Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 785: Miễn miễn cưỡng cưỡng

Ăn cơm xong xuôi, rời cảng cũng hơn ba giờ, chạy nhanh ra ước chừng 40 hải lý, sớm chạy nhanh ra khỏi khoảng cách luyện tập của thuyền nhỏ, Lão Miêu thông qua loa thông báo mọi người thả lưới."Bao ca, ngươi và nhị ca chắc không lạ gì đâu nhỉ, mẻ lưới đầu tiên cứ để hai ngươi làm." Triệu Cần chủ yếu là muốn cho hai người làm quen một chút, cũng không phải cố ý gây khó dễ. Lưới kéo của thuyền lớn và thuyền nhỏ không sai biệt lắm, đơn giản là dây tời dài hơn, ván lưới lớn hơn một chút, vả lại hai người dù nói không có thuyền của mình, nhưng trước khi kết hôn hầu như đều ra biển, cho nên thả lưới thật đúng là không xa lạ gì. Đi đến đuôi thuyền, trước chờ thuyền chạy nhanh hơn, cảm giác không sai biệt lắm thì bắt đầu thả đầu lưới xuống biển, không bao lâu mặt lưới liền toàn bộ xuống biển."Mọi người có thể nghỉ một lát, xem mẻ lưới đầu tiên có thể may mắn không, nếu mẻ nào cũng thu hoạch tốt, ta không chừng còn có thể về sớm đón Trung Thu."
Còn sáu ngày nữa là đến Trung Thu, chuyến này thời tiết tốt lại dài ngày, khả năng về sớm không lớn, trừ phi trong bốn ngày này đầy khoang thuyền. Nhưng hai chiếc thuyền có thể chứa 50-60 tấn cá, trừ khi như lần trước, tất cả cá đều tụ tập một chỗ, hơn nữa nổi hết lên mặt nước chờ bọn hắn vớt, bằng không thì hầu như không có khả năng. Lúc này mặt trời đã lên, bất quá còn chưa gắt lắm, hơn nữa bên cạnh buồng lái luôn tìm được chỗ râm mát, ngược lại là ngủ trong tủ ở khoang thuyền vẫn hơi bí bách, dù Triệu Cần đã cho lắp thêm quạt, nhưng vẫn không thoải mái bằng gió biển ngoài này. Ngươi tưởng rằng cuối thu trời mát? Không, toàn là tia tử ngoại đấy! Triệu Cần chạy về buồng lái tiếp tục tán dóc với Lão Miêu, vừa rồi lúc gọi ăn cơm, hai người đang nói chuyện Lão Miêu đi Việt Nam gặp nguy hiểm. Không sai, Lão Miêu chính là dùng từ này để hình dung, quá nguy hiểm, phụ nữ đứng đầy đường, đi hết con phố này vẫn cảnh đó. Theo lời Miêu ca, bọn họ khi đó vận chuyển phụ tùng máy móc nông nghiệp đi qua. Còn thuyền viên ở đó, được hoan nghênh cực kỳ, bởi vì Việt Nam rất nghèo, mà hồi đó đãi ngộ thuyền viên nước ngoài cũng không tệ, cộng thêm trên thuyền nhàm chán, nên sau khi rời thuyền đều tìm thú vui."Tiện nghi thật đấy..." "Bao nhiêu?" Triệu Cần hai mắt sáng lên, tuy nói hắn không có ý đó, nhưng đàn ông mà, đôi khi nghe chút cũng cảm thấy sảng khoái."Lúc ta mới đi, 20 tệ." "Bao nhiêu!" Triệu Cần còn tưởng mình nghe nhầm, 20 tệ? Giá này quá hời. Lão Miêu cười hề hề, "Thật ra bây giờ cũng không đắt, khoảng bốn, năm chục gì đó, còn có mát xa, phục vụ không chê được." Hai người lại nói chuyện một lúc, Lão Miêu liếc nhìn phương xa, lấy bộ đàm ra bảo Triệu Bình cho bánh lái lệch một chút, vì đằng xa có một tàu chở hàng đang tới. Nếu bọn hắn không nhường thì va vào chắc cũng không sao, nhưng sóng do tàu hàng gây ra cũng ít nhiều gây nguy hiểm. Trên boong tàu mọi người, giờ phút này tất cả đều dựa vào chỗ mát của buồng lái, trò chuyện đôi ba câu.
"A Hòa, trên thuyền không được đánh bài à?" Lâm lão nhị hỏi, dù sao giờ ngồi chờ như vậy cũng hơi nhàm, trước kia hắn theo thuyền ra khơi, có chút thời gian rảnh là mọi người sẽ rủ nhau đánh bài, không ít người đi chuyến kiếm được ít phí dịch vụ còn chưa về đến nhà đã thua hết. A Hòa lắc lắc đầu, "anh ta chưa nói không được đánh bài, nhưng anh không cho đánh bạc." Lâm lão nhị im lặng, đánh bài không có chút thưởng nào thì còn có ý gì, đương nhiên hắn chỉ hỏi chút thôi, coi như thật đánh bạc, với cái tính keo kiệt của hắn thì cũng chỉ hóng hớt xem cho vui thôi. A Hòa lại quay vào khoang lấy ra một quyển sách, việc này làm A Thần và A Hữu khiếp sợ không thôi, như thấy động vật quý hiếm. "Mẹ ơi, A Hòa, ngươi đang cầm sách đấy à?" A Hữu kinh hô. A Hòa lườm thằng này một cái, "ngạc nhiên gì." "Không phải, ngươi xem hiểu à?" A Thần hỏi thẳng thắn hơn. Cũng khó trách bọn họ biểu lộ như vậy, người trên hai chiếc thuyền này, ngoài Triệu Cần ra thì tất cả đều thuộc loại học sinh cá biệt, thấy sách là đau đầu."Chắc là sách dạy người ta ngủ thôi?" Lại Bao cũng vào hùa trêu ghẹo một câu. A Hòa giận dữ giơ bìa sách lên, chỉ thấy bên trên viết: Ông già và biển cả, "đây là lúc ta theo Đại Ngọc ca, anh ta đưa cho ta xem, anh ta bảo ta xem nhiều sách vào, nói chỉ cần chọn đúng sách thì đọc nhiều chắc chắn có ích." "Hay không?" A Thần lại hỏi. Mặt A Hòa hơi đỏ lên, từ khi cầm được sách hơn hai tháng nay, tới giờ hắn cũng chỉ đọc năm trang, giờ là thật sự chán quá nên mới lôi ra thôi, "ta xem xong rồi nói cho ngươi." Mặc dù là học sinh cá biệt, nhưng với người ham học thì trong lòng họ vẫn sinh ra một chút kính nể, thấy A Hòa ôm sách đọc, bọn họ còn cố ý giữ chút khoảng cách, giọng nói cũng nhỏ đi. Được chừng mười phút, khi bọn họ nhìn sang A Hòa lần nữa thì phát hiện thằng này đã ngủ khò khò, khóe miệng rõ ràng còn chảy cả nước miếng. A Thần mặt nhăn nhó, nghĩ ngợi rồi cẩn thận lấy quyển sách trong tay A Hòa, mở ra chăm chú đọc. Vừa mới nhìn, đã thấy loa thông báo thả lưới, lúc này hắn mới ngơ ngác ngẩng đầu, hồi lâu mới ý thức được mình vừa bị kéo ra khỏi thế giới trong sách.
"Thả lưới rồi, ngơ ngẩn gì thế." A Hòa thấy hắn không động đậy liền nhẹ đá hắn một cái. "A Hòa, cho ta mượn sách này đọc chút nhé." "Cho ngươi luôn đấy, mà đọc xong nhớ nói cho ta biết bên trong viết gì nhé, không thì lần sau Đại Ngọc ca hỏi ta không biết trả lời sao." "Ngươi tự mà xem, hay lắm." "Ai, ta cũng muốn tự đọc, nhưng mỗi lần đọc không tới ba trang là mí mắt ta đã muốn díp lại." Hai người vừa nói vừa đi ra đuôi tàu bắt đầu thu lưới, lúc này Triệu Cần cũng từ buồng lái đi ra, A Tư và A Hữu bắt đầu sắp xếp giỏ đựng cá để phân loại cá. "Trời ạ, mẻ này cũng không ít." Lại Bao thấy lưới cá đầy ắp không nhịn được hưng phấn kêu lên."Nếu bên trong toàn là cá thì chúng ta phát tài rồi..." Lâm lão nhị cũng không giấu được vẻ kinh ngạc. Về phần những người khác, thật cũng không có gì, đã quen cả rồi, hơn nữa mẻ này trong mắt họ cũng không coi là nhiều, nhìn túi lưới thì cũng khoảng hai tấn là cùng. Hai tấn có tính là nhiều không? Rất nhiều cũng được, mà không nhiều thì cũng thế. Đối với thuyền khác có lẽ là nhiều, nhưng đối với thuyền của bọn họ thì chỉ là thao tác bình thường thôi. Đợi khi túi lưới được kéo đến khu phân loại, như thể đã thành thói quen, ánh mắt của mọi người đều nhìn về phía Triệu Cần, chờ hắn mở mẻ lưới đầu tiên. Triệu Cần cười nói khởi công đại cát, liền kéo túi lưới ra. Ngay sau đó, một loạt những vật dài và dẹp màu trắng bạc từ lưới trút xuống boong tàu. "Cá hố, toàn là cá hố, phát tài rồi." Lại Bao thấy cá lăn xuống liền vừa kêu vừa vỗ đùi hưng phấn. Lâm lão nhị mắt trợn tròn, mồm há hốc ngạc nhiên không nói nên lời, hắn dù không phải ngư dân lâu năm, nhưng cũng sinh ra ở vùng ven biển, đối với việc đi biển đánh cá cũng không lạ gì. Dù là ở thuyền nào, mẻ lưới này cũng có thể coi là một vụ thu hoạch lớn. Không ngờ hôm nay vừa ra khơi mẻ đầu tiên đã có thu hoạch như vậy! Mà biểu cảm của mấy lão thuyền viên thì hoàn toàn ngược lại, mọi người trên mặt chỉ có một chút cười nhạt, cho rằng mẻ này chấp nhận được, không tính mất mặt.
"Anh, là cá trích." Trong giọng A Hòa rõ ràng còn có một chút thất vọng và chán ghét."Cá trích cũng được mà, 10 mấy tệ một cân đấy." Lâm lão nhị chủ động nói, lại ước tính sơ bộ mẻ này, "chắc phải được hơn 3000 cân, 15 tệ thì trời ạ, mẻ lưới này đã thu về 5 vạn tệ rồi...!" Lại Bao vừa đi vừa không ngừng cảm thán, "ta ở bến tàu làm việc vất vả, cả năm cũng được hai vạn tệ, mà còn đau cả lưng nữa." Triệu Cần ngồi xổm xuống nhặt một con to, chừng ba bốn cân gì đó, đối với việc thu hoạch tốt thế này thì hắn chỉ có thể nói là chấp nhận được, "mau chia đi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận