Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 138: Thuyền tới tay

Chương 138: Thuyền tới tay
Lâm Dương có vợ tên Nhan Vĩ, chữ "Vĩ" mang ý nghĩa trời sinh xinh đẹp, cũng coi là người đúng như tên, có điều nàng tính tình hơi lạnh lùng. Đến trong thôn cũng đã mười năm gần đây, người thật sự biết tên nàng không nhiều, cũng hiếm khi liên hệ với người ngoài. Mà giờ phút này, nàng lại đang nước mắt lưng tròng, hung dữ nhìn Triệu Cần, "Triệu Cần, chó của ta đâu, chó của ta đâu rồi?"
Triệu Cần cực kỳ nghi ngờ thần kinh người phụ nữ này có vấn đề. Nếu là một gã đàn ông chạy đến tận nhà chất vấn hắn như vậy, hắn đã sớm tống một câu 'Tổ sư nhà ngươi', nhưng đối phương là phụ nữ, hắn đành phải nhẫn nại nói: "Chị dâu, lúc trước ta thấy chị đã muốn nói rồi, kết quả chị lại quay người chạy, chân chó bị thương, tôi thấy đáng thương liền mang về. Hôm nay tôi vừa đi vào thành phố, liền đưa nó đến bệnh viện thú cưng, định nối lại cái chân gãy cho nó."
"Ngươi mà tốt bụng vậy à? Chó của ta, chắc chắn ngươi ăn thịt rồi."
May mà Nhan Vĩ dù phẫn nộ, có lẽ do tính cách, âm thanh cũng không lớn, còn không làm kinh động hàng xóm gần đó.
"Nếu cô không tin có thể hỏi Đồ Mẫn, buổi chiều tôi ngồi xe cậu ấy đi."
Nghe nói có người làm chứng, Nhan Vĩ có vẻ đã tin, quay người muốn đi, nhưng vừa bước lại dừng lại, quay đầu nói: "Nối lại chân cho tốt rồi trả chó lại cho ta."
"Được, nối chân hết 2000 tệ, cô đưa tiền cho tôi, cái này rất công bằng."
"Ta không có tiền." Mặt Nhan Vĩ không hề tỏ ra ngại ngùng, lại trở lại như trước, giọng nói lộ ra vẻ lạnh lùng, nói năng lại vô cùng đanh thép.
Triệu Cần tức đến bật cười, "Chị dâu à, chị như vậy là không có ý nghĩa rồi. Hay là để tôi đập gãy lại chân con chó đó rồi trả cho chị nhé?"
Nhan Vĩ im lặng một lúc, sau đó giơ ba ngón tay thon dài ra, "Ta chỉ có 300 tệ, còn lại có thể viết giấy nợ, có khi sẽ trả lại cho ngươi."
"Không phải, chị dâu, chị kêu than như vậy anh Lâm nhà tôi có biết không? Hay là để tôi đi tìm anh ấy..."
"Chó của ta không muốn, nhưng ngươi mà dám giết ăn thịt, ta... ta chết ngay trước cửa nhà ngươi." Nói xong, Nhan Vĩ bước nhanh rời đi.
Triệu Cần gãi đầu, hắn có thể chắc chắn phụ nữ này có vấn đề về thần kinh, mà tình cảm vợ chồng hình như cũng không ra sao. Hắn cũng không để tâm, ở nhà xem TV. Khoảng chừng một lúc sau, hắn liền đứng dậy đến nhà anh cả ăn tối, cũng mang nốt thùng rượu còn lại sang.
"Chú lấy rượu làm gì?"
"Đem tặng, thừa thì để hai anh em mình uống." Hắn tùy tiện trả lời anh cả một câu.
"A Cần, chiều nay chú vừa về, A Mai đã gọi điện thoại đến. Họ định tổ chức tiệc mừng thăng quan vào ngày mười sáu tháng sáu âm lịch, anh với anh rể đã bàn, người nhà chắc chắn phải đến." Hạ Vinh vừa bê nồi cà hầm cuối cùng lên bàn vừa nói.
"Vâng, nếu bận không đi được thì để em đi, tổ chức ở nhà mới hay nhà cũ?" Triệu Cần biết, chị dâu đã mở miệng như vậy, chắc chắn là muốn hắn đi một chuyến. Dù sao về mặt quan hệ, hắn "sống động" hơn anh cả của mình.
"Ở nhà cũ, chị cũng muốn chú nếu có thời gian thì đến một chuyến." Hạ Vinh nghĩ ngợi phức tạp hơn, lúc ấy tiền là do A Cần một mình vay, đến khi ăn tiệc thì lại do chồng mình đi, thế này là sao? Mặc dù đi một chuyến hơn hai trăm cây số, thấy chỉ đi ăn tiệc thì không đáng, nhưng lại sợ A Cần và A Mai không nghĩ như vậy.
Sau bữa tối, A Viễn ôm con heo đất của mình ra đặt lên bàn, "Chú út ơi, hình như con chọn cái này hơi to rồi."
Triệu Cần không vui gõ lên đầu nó một cái, "Ngại không có tiền cứ nói thẳng ra." Nói rồi, hắn móc ra một tờ tiền trong túi, nhét vào trong heo đất. Cái con heo đất này tốt, chỉ cần không đập vỡ thì tiền không lấy ra được, hắn cũng không sợ thằng bé tiêu xài bừa bãi. A Viễn lúc trước chọn con heo đất này, chính là sợ không lấy ra được tiền, đến khi đó A nương sẽ thỉnh thoảng mở ra giúp nó quản lý tài chính.
"Ngày mai còn ra khơi không?" Triệu Bình thấy hắn đưa tiền thì cau mày, luôn cảm thấy Triệu Cần có chút quá chiều A Viễn.
"Anh cả đừng vội, em đoán chắc mấy hôm nữa có thể đi câu dây chì được, lúc nào thì chuẩn bị xong vậy?"
"Tối nay làm nốt một chút, ngày mai muộn hơn một tí chắc là xong, hay là anh đi mượn thuyền của ông Phó? Còn phải chuẩn bị câu dây chì và lồng mồi nữa."
Nghe đến việc mượn thuyền của ông Phó, Triệu Cần không khỏi bật cười. Nếu như hôm nay anh cả đi mượn, ông Phó sẽ hào phóng cho không, hay sẽ đòi giá gấp bội?
"Anh cả, anh cứ làm xong câu dây chì đi, còn lại để em lo."
Sáng sớm, Triệu Cần lại nhìn giá trị may mắn trên hệ thống, quả nhiên giá trị may mắn hôm nay lại tăng lên, có 33 điểm, đáng lẽ trực nhật hôm nay có thể thu hơn nghìn tệ, nhưng hắn vẫn cố nén xúc động muốn đi biển bắt hải sản, muốn thử xem suy đoán của mình có đúng hay không.
Nghĩ một chút, sau khi ăn điểm tâm, hắn gọi điện thoại cho Trần Đông hỏi tình hình, kết quả hắn còn chưa gọi, thì đối phương đã gọi đến, bảo Triệu Cần tranh thủ thời gian qua một chuyến.
Kết quả vừa đến nhà anh cả, liền nghe thấy chị dâu đang kể chuyện ma quái.
"Tối hôm trước, gà vịt nhà ông Tiết trong một đêm chết hết, nghe nói bị chuột đỏ cắn chết, lại còn kỳ quái là con chuột đỏ lại tha hai con gà vịt ra bến tàu ăn trên thuyền. Sáng hôm qua, ông Tiết phát hiện trên thuyền toàn lông gà vịt, còn có móng vuốt gà vịt nữa. Đêm hôm trước còn nghe nói trên bến tàu nhìn thấy quỷ hỏa, ngay trên thuyền nhà ông Tiết nhảy nhót. Nhà ông Tiết còn có đàn bà khóc nữa, ông Hình ở ủy ban thôn nói nghe thấy tiếng khóc đáng sợ lắm."
Triệu Cần có chút mơ hồ, sao cái tình huống này giống như bút tích của mình thế này, "Chị dâu, chuyện tối hôm trước, sao sáng nay mới biết?"
"Ban đầu cũng không ai truyền, đây không phải đêm qua nhà ông Tiết mời thầy cúng, đốt pháo om xòm lên thì mọi người mới biết thôi."
Triệu Cần còn định hỏi lại, thì điện thoại đột nhiên reo, là Trần Đông gọi, bảo hắn sáng nay qua một chuyến.
Sau khi ăn cơm, hắn chỉ có thể cuốc bộ ra thị trấn, gửi xe máy ở đó, nếu đi xe ba gác thì không mang môtơ về được, dứt khoát đi bộ coi như là tập thể dục.
Trần Đông vừa thấy hắn tới liền kéo hắn đi về phía bến tàu.
"Đông ca, anh mời vị đại thần nào ra tay đấy?"
"Hì hì, cái này là nghe nói." Mặt Trần Đông tươi rói, rồi lại nói: "Chú cái đồ chỉ để ý đầu không để ý mông. Theo lời chú nói đi nói chuyện với ông Tiết, chắc chắn mất hơn một vạn. Cái này không phải là anh giúp kế sách của chú hoàn thiện hơn một chút thôi sao."
Lập tức hắn liền kể lể, đám mèo mà hắn nuôi, tất cả gà vịt đều là do mèo gây ra. Về phần tiếng đàn bà khóc, căn bản không phải người, mà là do hai con mèo cái đến kỳ sinh sản kêu la thôi. Mèo đến kỳ động dục, tiếng kêu cũng không khác gì tiếng đàn bà khóc mấy, còn chuyện ở trên thuyền lại càng đơn giản. Dùng đuốc đốt lên bột lân, rồi múa qua múa lại vài lần là được.
"Giả thần giả quỷ, một chút kỹ thuật hàm lượng cũng không có." Triệu Cần có chút khinh thường những cách này.
"Có hiệu quả là được. Tất cả lấy kết quả làm mục tiêu, giống như chú vậy, vắt óc nghĩ mưu kế gây ra tranh chấp này kia, náo nhiệt thì thấy không ít, nhưng chẳng được ích lợi gì. Nếu như sớm sử dụng biện pháp của anh, chiếc thuyền này đã đến tay rồi." Trần Đông có vẻ không hài lòng với thuyết pháp của Triệu Cần, hắn cho rằng biện pháp của mình tốt hơn Triệu Cần.
"Ừ ừ ừ, biện pháp của anh tốt, vậy anh mua lại bao nhiêu tiền?"
"Hôm trước anh đi tìm ông Tiết, kết quả ông ấy mở miệng ra đã đòi hai vạn rưỡi, sau đó giảm còn một vạn rưỡi, nhưng ông ta nhất quyết không chịu, nên đành bỏ đấy. Hôm qua, đến lúc chiều, ông ta lại tìm tới, nói một vạn. Anh vẫn không đồng ý, lần này ông ta sốt ruột hơn, hỏi anh muốn trả bao nhiêu? Anh không nói thẳng giá, mà bảo là muốn về làng tìm hiểu tình hình về chiếc thuyền này, kết quả nghe anh nói vậy, ông Tiết càng lo lắng. Ông ta sợ anh thăm dò được chuyện ma quái với điềm xấu, nên đã chủ động giảm giá còn 8 nghìn, cuối cùng anh mua được với giá 6800 tệ."
Bạn cần đăng nhập để bình luận