Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 521: Gỡ không hết hàng

Chương 521: Gỡ không hết hàng
Triệu Cần lấy điện thoại di động ra đang định gọi cho Trần Đông, thì thấy hắn vừa gọi điện thoại vừa đi tới. Một lát sau khi cúp điện thoại, hắn vội vàng hỏi: "A Cần, thật sự có hai con cá mú lớn? Ta canh chừng đều đã thả ra rồi, mấy lão chủ đang trên đường chạy về đây đấy."
"Lừa ngươi làm gì? Mau đến ban tổ chức thi đấu chờ ngươi cân hàng đi, nắm chắc vào." Trần Đông cầm thẻ số của mình, không chỉ người dự thi mới có thẻ số, mà cả thương lái thu mua cũng phải có thẻ số mới được vào.
"Có người dỡ hàng chưa?" Triệu Cần hỏi.
"Ta làm việc ngươi cứ yên tâm, chiều nay khi ta đến đây, đã gọi mười người từ trấn bên trên tới rồi, người ở đây không yên tâm."
"Ha ha, ngươi không sợ ta không có thuyền tới à."
"Ngươi biết đấy, cho dù không có thuyền, ta cùng lắm thuê thêm mười nhân công nữa thôi, có phải không trả nổi đâu."
Hai người vừa cười vừa đi tới nơi cân hàng, chỗ này còn được lắp cả màn hình LED, trên đó hiển thị giá thị trường hải sản hôm nay, hầu như các loại thông thường đều có. Một mặt là để các thuyền dự thi đường xa có thể biết giá hải sản địa phương, hai là dùng để tính toán thứ tự thu hoạch thực tế của mỗi thuyền.
"Đừng nhìn cái này, giá của ta cao hơn cái này." Trần Đông ghé vào tai hắn nói nhỏ.
"Đông ca, người thu mua tới chưa, không thì thuê tạm kho lạnh cạnh bến tàu để mấy giờ đi."
"Ngươi gửi tin cho ta có nửa tiếng để liên hệ, làm gì nhanh thế, chắc phải một lát nữa."
"Ta cũng không muốn báo tin sớm, trên biển phải có tín hiệu mới được. Được rồi, lần nghỉ này ta vẫn nên lắp cái điện thoại vệ tinh mới được, xem tốn bao nhiêu tiền."
Hai người vừa nói chuyện, bên kia thỉnh thoảng có người tới chào hỏi, bọn họ không biết Triệu Cần nhưng không ít người biết Trần Đông.
"Trần Tổng, khu vực thu hàng của anh chiếm chỗ hơi lớn đấy." Có một thương lái thu mua địa phương giọng có chút bất thiện nói một câu.
"Ngô Tổng, ông oan cho tôi rồi, đây là thuyền nhà tôi đánh cá, tự mình thu có vấn đề gì đâu." Nghe hắn nói vậy, đối phương tự nhiên không tiện nói gì nữa, nhưng cũng không đi, đều muốn xem chiếc thuyền đầu tiên về lần này thu hoạch ra sao.
"Trần Tổng, thuyền nhà anh về sớm quá vậy, còn gần ba tiếng nữa mới kết thúc cơ mà." Bên cạnh lại có một lão chủ chen vào nói.
"Không có gì nhiều hàng nên về sớm một chút." Câu này là Triệu Cần nói, hắn không thích đám người này vây xem, hy vọng câu nói này có thể khiến mọi người tản ra, nhưng hắn nghĩ nhiều rồi, cho dù có một giỏ hàng thì đám người này vẫn phải tận mắt thấy mới thôi.
Điện thoại của Trần Đông giờ phút này kêu lên một cái rồi lại reo liên hồi, chốc lát nhận liền ba bốn cuộc gọi.
"Mấy người thu mua đã đến rồi, không cần thuê kho lạnh." Cúp máy, Trần Đông nói. Lần này là loại xe tải lớn, ban tổ chức thi đấu chuẩn bị trực tiếp dỡ hàng lên xe tải luôn, cũng đỡ phải đi thêm một đoạn đường.
"Không ít cá bống dừa nhỉ, cá cũng không tốt lắm, nhưng xe này cũng được chừng một ngàn cân đấy, không tệ."
"Thảo nào về sớm thế, xem ra thuyền này đi không xa, chắc chỉ loanh quanh gần đây thôi." Cá bống dừa là loại điển hình ở gần bờ, vùng nước cạn, nên mới có người nói vậy.
"Toàn bống dừa chả có gì, bắt được hơn vạn cân cũng chỉ..."
"Hơn vạn cân? Vậy tính ra chuyến này cũng kiếm được mấy vạn đấy, trừ tiền xăng vẫn còn lãi được hơn phân nửa, còn muốn thế nào." Triệu Cần có chút bực mình, đám người này cứ nhìn thì cứ nhìn, theo như quê hắn ngày xưa thì cứ mở miệng là không sợ mất lộc.
Kết quả, cá bống dừa dỡ được tận bốn xe, sau khi cân tổng trọng lượng là 5120 cân. Đương nhiên, mấy thứ này đối với bọn họ mà nói chẳng đáng gì, tuy nói lần này chỉ thi có ba ngày, nhưng tiền xăng cũng mất gần hai vạn rồi, theo như giá bống dừa niêm yết trên bảng giá hôm nay, cũng chỉ 5 đồng 7 một cân, nghĩa là số cá này chỉ vừa đủ tiền xăng và tiền công, chả có lời lãi gì. Mà lại giá cá bống dừa quá thấp, dù có gặp đàn bắt được mấy ngàn cân, trong cuộc thi này cũng chắc chắn xếp cuối.
Tiếp theo dỡ là cá chim vàng, thấy con nào cũng cỡ hai cân, không ít thương lái thu mua hơi sốt ruột. Hôm nay giá cá chim vàng chia làm hai loại, một cân trở xuống là 18 đồng một cân, một cân trở lên là 32 đồng một cân, giá chênh lệch lớn như vậy. Nếu như mua được theo giá này thì vẫn có kha khá lợi nhuận. Hơn nữa xe này dỡ được hơn một ngàn cân, cũng không ít.
"Xem ra thuyền này vẫn đi xa chứ gần bờ làm gì có cá chim vàng lớn thế này."
"Chậc chậc, bống dừa không tính, cá chim vàng cũng không tệ, sao để người ngoài đến mua thế."
"Đây là thuyền nhà Trần Đông, người ta tự bán có sao đâu mà chúng ta phải tranh."
"Được rồi, đừng có ghen tị nữa, có mấy con cá chim vàng mà thôi."
Triệu Cần cùng ban tổ chức, cùng với chủ thu mua mà Trần Đông gọi đến, ba bên cùng nhau cân hàng, cân ở đây chắc chắn không có vấn đề nên sau khi cân xong thì có thể trực tiếp chuyển lên xe. Cá chim vàng xếp đầy ba xe, tiếp đến dỡ tôm he.
"Nha, loại tôm này khó mà gặp được."
"Tiếc quá, nếu còn sống thì bán được giá hơn, chết rồi cũng chỉ hơn 20 đồng một cân." Lại có vài người ăn không được nho chê nho xanh.
"Hơn 20 đồng cũng được rồi, một xe này cũng hơn ngàn cân, hai ba vạn đấy."
"Thuyền này ghê đấy, tổng thu hoạch lần này phải được 20 vạn rồi, ôi trời, vào top 10 là chắc."
"Người ta về sớm như thế, hóa ra là thu hoạch đủ số rồi."
Đợi tôm he ướp đá cân xong, tiếp theo là cá hồng, thấy thứ hàng này, mọi người triệt để không bình tĩnh được nữa, đây mới là hàng ngon này.
"Ngọa Tào, cá này mà cũng gặp được đàn cơ à?"
"Có thấy đấy, xe này một lần kéo hơn một ngàn cân luôn."
"Mẹ kiếp, một xe này hơn mười vạn rồi."
"Rãnh, thuyền ta không hy vọng rồi, sao thuyền này may thế."
"Trần Tổng, loại này cho ta một chút được không, giá cả dễ nói chuyện." Có người thu mua nóng mắt mở miệng nói.
Ai cũng có khách hàng cố định, nếu không phải là đại lão gia thì cũng là nhà hàng, có hàng tốt dù giá cao chút cũng không lo.
"Các vị, hàng này đừng hòng ai mua được, tôi còn không đủ đây này." Người lên tiếng không phải Trần Đông, mà là một ông chủ thu mua do Trần Đông gọi tới, Triệu Cần nhớ mang máng người này họ Chu, buôn bán rất lớn. Mỗi lần thuyền nhà hắn về là do ông Chu này mua nhiều nhất.
"Thế này đi, có hai xe, cho tôi ba phần được chứ?"
Ông Chu không thèm để ý lời từ chối của hắn mà vội vàng cho cân hàng.
Ba xe cá hồng, hơn 4000 cân, làm đám thương lái thu mua thèm nhỏ dãi, hàng loại này vào tay thì kiếm được vài đồng không khó, một cân ít nhất cũng được lời hơn 20 đồng, ai cũng muốn mua. Tuy rằng cá hồng cũng thường gặp nhưng là từng con lẻ tẻ, chứ số lượng lớn thế này không ít người lần đầu thấy.
"Vẫn còn hàng nữa, mẹ ơi, thuyền này có khi nào điên rồi không."
"Thảo nào về sớm thế, rốt cuộc thuyền này kéo bao nhiêu lưới thế, nhiều hàng vậy."
"Tổng cộng có ngần ấy thời gian mà thuyền này đi lưới, chắc lưới nào cũng bạo đàn, vận may quá đáng."
Nhìn thấy bắt đầu cân cá thờn bơn, ai cũng không còn bình tĩnh, cũng không phải loại cá hiếm hay đắt tiền gì, chủ yếu là một loại mà lại hơn một ngàn cân, mẹ kiếp, vận may tốt quá.
"Cá đâu? Cá đâu? A Đông, chưa bán hết đấy chứ?" Một ông chủ béo vừa chạy vừa kêu.
"Kim Tổng đừng vội, cá còn trên thuyền, chưa dỡ đâu."
Nghe vậy, Kim lão bản mới thở phào nhẹ nhõm, hắn là vì hoàng thần ngư mà đến, trên đường bị kẹt xe nên trễ một chút, luôn ôn hòa mà hôm nay lần đầu trách lái xe vài câu.
Đúng lúc này lại có người cầm camera, theo sau một cô gái xinh đẹp đang cầm micro đi tới.
Bạn cần đăng nhập để bình luận