắm, bác mà đi theo ông ấy, cháu không dám chắc nhiều, nhưng một năm ba bốn vạn thì không khó đâu.”
Triệu Cần cười nhìn ông anh họ: “Anh Khôn, ông chủ đó tin anh thế cơ à?”
“Tạm được, em giúp ông chủ xúc tiến vài vụ làm ăn, cũng có kha khá khách hàng lớn, lời em nói ông ấy vẫn nể nang chút ít.”
“Anh Khôn giỏi thật, thế này một năm chắc anh kiếm được nhiều lắm nhỉ, chắc phải năm sáu vạn là ít.” Triệu Cần nói giọng đầy khoa trương, đến cả Triệu Bình cũng thấy thằng em này đang trêu người đần. Nhưng A Khôn thì ít khi về, không tiếp xúc nhiều với Triệu Cần, đối với kiểu bợ đỡ của Triệu Cần, hắn ta tỏ vẻ rất hưởng thụ: “Năm sáu vạn mà gọi là tiền à? Một năm không kiếm được chục cái thì còn chạy ra ngoài làm gì nữa, ở nhà là được rồi.”
“Chậc chậc, anh Khôn đúng là ghê gớm, có lẽ anh là người lăn lộn khá nhất cái thôn này rồi, tầm hai năm nữa, cả trấn này, không, chắc cả cái phủ trên tỉnh này, có lẽ sẽ là anh.”
“Được rồi, mấy lời này không nên nói.” Được khen lấy khen để, Triệu Lập Khôn dường như quên cả mục đích của chuyến này, trực tiếp ngồi xuống. “A Cần, mày cứ ở nhà hoài cũng không được, phải ra ngoài xông xáo, học thêm cái kiến thức vào, mày có biết mua sắm trực tuyến không? Mày có biết đến sóng ngầm internet không?”
Hắn nói xong, Triệu Cần liền lắc đầu, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ và ao ước.
Tán dóc một hồi, Triệu Cần liếc nhìn thời gian rồi mới nói: “Anh Khôn, gạo nhà em chán quá, chắc anh ăn không quen đâu, nên thôi mình không giữ anh ăn cơm đâu. Hôm nào rảnh, em lại thỉnh giáo anh, anh chỉ bảo cho em vài đường, trước em nghe người ta nói, đọc vạn quyển sách không bằng đi vạn dặm đường, đi vạn dặm đường không bằng danh sư chỉ điểm, em cảm thấy anh chính là danh sư của em rồi đó. Nghe người ta nói một buổi nói chuyện của người tài còn hơn hai năm rưỡi mò mẫm đấy. Em nghĩ anh mới về chắc nhiều việc bận, thôi mình không giữ anh.”
Triệu Lập Khôn gật đầu cười: “Thích học tập là tốt, ngoài xã hội còn nhiều cái phải học, chỉ đọc sách thôi không được đâu. Anh thực sự còn có chút việc bận, thế anh về trước nhé.” Nói rồi, hắn ta đứng dậy đi ra cửa. Triệu Cần cũng đứng dậy, ra vẻ tiễn hắn. Nhưng khi hắn vừa ra khỏi cửa, Triệu Cần lập tức đóng cửa cái rầm, rồi bảo Tẩu Tử: “Bật TV lên, mở hết cỡ volume lên.”
Triệu Lập Khôn đi được một đoạn, lúc này mới nhớ ra mục đích chính của mình. Cha hắn bảo hắn đến mời bác Hai về nhà ăn cơm. Lập tức hắn lại quay người trở lại, thấy cửa đã đóng thì hắn ngớ người, lẩm bẩm trong miệng: “Giữa ban ngày đóng cửa làm gì thế không biết? A, sao trước cửa còn đỗ cái xe ô tô nữa.”
Lúc mới đến, hắn cứ vênh mặt lên trời, thật sự là chẳng để ý gì. Giờ thì lại bị cái xe ô tô hấp dẫn sự chú ý. Hắn nhìn một lúc, rồi khẽ kêu lên: “Ngọa tào, Passat đời mới bản full option, cái này chắc không dưới 30 vạn, ai mua xe oách vậy?”
Triệu Cần không nghe thấy, chứ nếu mà nghe thấy, kiểu gì cũng nịnh hót một câu: "Anh Khôn, anh thật có mắt nhìn!"
Một lát sau, hắn lại nhớ đến chuyện chính, liền tiến lên gõ cửa, kết quả đột nhiên nghe thấy bên trong gào to một câu: “Nhị doanh trưởng, mẹ nó pháo Italy của ông đâu?”
Triệu Khôn ngơ ngác một hồi mới phản ứng ra, đó là tiếng TV, lại nện cửa hai cái mà vẫn không thấy ai ra mở, hắn đành phải bực bội xoay người rời đi.
“A Cần, như vậy không hay đâu.” Triệu Bình đứng ở ngoài sân, thò đầu ra nhìn thấy người đi khuất rồi mới trở vào nhà, tắt TV rồi nói với thằng em một câu.
“Có gì mà không hay. Trước đây em thường xuyên về, có thấy đường thúc mời em ăn cơm không? Còn không phải là vì tâm lý chiếm chút tiện nghi đó sao.” Triệu Cần còn chưa lên tiếng, thì Triệu An Quốc đã đỡ lời cho con trai thứ. Còn sợ người ta trở mặt hay không á, đùa à, mình sắp sửa làm cán bộ thôn tới nơi rồi, có bản lĩnh thì cứ lật mặt thử xem.
Kỳ thực, hắn rất khó chịu, vì dáng vẻ vừa rồi của Triệu Lập Khôn đã làm hắn nhìn thấy bóng dáng của chính mình trước đây.
“Ăn cơm thôi.” Hạ Vinh cười bưng đồ ăn ra ngoài. Chuyện này cô là phụ nữ không nên ý kiến, chẳng qua là cảm thấy cậu em chồng mình có hơi tổn hại và tinh quái.
“A Viễn còn chưa tan học đâu, đợi nó về ăn cùng.” Dù Triệu An Quốc chẳng hề đoái hoài đến đứa con trai mình, nhưng cháu trai thì nhất định phải đợi.
“Ăn… Ăn cơm cơm.” Miểu Miểu chạy đến bên cạnh ông, vừa nói vừa vỗ vào bụng nhỏ. Điều đó khiến lòng ông quặn thắt lại: “Cho Miểu Miểu ăn cơm trước, bụng nhỏ bé xẹp cả rồi.”
Hạ Vinh đáp lời một tiếng. Nhưng vừa dứt lời, thì A Viễn đã đeo cặp xộc vào nhà: “Chú út, hôm nay Tiết Tiểu Lượng có mật ong ngọt lắm.”
“Mật ong á? Được rồi, hôm nào chú mua cho con.”
“Con không muốn mua. Nó bảo là mật ong cha nó đi đào trên núi đó. Hay là chú cũng đi đào đi. À không, chú chắc chắn không đào được đâu, nhìn chú lười thế kia thì làm được gì chứ. Thôi… thôi…”
Nó còn chưa nói hết câu thì Triệu Cần đã cho nó một phát vào mông: “Thằng ranh con, đừng có ở đấy mà dùng phép khích tướng với chú. Mấy trò đó chú mày chơi hết cả rồi.”
“Có mà ăn còn kén chọn, toàn là thói quen xấu mà ra cả thôi. Tao thấy cứ bỏ đói vài bữa thì đến cám lợn chúng mày cũng tranh nhau mà ăn.” Hạ Vinh thấy con mình như vậy, bèn bắt đầu trách móc.
“Chờ hai hôm nữa A Công lên núi tìm cho con ít mật nhé, mật ong rừng đúng là ngon hơn hẳn.” Triệu An Quốc xoa đầu A Viễn mà nói. Mật hè thì sản xuất nhiều nhưng luôn có vị hơi khô, còn mật đông thì khác. Vừa bỏ vào miệng là cảm nhận được toàn thân đều được bao bọc bởi cái vị ngọt ngào đó. Hơn nữa lại không hề khô mà rất mượt mà.
“Cha, đừng để ý đến nó. Con trai thì không nên quá chiều chuộng như thế.” Triệu Bình nói rồi đứng dậy giúp dọn cơm.
Cũng may, dù ông bố và ông anh thích rượu, nhưng vào buổi trưa thì họ cơ bản là không uống nên bữa cơm trưa cũng kết thúc nhanh chóng.
Sau bữa cơm, Triệu Cần đi đến quầy bán đồ ăn vặt của Lão Chu. Trên đường đi hắn còn gọi điện cho Lão Hình để ông cũng đến đó một chuyến.
“A Cần, chuyện của ta sao rồi?” Thấy hắn đến, Lão Chu lập tức đưa cho hắn một chai trà Vương Lão Cát, rồi mới hỏi.
“Chính là tới để nói chuyện này đó. Miếng đất mà tao nói, là bạn tao lấy được rồi, cho tao thuê ba trăm mét vuông, ngay chỗ gần bến tàu. Ở phía trước còn có một khoảng đất trống rất rộng để đậu xe. Lúc đó còn có thể dựng vài cái ô lớn, kê vài cái bàn cho người ta ngồi ăn cơm, vừa ăn vừa ngắm cảnh biển.”
“Vậy khi nào thì mình bắt đầu thi công?”
“Đừng vội, cứ nghe tao nói hết đã.”
“Mày nói đi, mày cứ ngồi mà nói, hay là tao gọi Lão Lục đến luôn?”
“Ừ được, mày gọi luôn cả Bành Lão Lục đến đi, khỏi mất công tao phải nói lại từng người.”
Lão Chu đứng ở cửa, hét lớn với Bành Lão Lục mặt đơ một tiếng, xác định là ông ta đã nghe thấy, rồi ông ta lại quay trở vào.
Đợi Lão Lục đến, Triệu Cần mới lên tiếng nói tiếp: “Ba trăm mét vuông, cũng gần nửa mẫu đất đó. Một năm tiền thuê là 12 nghìn tệ. Ký mười năm trước đã, ba năm đầu sẽ không tăng. Ba năm sau thì mỗi năm tăng 3%.”
Nghe xong cái giá này, hai người vô cùng vui mừng. Như này là quá rẻ rồi, tính ra một mét vuông một tháng chỉ có hơn 3 tệ, mà vị trí này còn tốt hơn cái vị trí mà hôm trước bọn họ đã xem kia nhiều.
“Xây nhà khung thép, tao tính sơ sơ thì chắc tầm khoảng 100 tệ một mét vuông, cộng thêm tiền trang trí, thiết bị các thứ nữa thì cũng tầm 5 vạn tệ. Nên tao định góp vốn ban đầu khoảng 10 vạn tệ, hai người mày giờ có đủ không?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận