Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 667: Xảo ngộ (2)

Nếu như ở kiếp trước, nhìn thấy minh tinh, Triệu Cần có lẽ sẽ còn kích động một chút, nhưng bây giờ nói thật, hắn thật không có hứng thú gì.
Thu hồi ánh mắt, uống một ngụm rượu vang đỏ, cảm nhận vị chua xót trong miệng, đang nghĩ có phải là hiện tại nên rút lui rồi, thì điện thoại di động trong túi rung lên.
Cầm lên xem, phát hiện là số của Hàn Thuận đã lưu hôm qua.
"Hàn thúc, sao giờ này ngài lại gọi cho ta rồi?"
"A Cần, cháu đến thung lũng Silicon sao không gọi cho ta?"
"Hàn thúc, cháu chỉ đến đây dạo một vòng thôi, sáng sớm ngày mai sẽ đi Alaska."
"Vậy thì đừng đi mai chứ, thế này đi, lát nữa ta cho người đến đón cháu, tối nay đến nhà ta ăn cơm."
"Được ạ, vậy cháu báo địa chỉ cho ngài?"
Triệu Cần gọi Ước Khắc lại, đưa điện thoại cho hắn, "Giúp ta gửi địa chỉ chỗ này đến số này."
Không còn cách nào khác, cái điện thoại rách nát này chỉ là đồ anh ta dùng để làm bộ, ngoài việc nghe gọi, hắn căn bản không gửi tin nhắn được.
Trong lúc Ước Khắc đang nhắn tin, hắn ngẩng đầu lên lại thấy một khuôn mặt quen thuộc, người kia đang được một người khác dẫn đến một bàn rồi ngồi xuống, không biết đang nói chuyện gì?
"Ông chủ, điện thoại của anh đây."
Triệu Cần đưa tay chỉ về phía kia, "Người kia cậu có biết không?"
Theo ngón tay hắn chỉ, Ước Khắc nhìn một lát, "Biết, Elon Musk."
Triệu Cần gật đầu, đúng là không nhìn nhầm người.
"Ông chủ, tên kia cũng là một thiên tài, nhưng cũng là một tên ngốc."
"Ồ? Sao lại nói thế?"
"Gã này sau khi tốt nghiệp đại học liền phát triển một công ty phần mềm xuất bản nội dung trực tuyến, vận hành chưa đầy bốn năm liền bị mua lại, hắn cũng kiếm được món tiền đầu tiên, khoảng hơn 20 triệu đô, năm đó hắn mới 27 tuổi."
Nói đến đây, Ước Khắc nhìn Triệu Cần, "Đương nhiên, hắn không thể so với ông chủ được, ông chủ là thiên tài trong số các thiên tài."
"Đừng có nịnh bợ, nói tiếp đi."
"Dùng số tiền đó, hắn lại cùng hai người bạn cùng nhau nghiên cứu một công ty thanh toán email, sau đó lại bị eBay mua đứt, từ đó hắn thu về 1,6 tỷ đô, chính thức bước vào câu lạc bộ tỷ phú, hình như là sự việc năm 2002, lúc đó hắn tầm 31 tuổi." Ước Khắc nói có vẻ không chắc chắn lắm.
Triệu Cần khoát tay, không để ý mấy chi tiết này, Ước Khắc gật đầu nói tiếp:
"Dường như là hai lần đạt được thành công lớn, khiến hắn có chút bành trướng, lại đưa ra kế hoạch 'Ốc đảo sao Hỏa', cũng vì đó mà đầu tư một trăm triệu để sáng lập SpaceX, trong thời gian đó hắn còn đầu tư vào Tesla, cũng giữ chức chủ tịch."
"Hiện tại thì sao?"
"Ba tháng trước, SpaceX phóng tên lửa đầu tiên, kết quả thất bại, vốn đầu tư ban đầu đều chọn rút vốn dừng lỗ, hiện tại hắn không chỉ dồn hết tiền vào đó, còn bán cả bất động sản và xe hơi, nhưng vẫn như cũ chỉ như hạt cát giữa sa mạc, cho nên hiện tại hắn đang tìm các nhà đầu tư, hy vọng bọn họ có thể rót thêm chút vốn."
"Còn Tesla thì sao?"
"Cũng bởi vì Musk không có tiền để tiếp tục đầu tư, mà phải đối mặt với việc đóng cửa."
Triệu Cần nhếch miệng, hắn chỉ biết Musk là một người lợi hại, nhưng không ngờ đã từng gặp nhiều khó khăn đến vậy, xem ra mỗi người đều không dễ dàng gì mà thành công.
"Nếu như hôm nay hắn không đàm phán thành công với nhà đầu tư, cậu hẹn hắn hai giờ chiều ngày mai, tôi muốn gặp hắn."
"Hắn không có khả năng đàm phán thành công đâu, mấy nhà tư bản không phải kẻ ngốc. Anh muốn gặp... Không phải chứ, ông chủ, anh gặp hắn để làm gì? Hiện tại hắn đang ở trong tình thế rối rắm mà."
"Cậu đừng quản, cứ nghe tôi là được."
"Nhưng anh đã đặt vé máy bay đi Alaska sáng mai rồi mà."
"Giúp tôi đổi vé."
Ước Khắc biết không khuyên nổi, liền nhún vai rồi đi hẹn người.
Triệu Cần đưa tay nhìn đồng hồ, bây giờ không đi được nên ở lại đây chờ người của Hàn thúc đến đón, đang có chút nhàm chán thì một giọng nói trong trẻo vang lên trước mặt hắn, "Anh là người Nhật à?"
"Người Trung Quốc, chính gốc luôn đây này, tinh khiết cái loại đó." Triệu Cần cũng không ngẩng đầu, có chút bực mình đáp lại.
Đối phương cũng không giận, còn cười khanh khách một tiếng, rồi đổi sang tiếng Trung, "Tôi cũng vậy, chính gốc luôn."
Triệu Cần lúc này mới ngẩng đầu lên, phát hiện đó là cô minh tinh nọ, gọi là cái gì nhỉ, trách sao hắn nhất thời không gọi ra được, xưa nay hắn vốn không hâm mộ ai, người duy nhất mà hắn đi xem buổi biểu diễn chính là Sáng Sủa, lúc ấy vé là do một người bạn làm thương mại câu được tặng, kết quả hắn không có chút năng khiếu âm nhạc nào, nghe được một nửa thì đã ngủ mất tiêu rồi.
"Có chuyện gì?"
"Không có gì, gặp người đồng hương ở đây cũng là duyên phận, tiện thể cho tôi ngồi ở bên cạnh được không?"
Triệu Cần tỏ ý không sao cả, trên mặt nữ minh tinh lộ ra vẻ kinh ngạc, người trẻ tuổi này là thật không biết mình hay là giả vờ?
Ngồi xuống rồi, nữ minh tinh tự giới thiệu, "Chào anh, tôi là Lý Bân Bân, là một diễn viên."
"À, tôi biết, tôi xem qua phim của cô đóng chung với Cát đại gia. Tôi là Triệu Cần, là một ngư dân."
Nghe đến nửa câu đầu, Lý Bân Bân còn rất cao hứng, nửa câu sau, Triệu Cần tự giới thiệu, liền khiến cô hoàn toàn câm nín, trong lòng tự nhủ, một người làm ngư dân như anh ta sao có thể đến một buổi tiệc thượng lưu như ở thung lũng Silicon này được?
Không đúng, phải nói là một người làm ngư dân đến nước Mỹ làm gì? Chào hàng cá khô à?
Vốn là người lạ sơ giao, Lý Bân Bân cũng có sự tự cao của mình, Triệu Cần không muốn nói nhiều, cô tự nhiên cũng không tiện hỏi nhiều.
Cô đến đây chỉ để nghỉ chân dù sao vừa mang giày cao gót giao thiệp nãy giờ cũng mệt rồi.
Nghĩ thầm cái tên này cũng không thành thật, nhưng vẫn không nhịn được tò mò hỏi: "Anh nói anh là ngư dân, sao lại vào được đây?"
Đều là người đồng hương, Triệu Cần cũng sẽ không nói dối, chỉ tay vào Ước Khắc đang trò chuyện với Musk, "Tôi có người bạn quen anh ta, nên nhờ anh ta đưa tới đây mở mang tầm mắt."
Lý Bân Bân thấy anh ta nói rất chân thành, ngược lại cũng có chút tin, đoán chừng bạn bè của anh ta cũng có chút bản lĩnh, mới đưa anh ta đến đây tăng chút kiến thức.
Cũng không có gì phải coi thường, dù sao cô cũng cảm thấy bản thân mình cũng vậy, nếu không có Đặng Văn Địch mang theo thì cô cũng không vào được.
Ánh mắt Triệu Cần nhìn chằm chằm vào Ước Khắc, thấy hắn trao đổi số điện thoại với Musk, trong lòng vui mừng.
Musk vừa rời đi, Ước Khắc cũng đi về phía này, đúng lúc Đặng Văn Địch cũng đang vẫy gọi Lý Bân Bân, cô đứng dậy đi qua.
Chưa đi được hai bước, sau lưng đã vang lên giọng nói của Ước Khắc, "Ông chủ, đã hẹn xong theo như anh nói là hai giờ chiều mai."
Cô dừng bước, nhưng cũng không quay đầu, nghĩ là mình nghe lầm, Ước Khắc hẳn là không chào hỏi người trẻ tuổi kia.
Đi đến chỗ của Đặng Văn Địch, liền nghe thấy cô hỏi: "Cô quen người trẻ tuổi đó à?"
"Không quen."
"Vậy thì cứ tránh xa ra, ta nói cho cô biết, ở thung lũng Silicon này tìm bạn trai bạn gái còn nhiều hơn ở trong nước, biết đâu hắn có tâm tư gì khác, à, hắn có xin chụp hình chung với cô không?
Cô phải hết sức cẩn thận, hắn mà chụp tấm hình với cô rồi tung lên mạng xã hội, lại nhờ truyền thông kể mấy chuyện mập mờ thì hắn xem như nổi tiếng."
"Tôi sẽ cẩn thận, Văn Địch tỷ."
"Ừ, cô đã muốn tiến vào Hollywood rồi thì phải chú ý cẩn thận." Đặng Văn Địch liếc nhìn đồng hồ, rồi lại nói: "Cũng gần đến giờ rồi, tối nay ta dẫn cô đi gặp một nhân vật lớn, có năng lượng ghê lắm."
Nói xong, cô lại quan sát Lý Bân Bân từ trên xuống dưới, "Lát nữa thay đồ khác đi, nhìn phải khéo léo một chút."
Bạn cần đăng nhập để bình luận