Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 1038 diễn thuyết

Chương 1038: Diễn thuyết
Đêm đó, trong phòng khách sạn, Dư Phạt Kha gọi đồ ăn, cùng với ba người Lý Cương vừa ăn vừa xem tin tức. Kết quả mới chiếu được vài phút đã đến phần trao thưởng.
“Đến rồi, đến rồi.” Lý Cương phấn khích hét lớn, còn hưng phấn hơn cả người trong cuộc là Triệu Cần.
Khoảng hai phút, bóng dáng Triệu Cần vậy mà xuất hiện đến hai lần, đặc biệt là khi chụp ảnh cuối, còn cho hắn một cái cận cảnh lớn.
“Ngọa Tào, A Cần, ngươi trâu bò thật sự đó.” Dư Phạt Kha cũng không khỏi ngưỡng mộ.
“Tới tới tới, A Cần cạn chén nào, hôm nay ta mà không chuốc say được ngươi thì thôi.” Lý Cương nâng ly lên đã muốn uống.
“Mẹ kiếp, mày không phải người kinh thành.”
“Tao là gì? Nhanh lên nào, ha ha.”
Dư Phạt Kha cũng nổi hứng, “Tao nói trước nhé, có đứa bạn như mày, ân, cũng không tính mất mặt.”
“Mày cút đi.”
Ba người cười nói cạn một chén.
“Haizzz, ba thằng đàn ông uống rượu kiểu gì cũng thấy sai sai, phải gọi mấy em gái tới, mở đại hội vui chơi mới thích chứ.” Thằng Dư Phạt Kha này, từ khi được sư phụ của Triệu Cần chữa khỏi người, dường như lại tái phát chứng cũ.
Lý Cương phì cười, “Rồi sau đó cho quần chúng Triều Dương báo cáo, thanh niên ưu tú cả nước mới được nhận thưởng vì chơi gái mà bị bắt đúng không, có hình có ảnh đàng hoàng, ha ha.”
Triệu Cần liếc mắt, đúng là hai thằng bạn xấu.
Sau đó, điện thoại di động của hắn liền vang lên, đầu tiên là Trần Đông gọi đến chúc mừng, chưa treo được bao lâu thì lão Diệp cùng mấy người khác cũng gọi,
Cũng không biết đám người này làm sao mà biết được, bảo bọn hắn trông xem tin tức thì hắn không tin được.
Tiếp theo là chồng Vu tỷ, còn có điện thoại của Lưu Trung Luân, hắn bất đắc dĩ chỉ có thể về phòng, để lại phòng khách cho Lý Cương và Dư Phạt Kha.
Thậm chí là A Vượng ở tận Xuyên Tỉnh cũng gọi điện đến chúc mừng.
Mãi đến hơn chín giờ, hắn mới nhận được điện thoại của Trần Tuyết, “Có phải nhiều người chúc quá không, em gọi cho anh cứ bận máy hoài.”
“Đúng vậy, vừa mới cúp máy của A Vượng xong. Ừm, chắc ta còn phải đợi hai ngày nữa mới về được.”
“Em biết mà, chồng của em giỏi quá.”
Triệu Cần cười ha hả, “Chồng em lúc nào chẳng tuyệt.”
Nghĩ đến ngoài sảnh còn hai gã đang thi nhau uống rượu, hắn cũng không dám nói chuyện lâu, cúp điện thoại rồi đi ra.
“Ba tao vừa gọi cho tao, bảo điện thoại của mày cứ bận suốt.” Vừa ra đến, Dư Phạt Kha đã nói.
Triệu Cần lấy điện thoại ra định gọi cho bố Dư thì Dư Phạt Kha xua tay, “Không cần gọi lại đâu, tao nói với bố tao rồi.”
Đêm đó ba người thật sự đã uống không ít, sau đó hai thằng này cũng không về mà ngủ luôn trong phòng của hắn, may là phòng có gác xép, hắn trực tiếp ôm đệm nằm ngủ ở trên ghế sofa.
Sáng sớm hôm sau, hắn ngủ một giấc lấy lại sức, sở dĩ không dậy rèn luyện là vì hoạt động mà tổ chức bộ sắp xếp hôm nay là đi leo Trường Thành.
Nghe nói là để ghi lại một đoạn video tuyên truyền gì đó, dù sao hắn cũng không cần thiết phải hiểu, cứ nghe theo chỉ huy là được.
Không bị hai thằng bạn say làm phiền, hắn gọi điện thoại cho La Quảng Hạo, sau đó tự mình bắt xe đến điểm tập trung. Đến nơi thì có xe du lịch đưa bọn họ đến chân Trường Thành.
“Mọi người đợi lát nghỉ ngơi một chút, chút nữa khai mạc, hôm nay mọi người cố gắng chút, chúng ta không đi cáp treo.” Nhân viên tổ chức bộ ôm một thùng nước khoáng ở bên cạnh nói một câu rồi đi sang bên kia để sắp xếp.
Hôm nay tâm trạng của mọi người đã khác, không còn khẩn trương như hôm qua, chỉ còn lại sự vui mừng hưng phấn.
Triệu Cần nghĩ nghĩ, đứng dậy cầm nước khoáng, phát cho mỗi người một chai, thấy lãnh đạo còn chưa đến, mọi người cũng thư thả buôn dưa lê vài câu.
“Tiểu đồng chí, cậu làm gì?” Phải nói người được lên hình nhiều nhất hôm qua chính là Triệu Cần, điều này khiến những người khác không khỏi có chút hâm mộ, hoặc nói là ghen tỵ mơ hồ.
“Đại ca, tôi là dân chài đánh cá.”
Triệu Cần đáp lời, khiến mười mấy người có chút ngơ ngác, một người lớn tuổi hơn không tin nói, “Cậu không phải người trong biên chế nhà nước à?”
“Không phải đâu ạ, tôi chỉ là một học sinh tốt nghiệp cấp 3 thôi.” Lần này trên hồ sơ lý lịch hắn điền đúng trình độ cấp 3,
Hơn nữa thành phố thấy hắn bỏ học đại học giờ không hay cho nên đã cố tình xóa nó trong lý lịch đi. Còn việc có thể kiểm tra ra hay không thì mặc kệ.
“Vậy sao cậu được chọn?” Câu hỏi này rất đột ngột, còn suýt chút hỏi thẳng là ở trên của cậu có ai không.
“Chắc là do năm ngoái tôi góp chút tiền cho Á vận hội, bọn họ thấy thái độ của tôi không tệ đấy.”
“Quyên tiền thôi mà cũng được chọn! Cậu quyên bao nhiêu?” Một người trong đó rõ ràng là không tin.
“Cũng không nhiều lắm, hơn 100 triệu một chút thôi.”
Sau đó, cả hiện trường đều im lặng.
Triệu Cần xách thùng nước khoáng uống một ngụm, ừm, kết thúc cuộc nói chuyện phiếm bằng cách này cũng không tệ.
Leo Trường Thành cũng không có gì để nói, hắn cũng không quá xông xáo, mọi người mệt thì nghỉ ngơi, hắn cũng nghỉ ngơi theo, mọi người xuất phát thì hắn cũng duy trì vị trí ở giữa, không đứng đầu cũng không tụt lại.
Một ngày công việc kết thúc, mười hai người kia đều mệt như chó, còn hắn thì như không có chuyện gì.
Trong lúc đó mọi người cũng trò chuyện, nhưng lần này bọn họ đều không chủ động bắt chuyện với Triệu Cần nữa, ngược lại khiến hắn được thanh tịnh hơn.
Trở về khách sạn, hôm sau nghỉ ngơi, Triệu Cần đến cửa hàng Hương Vị Kinh Thành xem qua,
Nằm ở khu Bắc Nhị Hoàn phố Tân Nhai Khẩu, diện tích hai tầng khoảng 1300 mét vuông, theo lời Dư Phạt Kha nói, còn một cái lớn hơn chút, vị trí hơi lệch một tí, cũng đã thuê xuống rồi.
Các kiểu, sau khi bên này khai trương xong thì nghĩ cách trang trí lại bên kia sau.
Đêm đó, biết hắn đến kinh thành thì bao hết, không cần mời khách, hắn cũng không khỏi ngại ngùng, đành phải nhận lời.
Thời gian chớp mắt đã đến ngày 17, hôm nay là ngày bọn họ đi Nhân Đại diễn thuyết.
Những người khác đều có chủ đề diễn thuyết rất rõ ràng, chỉ có mình hắn là không có. Đây cũng không phải là vì hắn muốn tỏ ra khác người, mà là ý của cấp trên,
Bởi vì tuổi tác của hắn trong giới sinh viên dễ tạo sự gần gũi hơn, nên thay vì gọi là diễn thuyết thì nói là chia sẻ kinh nghiệm thì hơn.
Triệu Cần thì thật ra là mang tâm trạng rất thú vị mà đối đãi. Một mặt hắn muốn thể hiện bản thân mình là người bỏ học đại học,
Ừm, bỏ học mà phất lên, tạo ra gia tài bạc tỷ, công khai nói cho các ngươi biết, học hành thì có tác dụng gì chứ, nhưng quan điểm này đã bị xóa trong bản thảo diễn thuyết của hắn khi đưa lên phê duyệt.
Mặt khác, hắn còn mang ác thú vị hơn, muốn đưa ra vài lý luận mang tính tiên đoán.
Để cho đám sinh viên này mười mấy năm sau nhớ lại, hoặc là xem được đoạn video diễn thuyết lần này trên các nền tảng mạng xã hội thì kinh ngạc thốt lên một tiếng, ngọa tào, lúc đó sao mình không nghe lời của thằng nhãi Triệu Cần này nhỉ.
Ha ha ha, nghĩ thôi đã thấy sướng.
Hôm nay đến tổng cộng 7 người, ngồi hai chiếc xe con, đến cổng trường tự nhiên có lãnh đạo nhà trường ra đón.
Được dẫn vào một gian phòng họp nhỏ, lãnh đạo dẫn đầu và lãnh đạo nhà trường thương lượng một chút về quy trình, 9 giờ sáng bắt đầu diễn thuyết, mỗi người có 20 phút, tối đa có thể quá giờ 5 phút.
Kết thúc diễn thuyết còn có nửa tiếng cho phần đặt câu hỏi, sau đó là đi ăn cơm, trải nghiệm một bữa ăn tại nhà ăn của Nhân Đại, buổi chiều thì có 2 tiếng đi tham quan rồi có thể ra về.
Đối với sinh viên Nhân Đại thì lãnh đạo hay các danh nhân đến diễn thuyết không phải chuyện gì lạ,
Giống như lần này là mấy thanh niên ưu tú thì bọn họ đại khái cũng đoán được, đoán chừng lại là một đám đến báo cáo thành tích,
Dù là nghĩ như vậy, nhưng mọi người vẫn có tinh thần hăng hái, ăn sáng xong là đã kéo nhau đến hội trường để chiếm chỗ đẹp,
Cho nên khi Triệu Cần và mọi người đi vào khu hậu trường thì trong hội trường đã ngồi đầy người, nhìn lướt qua thì có lẽ không dưới một nghìn người.
Thứ tự diễn thuyết đã được quyết định từ trước, không biết là vô tình hay cố ý, dù sao thì Triệu Cần cũng được xếp cuối cùng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận