Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 262: Gia tăng thành viên mới

Chương 262: Gia tăng thành viên mới
"Ngươi sao còn đến đây?" Trên thuyền người đã quá đông, Triệu Cần không thể giúp được gì, dứt khoát xuống thuyền lên bờ, vừa lúc thấy cha mình cũng ở bên cạnh.
"Được khoảng bao nhiêu? Ta nhìn không rõ lắm."
"Chắc chắn có hơn 2000 cân cá, phần lớn đều là cá da trơn lớn và cá bẹt."
"Không có cá ngon à?"
Triệu Cần nhìn xung quanh, hạ giọng nói: "Tôm hùm chắc cũng phải năm sáu chục cân."
Nghe nói có năm sáu chục cân tôm hùm, Triệu An Quốc cũng không khỏi trợn tròn mắt, nhỏ giọng hỏi: "Thế này là có chỗ ngon rồi, bất quá chỗ này nhiều đồ như vậy, nói rõ dưới đáy có nhiều đá ngầm lắm, lưới bị rách nhiều không?"
Quả không hổ là ngư dân lão luyện, lập tức hỏi ngay vào trọng điểm.
"Hai tấm lưới bị rách lỗ, còn lại thì không sao."
"Vậy được, thiệt hại này còn chấp nhận được."
Đang nói chuyện với cha thì A Hòa cũng lái xe ba gác đến: "Anh, anh Đông nói không vội, trễ đến mấy ảnh cũng chờ, anh ấy còn nói đáng lẽ phải đến giúp nhưng không đi được."
"Ừ, ra lấy thuốc lá hút đi."
Triệu Cần móc thuốc lá ra, châm cho cha và ông Lưu mỗi người một điếu, tiếp đến là mình và A Hòa.
"A Cần, tháo xuống rồi chuyển lên xe ba gác trước đi, để ở đây vướng chỗ." Mấy người gỡ cá, Triệu Bình phụ trách sửa lại lưới.
"Biết rồi anh."
"A Cần, hay là để tôi phụ nhấc cho."
"Không cần đâu ông Lưu, ông cứ đỡ xe lăn của cha tôi cho cẩn thận là được." Bến tàu đông người, lỡ không cẩn thận có người va vào xe lăn thì lại xảy ra chuyện lớn.
Người đông thì làm việc nhanh, hơn nữa mọi người đều là người lành nghề, nếu nói tốc độ tay ai chậm nhất thì chỉ có Hạ Vinh, ông Hình và ông Chu thôi, trước đó ở bến tàu bọn họ cũng thường xuyên giúp gỡ lưới, hay lên mạng xem nên việc này rất quen thuộc.
Trời bắt đầu tối, lưới cũng đã gỡ gần xong, người trên bến tàu cũng ngày càng ít.
Có người không quen nhìn người khác thu hoạch đầy ắp thì vờ như không thấy rồi bỏ đi, người nhà có việc thì cũng đi mất. Đương nhiên vẫn có một số người ở lại xem xem, hôm nay rốt cuộc thu hoạch được bao nhiêu.
Triệu Cần chạy một chuyến chở hàng lên trấn trước, không thèm để ý Trần Đông hỏi đông hỏi tây, rồi lại quay về đón tiếp.
Thấy lưới cá đã được gỡ hết, mọi người định giải tán thì Triệu Cần ngăn lại.
Lấy tiền từ trong túi ra, đưa cho mỗi người một tờ.
"A Cần, cậu làm gì vậy, bọn tôi chỉ đến giúp thôi mà."
"Không nhận tức là về sau không muốn giúp tôi, nếu vẫn muốn giúp thì phải nhận lấy, mỗi người lại mang một ít cá da trơn về nhà ăn."
"Không phải, cậu đưa nhiều quá."
"Hôm nay thu hoạch được nhiều, tôi cũng ăn lây thôi, về sau còn muốn nhờ mọi người giúp, thì cứ tính theo công của bến tàu đi."
Nghe hắn nói vậy, mọi người đều biết không thể từ chối được, ông Chu cười nhận tiền còn nói thêm một câu: "Cám ơn lão bản thưởng cho."
Triệu Cần cười đá nhẹ một cái, ông Chu nhanh chóng tránh được.
"Anh, ngày mai để dành đủ mồi, còn lại thì mang hết về chia cho bà nội một ít, hai nhà làm ít cá mặn." Triệu Cần chỉ vào hai giỏ đầy tôm cá linh tinh nói.
Quay sang nói với Hạ Vinh, "Chị dâu, đồ nhiều quá, về sau cứ khi nào tôi còn thả dính lưới thì những thứ này chắc chắn không thiếu, chị đưa chút cho nhà mẹ đẻ, bảo họ làm ít mắm ăn."
Sắp xếp ổn thỏa, Triệu Cần lái xe ba gác, chạy về phía trên trấn, biết bên kia có người chờ hàng nên A Hòa cũng không muốn đi theo nữa.
Triệu Cần nhìn từng tốp người trong thôn tan đi, thở dài một tiếng, chắc là hai ngày tới, trong thôn đâu đâu cũng nghe chuyện về hắn.
Người ta, giỏi quá cũng không phải là tốt.
Lái xe tới trạm thu mua, Trần Đông vừa giúp dỡ hàng vừa hỏi: "Còn nữa không?"
"Anh Đông, tụi em chỉ có ba người thôi, anh muốn làm tụi em mệt chết à."
"Ha ha." Trần Đông cười, khi vừa thấy hàng bên trong một thùng thì lập tức kinh hô: "Ngọa Tào, tôm hùm, còn nhiều như vậy nữa!"
"A Cần, lưới dính này thu hoạch được dữ vậy à?"
"Cũng không rõ nữa, tụi em cũng là tình cờ thôi."
Cha Trần liếc mắt nhìn hàng, gật đầu: "Mùa này thả lưới dính là hợp rồi, nhưng mà muốn thu hoạch được như A Cần thì cũng phải có hên mới được."
Khi thấy con cá chình biển được khiêng xuống, hai mắt cha Trần sáng lên, "Ối chà, lớn như vậy, A Cần, bụng con cá này là phần ngon nhất đó."
Triệu Cần hai mắt sáng lên, ném luôn cả giỏ sang một bên, "Chú, con này không bán, lát nữa hai nhà mình chia đôi, mỗi người một nửa để lại ăn."
"Cái này có ít tiền đâu!" Trần Đông có chút buồn bực, thầm trách cha mình lắm mồm, cá chình biển to như vậy nếu nói cho mấy hộ khách quen, chắc chắn bọn họ sẽ tranh nhau cướp đấy.
"Không sao đâu chút đó, nhà cháu có phải không đủ ăn đâu." Triệu Cần nói xong, cười ha hả, làm cho cha Trần cũng phải bật cười.
"Cân cá sống trước đi để ta xem có con nào hổ vằn và cá sao đỏ không." Trần Đông vui vẻ nói, tuy là mất con cá chình biển lớn kia nhưng còn tôm hùm với cá nhám mèo khổng lồ, cũng đủ để khuấy đảo thị trường rồi.
Cá sống cũng không ít, rốt cuộc trên thuyền vẫn gỡ được không ít, cộng thêm thu nhập từ câu dây nữa.
Cá sống mà mắt ai cũng sáng lên thì chắc chắn là con cá nhám mèo khổng lồ kia, 17 cân 3 lượng, ngay cả lão ngư dân như cha Trần cũng nói lớn như vậy ông chỉ mới thấy có hai lần, có thể thấy là hiếm cỡ nào.
Cá lệch mồm và cá quỷ thì trọng lượng gần như nhau, đều vào khoảng 150 cân, còn có mấy con cá móm thì tầm 80 cân.
Cân xong cá sống thì đến tôm hùm, tổng cộng bắt được hơn 60 con, cân nặng tổng cộng là 53 cân.
Cá thanh giải được 107 cân, ghẹ hoa khoảng 145 cân, rồi đến cá bẹt và cá nóc, tổng cộng là 26 giỏ rưỡi, mỗi giỏ đều vào khoảng bảy tám chục cân, tính tổng chắc cũng phải 1300 cân, riêng cá nóc là 713 cân.
Cuối cùng là cân mấy loại tạp nham như ốc hương, ốc đĩa, cá bò da,... đại loại cũng được một trăm cân.
Cân xong thì bắt đầu tính sổ, Trần Đông cầm máy tính một hồi gõ loạn xạ, giá cá so với trước kia dao động không nhiều, cá sao đỏ trên 1 cân tăng lên 240 tệ một cân, tôm hùm cũng tăng lên 10 tệ so với trước đó, giá cá lệch mồm là 25 tệ, còn cá bẹt loại nhỏ với cá nóc thì cùng giá 14 tệ một cân, con cá nhám mèo khổng lồ kia thì tính 90 tệ một cân, giá cả khá là tốt.
Chốc lát thì ra con số tổng, tổng cộng là 54.200 tệ.
"Cái mẻ lưới dính này còn lời hơn cả đi mua số đề, thu hoạch một ngày số lẻ cũng đủ bù tiền lưới."
"Anh Đông, còn tiền xăng và tiền công nữa chứ." Tổng tiền tính ra như vậy, Triệu Cần có chút thất vọng, loay hoay cả ngày, kết quả thu nhập được hơn năm vạn, còn không bằng hôm đánh cá mòi nữa, bất quá nghĩ lại, thì thấy nhẹ nhàng hơn hôm đánh cá mòi nhiều.
"Chẳng lẽ ta không biết xăng bao nhiêu tiền à," Tính sổ xong, Triệu Cần nhớ tới một chuyện bèn hỏi: "Anh Đông, lần trước chị tôi nói có đứa em họ muốn đi làm trên tàu, hiện tại tìm được việc chưa?"
"Chưa có đâu, tại dạo này không thấy cậu hỏi nên chị cậu chắc cũng ngại không dám nói nữa, thế nào, trên thuyền định thêm người à?"
"Ừ, giờ dính lưới thì hơi bận không làm xuể, với lại ba tháng nữa thì tàu lớn cũng về, phải chuẩn bị trước người giúp việc mới được."
Trần Đông gọi vợ mình xuống, cô ấy vui vẻ nhận lời, gọi điện thoại nói: "Sáng mai có thể lên tàu rồi, A Cần, nếu có gì không hiểu thì cứ việc mắng nhé."
"Chị, mắng thì chắc chắn em sẽ không nể tình rồi, nhưng em cũng là tay mơ thôi, thường xuyên còn bị anh hai em mắng cho coi. Anh hai em để xe máy ở đây, chị bảo em họ em sáng mai lái đến bến tàu ở thôn đợi em, mà thôi chắc gì nó biết đường, để em...."
"Không sao, nó biết đường trong thôn nhà em mà, cái khác không cần cậu phải lo, mau về nghỉ ngơi đi."
"Đừng chứ, em còn muốn chia đầu cá chình này với chú em nữa mà."
PS: Trong thôn có dưa to rồi, ha, câu này quen quen nhỉ, hình như là hồi nào ta từng nói qua rồi thì phải.
Ha ha, chịu thôi, viết theo số chữ đã định trong dàn ý khó quá, chắc hai ngày nữa mới viết đến được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận