Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 292: Móc mật ong

Chương 292: Móc mật ong
Vốn cổ phần tiền, Triệu Cần là không thể nào cho bọn hắn ứng ra cũng không phải không móc được, cũng không phải đau lòng chút tiền này, chủ yếu là hắn mặc kệ kinh doanh. Đến lúc đó hai người một xu cũng không móc, ai biết có để tâm làm hay không, chỉ có từ trong túi mình móc tiền thật ra, mới ý thức được đây là mình bỏ tiền vào, muốn dốc lòng làm.
Nghe nói cần 10 vạn tệ, Lão Chu và Bành lão lục liếc nhau, lát sau gật đầu.
"A Cần, ta không giấu diếm, ta chuẩn bị 4 vạn tệ, đợt đầu vốn góp không đủ, ta còn có thể thêm chút."
"3 vạn tệ ta cũng có thể lấy ra được."
Về mức độ tin tưởng, rõ ràng có thể thấy, Lão Chu càng tin Triệu Cần. 4 vạn tệ hiện tại không phải số tiền nhỏ, chắc là lão Chu trong nhà móc ra cũng chẳng còn lại bao nhiêu.
Tiền tiết kiệm của Bành lão lục, chắc chắn không chỉ 3 vạn tệ, nhưng nghĩ đến cha đối phương còn đang bệnh, chắc phải chừa chút vốn liếng phòng thân.
"Vậy được, cổ phần vẫn như trước, ta cầm một nửa, hai người các ngươi đều chiếm hai mươi lăm phần trăm, dù sao tiền không nhiều, không cần câu nệ chuyện ai nắm cổ phần khống chế. Hợp vốn làm ăn được thì hợp, không được thì ta chia. Còn có phân công, tiền bạc và sổ sách do lão Lục quản, nhưng mọi chi tiêu phải có chữ ký của Lão Chu, như vậy mọi khoản tiền chi ra hai người đều biết. Ta một tháng kiểm tra sổ sách một lần, nếu không hợp lý ta liền giải tán."
"A Cần, ngươi yên tâm đi, trên hợp đồng ghi rõ, nếu ai đó biển thủ, sau khi đòi lại được tiền, còn phải đuổi người đó đi, cổ phần cũng không được rút lại."
Lão Chu vừa dứt lời, lão Lục cũng phụ họa gật đầu.
"Vậy cứ quyết như vậy đi, khoảng nửa tháng sau có thể ký hợp đồng thuê, mấy ngày này nếu không có việc gì, các ngươi có thể chạy đi xem, tìm hiểu chi phí xây nhà, nhớ đừng ép giá quá, phải bảo đảm chất lượng."
Ba người thỏa thuận xong, Lão Hình đứng hút thuốc ở ngoài cổng nãy giờ mới đi vào.
"Lão Hình, có chuyện muốn nhờ anh giúp."
"A Cần cậu cứ nói."
"Ta định hai ngày nữa mời các đội trưởng sản xuất ăn cơm, lúc đó các anh đều đi, còn có cả Lão Lưu nữa, ta sẽ liên hệ lãnh đạo xã, mời họ đến xem xét. Anh nói với Lão Trương giúp tôi thông báo một tiếng."
"Cậu muốn lên chức?" Lão Chu mặt mày hớn hở, hai người còn lại cũng lộ vẻ vui mừng.
Tuy Triệu Cần làm chủ nhiệm thôn, bọn họ không có lợi lộc gì, nhưng dù sao cũng là người một nhà, chắc chắn không có gì xấu.
"Trên đầu của cậu đó, cha ta định làm người phụ tá." Triệu Cần tức giận đáp lời, lên chức cái gì, nghe cứ như mình muốn tranh giành đường phố và làm trùm sơn trại vậy.
"Ai làm chính?" Lão Hình hỏi.
"Còn phải nói sao, chắc chắn là Lão Trương chứ."
Lão Hình cười như gà mắc ói: "A Cần, tao nói ra có khi mày không tin đâu, Lão Trương không chịu làm phó đâu, muốn làm chính ổng phải tự xem mình có đủ cân lượng không đã."
Triệu Cần gãi đầu, hình như đúng là thế, đến lúc đó có khi lãnh đạo xã cũng không chịu. Nhưng hắn không muốn cha mình làm người đứng đầu, thôi được rồi, đến lúc đó tính sau.
"Lão Hình, hai đêm nay, nhà Lão Lâm có động tĩnh gì không?" Lão Chu hạ thấp giọng hỏi một cách mờ ám.
"Má, cái lão Lâm mặt người dạ thú đó, chuyện này mà cũng làm được." Bành lão lục vừa nói vừa thở dài, vốn dĩ hắn có ấn tượng không tệ về Lão Lâm, ai ngờ hắn lại làm ra chuyện bới móc như vậy.
"Vợ của Lâm Dương, dáng dấp đó ai nhìn cũng thấy ngứa mắt." Lão Chu nói xong, thấy không ai tiếp lời mình, biết mình nói quá tục tĩu, cũng xấu hổ cười gượng hai tiếng.
Má, năm nay thật sự không thể nói chuyện lung tung được, ai nói người đó thấy xấu hổ.
"Vợ Lão Lâm tối nào cũng luyện giọng, lúc thì khóc con trai tàn phế, lúc lại mắng vợ Lâm Dương là hồ ly tinh, cả nhà thế này đều tại nàng hại." Lão Hình ở sát bên cạnh, nghe ban đêm rõ mồn một.
"Còn Lão Lâm đâu?" Triệu Cần tò mò hỏi.
"Từ khi xảy ra chuyện, tao cũng không thấy hắn, nghe nói hắn bệnh suốt ngày nằm liệt trên giường, ngược lại là vợ Lâm Dương còn hoạt bát hơn trước, mặt mũi cũng không lạnh nữa mà số lần đi ra ngoài cũng nhiều."
"Lâm Dương thật sự không ổn à?"
"Còn giả được sao, tao nghe mọi người bàn tán, nói tiếng sáo đó chắc chắn có học qua ‘Thiến heo’, đao hạ quá chuẩn rồi."
"Nháo thành thế này, nhà Cổ, nhà Lâm xem như ô nhục cả xã." Bành lão lục nói.
"Bà nhà tao nói, Cổ Đạo Hằng bị nhà gái từ hôn rồi, chắc nhà gái nghe chuyện này nên đòi bỏ, hôm qua người ta đến hủy hôn, Lão Cổ cũng không tiện từ chối." Nhà Lão Chu ở ngay cạnh nhà Cổ, có động tĩnh gì là biết ngay.
Nói xong, hắn còn đầy ẩn ý liếc nhìn Triệu Cần.
Thực ra, chuyện này hắn cũng tham gia. Hắn có thể chắc chắn, cái đĩa CD mà Cổ Đạo Hằng mở trước cửa nhà Lâm, chính là Triệu Cần bảo mình đặt trên thuyền của nhà Cổ.
"Được rồi, chính sự đã bàn xong, tôi cũng phải về sắp xếp việc, mọi người đừng quên đấy."
"Yên tâm đi A Cần."
Triệu Cần đi, ba người nói chuyện càng không e dè.
Về đến nhà vừa định ngủ một lát, A Hòa đã đến, trên tay còn mang theo một cái túi: "Bà nội ta gói sủi cảo, để ta mang chút cho anh và chú Triệu ăn, nhà anh Bình ta đưa rồi."
"Ừ, A Thần đi khi nào?"
"Mới sáng đã chạy rồi, bà nội bảo nó ăn chút điểm tâm rồi đi mà không chịu, nói về còn phải đi làm cả ngày nữa."
"A Hòa, A Thần là một người có chí, anh nghĩ đến khi nào tàu lớn đến thì để nó đi theo một thời gian, sau này nếu được sẽ giao thuyền nhỏ cho nó quản lý."
"Anh, chuyện này anh cứ quyết."
"A Hòa, em đã từng đào mật ong chưa?"
"Chưa, em sợ bị ong đốt."
"Đồ ngốc, vì chút mật mà sợ bị ong đốt, sao có thể sợ bị ong đốt chứ, hay chiều nay chúng ta ra sau núi tìm xem sao?"
"Anh, anh biết à?"
"Anh không... không biết, có gì khó đâu, anh tìm thấy ong mật, sau đó theo nó tìm đến tổ, trực tiếp lấy mật là được."
"Đơn giản vậy sao?"
"Em tưởng sao? Đi thôi, mang theo xẻng, đúng rồi, phải có một cái thùng sạch để đựng, không thì không có chỗ đựng bánh ong."
Thùng đựng thì có, trước đó Triệu Cần đã mua mấy cái, dùng để đựng đồ lặt vặt trong nhà. Đưa ra một cái lau sạch sẽ, để A Hòa mang theo, rồi lại tìm một cái túi da rắn nhét vào túi, hai người liền hướng hậu sơn mà đi.
A Hòa nhìn chiếc thùng to như hành lý trong tay mình, rơi vào trầm tư sâu sắc: "Anh, cái này chắc phải được năm chục cân mật mới đầy."
"A Hòa, làm người tầm nhìn phải lớn hơn chút, em nghĩ lỡ mà anh hái được năm chục cân mật thì không có đồ đựng thì phiền phức."
"Ha ha."
Triệu Cần bực mình gõ nhẹ vào đầu thằng nhóc này: "Học lái xe đến đâu rồi?"
"Lý thuyết thì qua rồi, huấn luyện viên nói cuối năm kiểu gì cũng có bằng."
"Vậy là tốt rồi, cuối năm mua xe."
Hai người vừa nói vừa đi, người trên đường thấy hai người vừa xẻng lại vừa thùng, đều tò mò: "A Cần, các cậu làm gì thế?"
"À, trong nhà định cắm ít hoa, ra mương sau chọn ít bùn mang về, nghe nói cái thứ bùn đó tốt."
"Ồ, vẫn là bọn thanh niên các cậu có ý tứ, còn biết trồng hoa."
Câu này Triệu Cần không buồn trả lời, muốn nói mình không làm việc chính đáng thì cứ nói thẳng ra là được rồi.
"A Hòa nhìn lên trời xem có ong mật không?"
"Anh, có máy bay kìa."
"Cút, tìm ong mật."
PS: Hôm nay thành tích tụt xuống khiến tim gan đều rung rinh cả, rất cần bi sắt nhóm an ủi đôi câu, không muốn nói thì cứ điểm like thôi cũng được, haha, Sơn Phong xin bái tạ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận