Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 275: Đào máu man

Chương 275: Đào m·á·u man
Triệu Cần đi tới bãi bùn lầy, vốn cho rằng mọi người không ra biển, người ở đây sẽ rất nhiều, kết quả đến lúc mới phát hiện, cũng chỉ tầm hai ba người. Nhìn đến chỗ của đại ca, hắn đi tới, "Đại ca, sao không có nhiều người vậy?"
"Bình thường thôi, chính mùa còn phải đợi trời lạnh thêm chút nữa, hiện giờ đào tốn sức."
Triệu Cần liếc mắt nhìn cái thùng của đại ca, bên trong có hai con m·á·u man, một con Bát t·r·ảo nhỏ, hai con cá thòi lòi, "Đại ca, ngươi đào bao lâu rồi?"
"Hơn một tiếng."
Triệu Cần nhướng mày, không đúng, đào lâu như vậy mà chỉ được có chừng này, sau một khắc hắn nhận ra vấn đề mấu chốt, đại ca không dùng xẻng do hệ thống ban thưởng.
"Đại ca, sao ngươi không dùng cái xẻng ta mua kia?"
"Có đồ cũ dùng làm gì đồ mới, vốn cũng không định đào nhiều, liền cầm xẻng xúc cát, kết quả cái đồ chơi kia không dùng được lực, lại về đổi cái xẻng."
Triệu Cần hiểu rõ, thảo nào trước đó hệ thống giảm giá trị may mắn, nghĩ chắc là do đại ca dùng xẻng xúc cát. Không thèm để ý đến việc đại ca thu hoạch được ít, hắn cũng bắt đầu làm, một ngày không động chân tay hắn cũng khó chịu cả người.
"Không phải đào như ngươi đâu, ngươi phải tìm hang, với cả bùn chỗ này dính xẻng lắm, phải dùng lực khéo léo, xúc nhanh chậm không quan trọng, khi mang bùn xúc lên, phải có lực đột ngột, như vậy bùn sẽ không dính xẻng đỡ tốn sức."
Triệu Cần không có nghe đại ca nói gì, chủ yếu là hắn cũng không nghĩ tới việc sẽ có bao nhiêu thu hoạch, tới đây thuần túy chỉ vì nghe nói m·á·u man ăn ngon thôi. Hai anh em đào đủ ăn một bữa là được, hắn cũng chẳng mong bán lấy tiền.
"Ai, sao nói ngươi cũng không nghe gì hết vậy, tìm hang chứ, không tìm hang thì đào cái... "
Triệu Bình nói được nửa câu, thanh âm bỗng im bặt, bởi vì hắn đã thấy lão đệ mình xới được một con m·á·u man lên.
"Mèo mù vớ cá rán." Một lúc sau, hắn vẫn cằn nhằn một câu, nhưng cũng lười chỉnh xem lão đệ mình đào thế nào nữa, hoặc là thật sự đúng câu nói kia, mổ heo mỗi người có cách khác nhau.
m·á·u man thân thể có hàm lượng m·á·u rất cao, da rạch một đường nhẹ thôi là m·á·u sẽ tràn ra, hình dạng như một ống bầu dục, như chữ "nhất" trải dài, rất giống một cây thước dạy học nhỏ, da bóng loáng, mình không vảy, phần lưng cùng mặt ngoài của vây có màu vàng nhạt trong suốt, mặt ngoài phần bụng màu trắng đục, t·h·ị·t màu đỏ như m·á·u. Người địa phương cho rằng đây là vật đại bổ, đương nhiên bản thân nó thật sự có tác dụng bổ khí huyết. m·á·u man.
"Đại ca, cái đồ chơi này ăn có ngon không?"
"Không ăn được."
"Ta mặc kệ ngươi nói thật hay giả, dù sao ta đào được đều để ăn."
Triệu Bình thấy tâm mệt mỏi, dứt khoát ngậm miệng để tiết kiệm nước bọt.
Nhìn lão đệ mình đào ngay tại chỗ vừa mới đào được một con m·á·u man, căn bản không có ý định đổi chỗ khác, cuối cùng hắn nhịn không được lại nói: "Ngươi đào bừa đấy, m·á·u man sở dĩ đắt như vậy, cũng vì nó hiếm, sao có thể nhiều như vậy, ngươi..."
Kết quả lời còn chưa nói hết, đầu xẻng của Triệu Cần lại lật lên một con, sau đó vẻ mặt vô tội nhìn đại ca, "Vừa nãy ngươi nói gì, gió lớn không nghe rõ."
"Không có... ta không nói gì."
Triệu Bình suýt nữa có xúc động ném xẻng đi, quá đáng ghét. Sau đó hắn nhìn lão đệ mình, vẫn là đào kiểu xới đất như vậy, hết hàng này đến hàng khác, thỉnh thoảng lại có một con ở trên, còn mình tìm nửa ngày hang, có khi đào lên toàn rác.
"Đại ca, thế mà thật sự có con Bát t·r·ảo nhỏ, nó chui sâu thế?"
"Đại ca, vãi chưởng, ha ha, ta thế mà đào ra một con cua đá, xem này, đầu vẫn còn lớn."
"Đại ca, ta đi, còn có cả con lươn, xem ta ba nhát xẻng đưa nó lên bờ."
"Nha, đại ca, ta đào được một con cá thòi lòi, còn là hoa nữa."
"Câm miệng, ồn ào quá." Triệu Bình cảm giác cái xẻng vung không nổi, càng lúc càng mệt mỏi.
"Đại ca, nghe nói cá thòi lòi ăn cũng ngon."
"Ngươi không phải chưa từng ăn, lúc nhỏ ta thường bắt, a nương hay làm cho ta ăn, ăn ngon thật. Khoan nói, vừa xuống đây ta mới thấy, hình như hôm nay cá thòi lòi nhiều thật. Chỉ là cái đồ này chạy nhanh, không dễ bắt."
"Vậy không có cách khác à?"
"Ta thấy có người dùng Lộ Á Can câu ở bãi bùn, nhưng ta chưa thử, mà thu hoạch cũng thế thôi."
Triệu Cần nghĩ rồi hỏi lại, "Đại ca, cá thòi lòi sợ ánh sáng hay sợ động?"
"Đối với âm thanh và rung động đều rất nhạy cảm, ngược lại ban đêm đèn chiếu vào, phản ứng của nó sẽ chậm chạp hơn, nếu ngươi muốn ăn, đợi trời tối ta ra bắt cho ít."
Ừm, đại ca vẫn là tốt nhất, trừ hơi ngốc thì chẳng có tật xấu gì. Triệu Cần tiếp tục đào, số lần kiếm được rất nhanh, hầu như đào vài xẻng lại có một con, trái lại Triệu Bình, vì không có hệ thống cộng điểm may mắn nên tương đối vất vả.
"Ngươi có mệt không?" Triệu Bình hỏi.
Triệu Cần cười, cắm xẻng xuống đất, "Đại ca, đến lượt ngươi đào đi, cứ chỗ này mà đào, dùng xẻng của ta."
Triệu Bình cũng không hỏi vì sao lại dùng xẻng của hắn, vứt xẻng và thùng qua một bên, tiếp nhận rồi bắt đầu đào, cuối cùng cũng được trải nghiệm cảm giác thu hoạch nhiều, động tác của hắn có thể so với Triệu Cần nhanh nhẹn hơn nhiều, không bao lâu lại có mấy con, con lớn hơn hai lạng, con bé cũng tầm một lạng, m·á·u man cũng chỉ lớn được có như vậy.
"Đại ca, để ta đào một lát đi."
Nhìn thấy Triệu Bình mồ hôi đầm đìa, Triệu Cần liền đề nghị đổi tay. Hai anh em thay phiên nhau, không bao lâu, bãi bùn này bị đào tung lên cả trăm mét vuông diện tích, còn thùng cũng đầy gần một nửa, đương nhiên không chỉ có m·á·u man, mà còn cả Bát t·r·ảo nhỏ, cá thòi lòi các loại.
Lại một lần đổi tay, điện thoại Triệu Cần đổ chuông, sau khi cúp máy, hắn nói với đại ca, "Người ta sắp lắp bình nước nóng tới rồi, hay là đại ca về trước đi?"
Triệu Bình liếc nhìn mặt biển phía xa, mặt lộ ý cười nói: "Thôi về cả đi, nước biển sắp dâng rồi."
Triệu Cần không quan trọng, dù sao có đào thêm chút nữa thì hắn cũng không có ý định bán.
"Nha, hai người đang xới đất à, đào ra một mảng rộng thế kia?" Đến gần trêu ghẹo chính là lão Phó, vốn dĩ hắn vẫn ôm chút oán hận với Triệu Cần. Không có cách nào, con dâu hắn muốn tranh vị trí chủ nhiệm phụ nữ của thôn, kết quả Triệu Cần thò chân vào, làm hắn phải bán mấy ngàn nền móng cho tiểu tử nhà Từ gia. Bất quá, từ sau khi lão Trương lên chức phó chủ nhiệm, thái độ của lão Phó có chuyển biến, dường như là hiểu ra việc kết t·h·ù với Triệu Cần không phải là hành động sáng suốt, ngày thường thấy cũng có thể cười chào hỏi vài câu. Giống như bây giờ, hắn thấy là hai anh em ở đây, chủ động lại gần bắt chuyện hai câu.
"Giao thúc, thu hoạch sao rồi?" Triệu Bình cười ha hả nói.
"Cũng tàm tạm, tầm mười con, chắc bán được trên dưới trăm bạc." Ở bờ biển, chỉ cần chịu khó, có học hỏi thì sẽ không chết đói được, cho dù tài nguyên biển có bị cạn kiệt lợi hại, đồ ăn thì sẽ không thiếu, bữa ăn tàm tạm vẫn không thành vấn đề.
"Trời ơi, chỗ hai người sao mà nhiều thế, chắc phải hơn mười cân rồi, không phải đáng giá hơn một nghìn sao!" Lão Phó nói xong, nhìn vào cái thùng của họ, kết quả con ngươi trợn tròn như đèn lồng. Vốn nghĩ rằng hai ba tiếng mình đào được hơn chục con là không ít, kết quả so sánh thế này, thấy mình ít quá thể đáng.
"A Cần vận may tốt, hầu như tất cả là do nó đào được, cái thùng này nhìn nhiều chứ bên trong còn lẫn nhiều thứ tạp nham nữa."
"Bỏ đồ tạp đi thì cũng nhiều lắm đấy, A Cần, vận may của con không ai bằng rồi. Người khác không biết, ta là hiểu rõ nhất, nếu lão La mà không đi theo con, nó có mà nhặt được c·ứ·t, hôm đó hai người cũng thu nhập không ít đấy chứ?"
Triệu Cần giơ ngón tay cái, "Giao thúc lợi hại, hôm đó ta cũng hơn lão La có mấy chục cân thôi."
Lão Phó trong thôn vẫn có chút tài, bằng không thì cũng không thể đưa con dâu mình lên làm chức chủ nhiệm phụ nữ được, bây giờ đối phương chủ động giao hảo, Triệu Cần tự nhiên sẽ không đẩy người ra ngoài.
"Như thế cũng có thể bán được hơn ba vạn rồi, chậc chậc, ngươi xem vận khí này, hôm nào mang theo ta cùng đi phát tài với được không?"
"Được thôi, giao thúc, đợi trời đẹp tôi nói cho ông mấy chỗ, nhưng bây giờ còn có hay không thì tôi không dám chắc."
"Đều là những chỗ đào quen thuộc ta hiểu. Thôi, nước biển lên rồi kìa."
Bạn cần đăng nhập để bình luận