Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 159: Xuất phát trên đường

Chương 159: Xuất phát trên đường
Đem cá bắt được kéo đến trạm thu mua, Trần Đông sau khi xem, cũng không nhịn được kinh hô, "Ngọa Tào, các ngươi thế nào cách mấy ngày lại có nhiều hàng tốt như vậy, nhà ta treo giấy nhận kiểm cũng có mấy chiếc thuyền, bọn họ sao không có vận may này? Ta vốn cho rằng chỉ là A Cần vận khí tốt, cái này A Cần không đi, các ngươi cũng có thể thu nhiều hàng tốt như vậy, chiếc thuyền cũ này của các ngươi đúng là mua đúng, sớm biết ta vào tay liền không cho A Cần."
Hắn đương nhiên là đang nói đùa, nhưng giật mình thì lại là thật, không nói trước hai vây chấm đỏ, ai tay thối một ngày có thể câu được mấy vây đại hoa cúc à, có thể câu được một vây coi như là bội thu một ngày.
"Đông ca, chờ thuyền mới của ta tới tay, nếu không chiếc thuyền này tặng cho ngươi?" Triệu Cần đi theo trêu ghẹo.
"Thật muốn bán? Nếu thật bán, ta tới giúp ngươi tìm mối, khẳng định không dưới 2 vạn, nói cho người khác biết một trăm lưỡi câu diên có thể thu được nhiều như vậy, đoán chừng đập c·h·ế·t bọn họ cũng không tin. Nói không chừng đến lúc đó chính mình cũng sẽ tăng giá, muốn mua chiếc thuyền này."
Triệu Cần chỉ là thuận miệng nói, không ngờ Trần Đông lại định cả giá cả xong xuôi, hắn do dự một chút vẫn nói: "Tạm thời chưa nghĩ, đến lúc đó xem đi."
Mấy người cười đùa, làm kinh động Trần phụ trên lầu, ông xuống dưới nhìn thấy thành quả như thế, cũng không khỏi cảm thán trước vận may của bọn họ.
Nói chuyện đến khi cá đỏ dạ thưa thớt, Trần phụ cũng kể cho bọn họ nghe về chuyện xưa.
Cá đỏ dạ trước kia thực ra rất nhiều, thế kỷ trước những năm năm mươi, vì kỹ thuật giữ tươi không hoàn thiện, bắt được cá đỏ dạ rất rẻ, đại khái chỉ cần 7 hào một cân, rất nhiều bán không xong liền bị chế thành cá vàng tưởng (xiǎng, xé ra phơi khô).
Lúc ấy có một kiểu gọi là gõ cổ (gǔ) bắt cá truyền đến đây, cụ thể phương pháp chính là nhiều thuyền cùng làm, gõ thân tàu phát ra hợp âm, cá đỏ dạ là cá đầu đá, bên trong sọ có hai viên tai thạch, hợp âm truyền vào trong biển, sẽ làm cá hôn mê hoặc t·ử v·o·n·g, lúc đó mười mấy chiếc thuyền đi biển, một ngày đều có thể thu được hơn trăm gánh, gần vạn cân cá.
Cách đánh bắt này, vì không phân biệt cá lớn cá bé, đều dính đòn, cho nên để cá hoa vàng hoang dã gần như tuyệt diệt.
Cuối cùng quốc gia ra chính sách, không còn cho phép làm theo cách làm này nữa.
Vừa nói chuyện vừa bận bịu, chẳng mấy chốc tất cả đều được cân xong, sáu vây cá đỏ dạ, lớn nhất một vây lại có 2 cân 3, nhỏ nhất chỉ có 8 lạng.
Loại này cũng một vây một giá, một cân trở lên với một cân trở xuống giá cách nhau rất xa, đồng dạng hai cân với một cân giá cũng có chênh lệch, hai cân trở lên Trần Đông trả 480 tệ một cân, một cân trở lên 390 tệ, còn không đủ một cân trực tiếp 120 tệ một cân.
Giá cá chấm đỏ thì như lần trước, cá Xuân tử cho 65 tệ một cân, hôm nay cá bắt được cộng lại mà bán được 6100 tệ.
"A Cần, cha ngươi khi nào về?" Chờ sổ sách tính xong, Trần phụ hỏi một câu.
"Trung thu thì về, cha ta mấy ngày trước gọi điện thoại cho đại ca ta."
Thật ra cha hắn nói không ít, nói cái gì thăng lên chức quản lý năm nay bận nhiều việc, Trung thu chắc chỉ được nghỉ hai ngày, về phần có mấy phần thật, Triệu Cần chẳng buồn đi phân tích.
"Về để ông ấy qua uống r·ư·ợ·u."
"Trần thúc, cha ta về sau, con tới đón chú vào thôn uống."
"Được, ở đâu cũng như nhau."
Trần phụ bận tối mặt mày, liền để bọn họ về.
Về đến nhà liền ăn cơm, sau bữa cơm Triệu Cần để tẩu tử đem tiền hai lần ra biển trước đó cùng nhau lấy ra, khoảng thời gian này hắn bận ngay cả tiền cũng không phân, ngày mai muốn đi xa nhà, dứt khoát hôm nay tính sổ luôn.
"Đại ca, đơn chi tiêu của ngươi với A Hòa đâu?"
Hai người đem đơn mua đá, mồi, dầu cũng đưa hết ra, nhận tiền Hạ Vinh đưa qua, hắn vừa nói vừa viết.
"Dầu ba lần là 475 tệ, tẩu tử, em giúp anh đếm một chút."
Hạ Vinh đáp một tiếng, đếm ra 475 tệ để một bên, Triệu Cần đưa luôn cho đại ca, rồi để tẩu tử đếm ra 170 tệ với 45 tệ tiền mồi với tiền đá, đưa cho đại ca với A Hòa.
"Lại còn tiền ba ngày ra biển của các anh, mỗi người 300 tệ tiền công."
Lần này thì Triệu Cần tự đếm 300 tệ cho hai người.
Trừ hết những khoản này, ba lần ra biển này còn lại 8894 tệ, hai phần là 1778 tệ, hắn làm tròn lên, mỗi người 1800 tệ, chính hắn còn lại hơn 5200 tệ.
Chia tiền xong, tính luôn mẻ câu diên, thì hầu như chẳng có cá tạp, lúc bán đã để lại hai vây hoàng điêu, hai nhà mỗi nhà một vây mang về ăn.
Chỉ cần ra biển, dù kiếm được nhiều hay ít, trong nhà chắc chắn không thiếu cá ăn.
A Hòa móc ra 200 tệ, đặt lên bàn, đối với Triệu Cần nói: "Anh, chị Mai thăng chức, em với Bình ca phải ra biển không đi được, anh giúp em mang chút lễ tới."
"Không cần mang, chị em cũng sẽ không nhận."
"Mẹ em bảo vậy, em đi trước đây." A Hòa sợ bị níu lại, xoay người chạy.
Triệu Cần đành phải cầm 200 tệ lên, đến lúc đó góp lễ giúp cho xong.
"Tẩu tử, chuyện này ta không hiểu, chị ta lần này, bên này của các người thường mừng bao nhiêu lễ?"
"Ta với anh hai ngày nay cũng đang bàn, theo bên này của chúng ta thì 800 tệ là đủ rồi, nhưng giờ A Mai khó khăn, nhà tạm thời trong tay có tiền, cũng không dùng đến nhiều tiền, đang nghĩ hay là mình mừng 2000 đi, em còn chưa cưới, thiếu chút thì có sao đâu..."
"Vậy thì đều mừng 2000 đi, ta chỉ cần nhất quán là được."
"Nhiều như vậy, đến lúc đó bên họ nhà chồng chị em có khi nào khó coi không?" Triệu Bình còn nghĩ đến một tầng lo lắng khác.
"Không sao, đến lúc đó ta riêng cho anh rể, anh ấy muốn ghi vào bao nhiêu trên danh sách, đó là chuyện của anh ấy."
"Ừm, cách này tốt đấy."
"Ăn cơm đi, chắc là đều đói rồi." Hạ Vinh bưng thức ăn lên bàn.
Triệu Bình đứng dậy cầm bình r·ư·ợ·u, Triệu Cần tiếp lấy rót cho đại ca một chén, hai anh em cụng ly, hắn lúc này mới nói: "Đại ca, hai ngày nay anh đừng quá sức, đi được biển thì cứ đi, không được thì ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe. Với cả đồ vật ta để trên thuyền, sáng sớm mai anh ra thuyền, đem cái màu trắng đó ra trạm thu mua sạc, đợi buổi tối anh về, anh lại đem lên thuyền cắm vào."
"A Cần, cái đó rốt cuộc là cái gì?"
"Đại ca, anh đừng có sờ vào là được, dù sao cũng không vướng bận gì đâu."
Ăn cơm uống r·ư·ợ·u xong, lúc sắp về Hạ Vinh cho hắn 2000 tệ, tiền này hắn tự nhiên không từ chối.
... Sáng sớm, hắn đi theo đại ca bọn họ cùng nhau lên trấn, tới trước thuyền dặn dò đại ca cái UPS kia tháo ra lắp lại như thế nào, xác nhận hai người đều biết, hắn để hai người xuất phát, mình xách UPS đến trạm thu mua bắt đầu sạc.
"Ngươi nói ngươi không có bằng lái, nếu không lái xe của ta đi bao nhiêu tiện."
"Yên tâm đi Đông ca, chắc chắn có lúc phải phiền đến anh thôi."
Đi tới quán ăn mì ăn một tô, chuyến xe sớm nhất cũng tới giờ xuất phát, sau khi lên xe, chọn một vị trí gần cửa sổ, hắn để túi đồ ở bên cạnh, dùng thân thể che lại, hết cách rồi, năm nay trộm cắp nhiều quá.
Lúc xe sắp khởi động, hắn thế mà nhìn thấy một bóng người quen thuộc, đối phương dường như cũng thấy hắn, nhanh chóng chuyển dời ánh mắt...
PS: Nợ phải trả, Sơn Phong là đồng chí tốt, haha, cầu ủng hộ, bái tạ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận