Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 474: Đỉnh thiên giá cả

Chương 474: Giá trên trời
Xe của Xa Tử trực tiếp dừng ở nhà cũ, nghe thấy tiếng xe, Triệu An Quốc và Trần Đông đang uống trà trong phòng cũng đi ra.
"Giới thiệu một chút, đây là Dư Tổng, cha của A Kha, vị này là Đường Tổng. Còn đây là cha ta và cậu cả."
"Mời vào mời vào, thằng nhóc A Kha đó rất sảng khoái, lúc trước còn tưởng nhà ai dạy dỗ ra, đứng trước mặt A Cần nhà ta lại dám so sánh con bé như gà mái..."
Triệu Cần cạn lời, ba à, ba muốn khen người ta thì cứ khen, đâu cần phải so con mình xuống đáy vực vậy chứ.
Vào nhà nói chuyện một lúc, Triệu Cần liếc mắt ra hiệu cho Trần Đông, người kia cười rồi nói với Triệu An Quốc: "Thưa chú, tụi con qua nhà A Bình xem có cần giúp gì không?"
Triệu An Quốc hiểu ý, chắc chắn con trai mình có chuyện muốn nói với họ, bèn đứng lên nói với hai người: "Trong thôn còn chút việc, ta đi xử lý một chút."
"Cha con giữ chức ở thôn à?" Sau khi hai người kia đi, Dư phụ hiếu kỳ hỏi.
"Cha con vừa trúng cử chủ nhiệm thôn, Dư thúc, có thể xem con là quan nhị đại đó."
Một câu đùa khiến Dư phụ và Đường Tổng cười ha hả.
"Thằng nhóc con bày trò vui nhỉ, lần sau đến kinh thành đừng chỉ liên hệ A Kha, gọi điện cho ta nữa, về nhà ngồi chơi nhé."
"Dạ, vậy đến lúc đó con nhất định đến làm phiền bác."
Triệu Cần đứng dậy bật đèn trong phòng, rồi cài then cửa lớn, sau đó mới đẩy chiếc rương từ trong phòng ra mở.
Lão Đường biết bên trong rương đựng đồ mình muốn xem, vội vàng xông vào giúp mở.
Nhìn thấy bên trong dùng túi tự dán, còn dán băng dính cẩn thận, ông hài lòng gật đầu: "Cách làm này đúng đấy."
Mở túi tự dán, lấy ra một miếng, hai người Dư, Đường đều ghé đầu vào xem xét kỹ.
Đầu tiên là sờ vào, tiếp theo là ngửi mùi. Thực ra trầm hương ở trạng thái bình thường gần như không có mùi, nhưng vẫn có chút ít.
Nhìn kỹ một hồi, tay Đường Tổng run nhẹ, giọng kích động nói: "A Cần, đốt thử một chút nghe?"
"Đường thúc, con không rành, chú xem đi."
"Trong nhà có giấy bạc mỏng không? Vỏ kem đánh răng cũng được."
Bây giờ vỏ kem đánh răng còn nhiều loại dùng giấy bạc làm, Triệu Cần tìm một tuýp, lão Đường lại mượn kéo cắt ra,
Sau đó lại bảo Triệu Cần lấy dao, gẩy một ít trầm hương từ miếng lớn ra.
Triệu Cần làm theo tìm một cái kẹp nhỏ và nến, Đường Tổng bỏ mạt trầm hương vừa cạo lên giấy bạc, dùng kẹp gắp để trên ngọn nến hơ nóng.
Dần dần một mùi thơm như sữa bốc lên theo nhiệt, thoạt đầu thoang thoảng sau càng lúc càng đậm, mùi thơm này dường như xuyên thẳng vào tận người.
Mùi thơm xộc vào mũi, cứ như ngậm một viên kẹo thỏ trắng lớn, thậm chí mùi còn đậm hơn, thuần khiết hơn, mà không hề gây khó chịu.
Đốt khoảng mấy phút, Đường Tổng dừng lại, đợi cho tàn nguội bớt, lại đổ vào túi tự dán.
"Sao rồi?" Dư phụ lo lắng hỏi.
"Kỳ nam hương, trên thị trường không tìm đâu ra loại chất lượng hơn thế này." Biết Dư phụ không ép giá, lão Đường nói thật.
"Nghìn?"
"Giá nào cũng được, để lâu rồi mà bảo quản tốt, thuần hóa cũng cực kỳ tốt." Đường Tổng nói thẳng một câu, ý rất rõ ràng, món đồ này không có giá tham khảo, phẩm chất quá tốt.
Dư phụ trầm ngâm một lát rồi hỏi Triệu Cần: "Cân chưa?"
"Dạ chưa, Dư thúc, con muốn giữ lại hai miếng để dành, còn lại chú cứ lấy hết."
"Vậy con liên hệ chỗ nào có cân, chúng ta cân ngay bây giờ."
Triệu Cần gọi điện cho Trần Đông, gần nửa tiếng sau thì đối phương mang một cái cân điện tử nhỏ đến.
Trừ hai miếng giữ lại, còn lại 28241 gram, khoảng 56 cân.
"A Cần, tính giá 1500 tệ một gram thế nào?" Dư phụ dò hỏi.
Nghe mức giá này, Đường Tổng thì không hề kinh ngạc, nhưng Triệu Cần lại giật mình, vốn dĩ hắn cho rằng giá cũng cỡ Long Tiên Hương, không ngờ lại cao hơn nhiều như vậy.
Hơn nữa, hắn cũng xem hệ thống định giá, cũng chỉ có 450 tệ một gram mà thôi.
"Dư thúc, con đâu có hay giúp người nghèo kiểu này, giá này cao quá."
"Giúp người nghèo? Con cần sao?" Dư phụ cười hỏi ngược lại, rồi nói: "Đường thúc con bảo, phẩm chất này có tiền cũng không mua được, giá này ta còn đang chiếm tiện nghi đấy."
Triệu Cần còn muốn nói gì đó thì Dư phụ đã tính luôn: "42,36 triệu tệ, được rồi, con bớt cho ta chút, ta bảo A Kha chuyển cho con 40 triệu tệ luôn."
Nói xong, ông ta bảo Triệu Cần gói đồ lại, căn bản không hề mặc cả.
Triệu Cần gói đồ xong, chợt nhớ ra một thứ, lấy con rồng tỷ ra: "Dư thúc, cái này chú giữ lại chơi."
Trần lão đánh giá chỉ có vài trăm vạn, mà Dư phụ lại cho giá trầm hương hơi cao, vừa vặn lấy con rồng tỷ này, như vậy mới có qua có lại.
Dư phụ liếc nhìn: "Đây là tỷ à, của hoàng đế nào?"
Đường Tổng cũng cẩn thận nhìn một hồi, rồi lắc đầu: "Không lâu lắm, khoảng hai trăm năm, không phải Đại Thanh đâu, ta phải về xem xét thêm."
Triệu Cần thầm nghĩ, lão Đường này kiến thức còn kém Trần lão chút, tuy Trần lão cũng xem sách nhưng dù sao ông ta vẫn có nhận định cơ bản trước.
"Được, ta rất thích, cái này ta giữ lại vậy." Nói gì thì nói đây cũng là tỷ, tượng trưng cho quyền lực, Dư phụ đương nhiên thích.
Chuyện chính nói xong, Dư phụ mới bảo: "Ở lại nhà ăn bữa cơm đi, ta đặt vé máy bay mười rưỡi rồi, chút nữa con giúp đưa ra sân bay nhé."
"Chú và Đường thúc không ở lại nghỉ một đêm sao?"
"Lần này đến hơi gấp, mai còn có việc, đợi đến khi công viên nước của A Kha xong, lúc đó ta sẽ lại tới."
Triệu Cần không tiện giữ lại, đưa hai người qua nhà anh cả.
Nhìn thấy hai đứa nhỏ, Dư phụ không vui trừng mắt với Triệu Cần, trách hắn không nói sớm.
Triệu Cần ấm ức, đâu phải cứ thế mà thông báo được, chẳng phải cố ý để người ta chuẩn bị lì xì sao.
Dư phụ mở túi mang theo, mỗi đứa trẻ phát một xấp, Triệu Bình muốn từ chối nhưng Triệu Cần đã ngăn lại, ngược lại A Viễn nhìn một xấp tiền thì mừng rơn, đúng là đã có tính toán trước, may lúc đó đã chọn ống heo đủ lớn.
"Hương vị hải sản ở nhà con ngon hơn ở kinh thành." Dư phụ nếm một miếng cá vui vẻ nói.
Đường Tổng cũng gắp một miếng thịt cá bỏ vào miệng, "Cá gì mà ngon thế?"
"Cá đối xương, con cá này tỉ lệ chi phí hiệu quả rất cao, giá cả không quá đắt, cảm giác không chê vào đâu được, con thích ăn nên nhờ Đông ca chọn một con."
"Hai vị, nhà con có rượu Thổ Long ngâm, con định mua hai bình ngon, A Cần chẳng phải nói chỉ uống loại này sao." Triệu An Quốc tự rót cho mỗi người một chén rượu.
Dư phụ nếm thử một ngụm, nhìn Triệu Cần đợi giải thích: "Khỏe gân cốt, tốt cho người ngồi lâu bị đau xương sống, tê chân... Ngoài ra còn có thể trừ ẩm."
"A Cần, ta đây là trưởng bối, tiện thể cậy già nhờ vả, cho con nhiệm vụ, giúp ta ngâm một bình, lần sau về kinh thành con mang cho ta."
"Được, đến lúc đó cũng cho Đường thúc một bình, thích uống thì cứ nói, không tốn bao nhiêu công."
Nghe hai đại lão bản ở kinh thành khen ngợi đồ ăn ngon, Hạ Vinh cũng rất vui, lúc nãy còn hơi thấp thỏm, sợ nhà chiêu đãi không chu đáo.
"Hai người đi gấp quá, con định mua chút đặc sản cũng không kịp, hai bác về nhớ đừng trách con không biết chuyện."
"Trên xe, Triệu Cần nói đùa.
"Có tấm lòng đó là được rồi, lần này thời gian quá gấp, con tranh thủ thời gian qua kinh thành đi, ta muốn nói chuyện với con cho đàng hoàng, lúc đó giới thiệu cho con mấy người quen biết nữa."
"Dạ, cảm ơn Dư thúc."
Đưa hai người ra sân bay, trở về đã là khoảng một giờ đêm, tâm trạng Triệu Cần rất tốt, cả ngày hôm nay kiếm hơn 60 triệu tệ, thuyền lớn cũng sắp cập bến rồi haha.
Vừa tắm xong, phát hiện cha mình đã rời giường ngồi ở phòng khách, "Bán được bao nhiêu?"
"40 triệu tệ."
"Thật sự đáng tiền như thế?"
"Con cũng không ngờ, lại quý hơn vàng không chỉ gấp mười lần, chậc chậc."
Hắn chợt nghĩ, hay là đợi một ngày kêu lão cha và Trần thúc cùng đi chỗ đó xem, vàng gì thì đừng vớt, món kia quá lộ liễu.
Nếu lại mò được hai ba rương trầm hương thì sao?
Đối với việc hôm qua không báo cáo, đột nhiên cảm thấy đúng là quá chính xác rồi, bây giờ không hối hận thì lúc nào hối hận nữa chứ, ừm, nhưng mà tạm thời chưa thể đi vớt lại được.
Thiếu tiền à, đúng rồi, thiếu tiền thì lại tính tiếp, hắc hắc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận