Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 273: Để trùng hợp tiếp tục

Chương 273: Để sự trùng hợp tiếp tục
Triệu Cần lúc về đến nhà đã hơn năm giờ, Triệu Bình cũng vừa từ trên núi xuống tới.
"Đại ca, ngươi bận bịu cái gì?"
"Lần trước còn mấy thân cây lớn chưa làm xong, hôm nay rảnh rỗi tiện làm, ngươi ở trên trấn đợi cả ngày bận bịu cái gì?"
"Lo chuyện quốc gia đại sự chứ gì, tam ca ở thủ đô lại phát sinh nổ lớn, ai, khiến người ta lo lắng quá."
"Cái mẹ gì không biết." Triệu Bình không vui trả lời một câu, thằng em trai này ba câu nói thì hai câu không thể nghe lọt.
"À phải, lần trước ngươi nói khoán núi có phải nghiêm túc không, hôm nay ta nghe người ta nói mảnh núi của thôn Kim Bên kia hợp đồng hết hạn rồi, người ta không làm nữa, trong thôn đang tìm người nhận lại đấy."
"Chỗ đó có xa chỗ này không?"
Thôn Kim Bên là thôn bên cạnh, Triệu Cần thì biết, hắn hỏi là núi đó có xa không.
"À, ngay bên cạnh núi nhà ta thôi. Nhưng mà ngươi phải nghĩ kỹ nhé, khu núi đó không có cây ăn quả sẵn, nếu bây giờ trồng thì phải hai ba năm mới thu được, phải đổ tiền vào. Nghe nói có ông chủ từng khoán để trồng nấm linh chi, kết quả hai năm nay giá thị trường linh chi không tốt, lỗ vốn không làm nữa."
Linh chi tuy là cây lâu năm nhưng thực chất nó chỉ sống một năm, mà loại sống một năm thì dùng làm thuốc tốt hơn, cái gọi là linh chi ngàn năm thuần túy là lừa người thôi.
Cuối những năm 90, do giá cả hàng hóa chăm sóc sức khỏe tăng cao, linh chi cũng bị đẩy giá, một chút là mười mấy, hơn trăm tệ một cân.
Nhưng khi lời đồn thổi về thuốc vạn năng bị vạch trần, năm ngoái giá linh chi đột ngột giảm mạnh, giá thu mua xuống còn ba tệ một cân, nghe nói năm nay giá cả thị trường cũng không tốt.
"Thôn Kim Bên à? Được, ta biết rồi."
Triệu Cần tạm thời không có thời gian quan tâm đến chuyện này, hắn muốn lo xong chuyện trước mắt đã.
Nói chuyện chưa được mấy câu, Lão Lưu đẩy cha già trở về.
"Cha, người đi đâu thế?"
"Nhà thằng thúc."
Triệu Cần nhíu mày, thằng thúc Triệu Hải Đông cũng không phải loại tốt đẹp gì, trước kia mình sai Lại Bao trộm cua, vậy mà còn đẩy tội lên mình, đúng là loại người thân thích có thể làm được.
"Cha, hồi trước thằng thúc còn tố A Cần đấy." Triệu Bình nhắc nhở, giọng có chút oán trách, không muốn cha mình đi lại quá thân với thằng thúc.
"Hừ, trước kia gặp ta là mũi hếch lên trời, hôm nay chủ động mời ta qua, ta biết ngay là có ý gì rồi."
"Có chuyện gì thế?" Triệu Cần hiếu kỳ hỏi.
"Nói là Đại Khôn muốn về, Nhị Bằng cũng muốn về, trong nhà tính mua thuyền."
Triệu Hải Đông có hai đứa con trai, con trai lớn là Triệu Lập Khôn, con trai thứ là Triệu Lập Bằng, hai người cách nhau hai tuổi, anh lớn thì nhỏ hơn Triệu Bình, còn anh thứ thì bằng tuổi Triệu Cần.
Thật ra, Triệu Cần theo gia phả phải gọi Triệu Lập Cần, hắn là đời chữ nhận, nhưng cả hắn và đại ca tên đều không có chữ lót của đời, một là do chi nhà bọn họ là từ nơi khác tới nên gia phả đã không còn, hai là do tên của hắn và anh trai đều là A nương đặt, hồi đó lão cha mải nghĩ cách làm giàu, thực hiện lý tưởng khát vọng của mình.
"Hắn mua chính là hỏi ngươi mua loại gì?"
Triệu Bình, khiến Triệu An Quốc và Triệu Cần đều trợn mắt, Triệu Cần hỏi: "Cha, thằng thúc đây là thấy nhà mình gặp may, muốn để ta kéo Nhị Bằng theo?"
"Nó nghĩ vậy đấy."
"Vậy người nói sao?" Triệu Cần tò mò.
"Còn có thể nói thế nào, Lão Tử cũng già rồi, hai đứa cũng lớn, có chủ kiến riêng, Lão Tử là nhất gia chi chủ này cũng là danh hão, có thể làm gì?"
"Cha, sao người lại nói thế, con vẫn nghe lời người mà."
Triệu Bình lại một lần nữa khiến hai cha con kia trợn mắt, Triệu An Quốc giờ mới nhận ra, tán gẫu vẫn là với con trai út vui vẻ hơn, ông con trai lớn quá đỗi khô khan.
"Cha bảo để thằng thúc đến hỏi hai đứa, việc này cha không làm chủ được." Triệu Cần giải thích một câu, Triệu Bình lúc này mới hiểu.
"Đại ca, nếu thằng thúc tìm tới anh thì anh nói thuyền là của em, đẩy sang cho em, xem nó còn mặt mũi nào mà tới tìm em nữa."
"Việc này vốn dĩ ta đâu có quyết định được."
Mọi người trong nhà nói chuyện một lát thì đến giờ ăn cơm, sau bữa cơm, Triệu Cần mang cơm thừa đã gói ghém, đẩy cha già về nhà cũ.
Vừa mới thu xếp xong thì Lão La mang theo hai bình rượu và hai bao thuốc tới: "A Cần, lần trước nhờ có mày, ta cũng coi như phát tài một chút, mấy đồ đáng tiền này lão thúc không nỡ dùng, chút tấm lòng của ta mày cầm lấy."
"La thúc, sao chú lại làm thế này, đều là chú vất vả lặn được, cũng là do chú tin tưởng cháu, chạy xa như thế cũng đi theo."
"A Cần, đừng khách sáo thế, có thu nhập rồi, hai ngày này nghỉ ngơi không hoảng hốt nữa, xem lần sau lúc nào ta lại đi cùng."
"Thúc à, chú là người đi biển lâu năm, địa phương chú rành rồi, khi nào chú muốn đi thì đi, không cần bận tâm đến cháu, cháu cũng chỉ thỉnh thoảng mới đi xa thôi."
Tiễn Lão La xong, Triệu An Quốc châm thuốc hút rồi nói: "Thằng con út của nhà mình đúng là biết cách làm người."
"Hắn mua nhà ở, cách nhà mới của con với anh hai không xa, đến lúc đó còn muốn mượn nhà mình làm đường."
Nói chuyện với cha già một lúc, Triệu Cần lại bắt tay vào chuyển máy tính sang phòng của mình ở phía đông, mấy hôm không tán gẫu với A Tuyết, A Tuyết bảo tối nay ở nhà cậu cô ấy có mạng, có thể gọi video.
Đêm đến hai người trò chuyện được bốn mươi mấy phút, Trần Tuyết nhớ hắn quá trời, Triệu Cần cũng rất nhớ nàng....
Sáng sớm, Triệu Cần lại lái xe lên trấn, hắn quên mất một chuyện lớn, là mua máy nước nóng, thật sự quá mệt khi phải nấu nước buổi tối.
Trời dần lạnh rồi, không thể tiếp tục tắm nước lạnh được.
Cuối cùng hắn vẫn chọn máy nước nóng gas, năng lượng mặt trời và máy nước nóng điện đều có vấn đề, máy gas ổn hơn một chút.
Huống chi trong nhà đều có bình gas, tuy không thường dùng đến.
Nghĩ tới chuyện mang cho nhà anh cả một cái, lại nghĩ tới A Hòa cũng là người em út, thôi được, một hơi mua ba cái luôn, mỗi cái 1280 tệ, cũng không đến mức quá đắt.
Nhận hàng xong, dặn dò cẩn thận là chiều sẽ có người đến lắp, hắn lại chạy đến trạm thu mua tán phét với Trần Đông một lúc, lúc này mới về nhà.
Kết quả, trên đường liền nhận được điện thoại của Triệu Bình, bảo là có lãnh đạo đến nhà, cúp máy hắn mỉm cười.
Về đến nhà, vừa xuống xe thì hắn thấy Lâm Dương đang cùng Tôn Lĩnh Đạo đứng ở cửa.
"A Cần, Tôn trấn trưởng hôm nay xuống thôn kiểm tra khảo sát, tiện thể đến nhà anh ngồi chơi chút." Lâm Dương cười giải thích, cũng phải giữ thể diện cho lãnh đạo.
Triệu Cần mừng rỡ: "Lãnh đạo, có phải chuyện mảnh đất kia có tin tức rồi không?"
Hắn vừa nói, nụ cười của Tôn Lĩnh Đạo lập tức biến mất, khuôn mặt không ngừng co giật.
"Đại ca, trong nhà có trà ngon đấy, pha trà cho lãnh đạo không?"
"Không cần khách sáo đâu, cứ tự nhiên là được." Tôn Lĩnh Đạo gượng cười nói một câu.
Ngồi xuống sô pha, Tôn Lĩnh Đạo liếc nhìn Lâm Dương rồi cười nói: "Lâm Dương, ở thôn có nhiều việc, tôi không cần cậu đi cùng nữa, hôm nay tới là muốn nói chuyện với A Cần thôi."
Lâm Dương nhanh trí cười đứng dậy cáo từ, nhưng trước khi ra cửa còn cố ý nhìn Triệu Cần với vẻ thâm sâu.
"A Cần, tôi không vòng vo nữa, trên trấn hiện có một vài việc nhỏ cần cậu giúp."
"Lãnh đạo, ngài nói đi, chỉ cần trong khả năng của tôi thì tôi sẽ giúp hết mình."
"Tôi biết Triệu Cần đồng chí luôn có giác ngộ rất cao mà, không phải là cậu quen biết Dư Tổng sao..."
Triệu Cần nghe vậy thì trừng mắt càng lúc càng lớn, Tôn Lĩnh Đạo thì càng nói càng khó khăn, chuyện này là thế nào?
"Lãnh đạo, nếu hắn không muốn miếng đất đó thì càng tốt, để cho tôi là được, đúng, tôi nói với A Kha một tiếng, bảo hắn đừng nhắm vào miếng đất của tôi nữa, có tiền thì đi đâu đầu tư mà không được, cướp đất của tôi là không ra gì rồi."
Tôn Lĩnh Đạo: "..."
"A Cần, mảnh đất đó là của trấn chứ không phải của cậu."
PS: Giá linh chi hình như bắt đầu rớt giá từ năm 05, 06, tất nhiên chỉ tính mấy loại linh chi trồng ven biển, linh chi dại ở Đông Bắc vẫn đắt đỏ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận