Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 568: Trại chăn nuôi một ngày

Chương 568: Một ngày ở trại chăn nuôi
Việc chuyển phát nhanh hiện tại đã phát triển, nhưng chủ yếu tập trung ở khu vực Hoa Bắc và Hoa Nam, còn Hoa Trung thì tương đối chậm, đừng nói chi đến các vùng sâu vùng xa. A Vượng gửi đồ, có thể đến nơi trong nửa tháng, vậy đã là rất nhanh rồi.
Về đến nhà, Triệu Cần đầu tiên là ngủ một giấc thật ngon. Ngày hôm sau, anh cùng lão cha đi xem xét tình hình công ty nuôi dưỡng. Sau hai tháng sinh trưởng, gà con đã biến thành những chú gà có thể bay lượn được quãng ngắn. Gà trống đã mọc ra bộ lông vũ sặc sỡ, ngay cả mào gà cũng dần thành hình.
"Cha, còn hai tháng nữa gà trống con sẽ gáy te te phải không?"
Triệu An Quốc không đáp, ngược lại lão Hình ở bên cười ha ha nói: "Nhanh thôi, một tháng nữa là được rồi. Con cứ kêu ca đòi ăn gà trống con hoài, đầu tháng bảy là có rồi đó."
Triệu Cần cười hắc hắc. Gà trống con đúng là ngon thật! Loại mà xương cốt cũng có thể nhai nát ấy.
"Lão Hình, vẫn quen việc chứ?"
"Bù vào đó, so với lúc trước trông coi thôn thì mệt hơn chút, nhưng tinh thần ta thấy tốt hơn đó, con coi." Lão Hình vừa nói vừa bóp vào eo mình, "Eo cũng ốm đi rồi này."
"Nha, đây là ông đang nói tôi khắc nghiệt, bóc lột ông à."
Hai người cùng cười ha ha.
Triệu An Quốc đi sang một bên, hai người nói chuyện cũng thoải mái hơn.
"A Cần, bà Chung nhà hôm kia còn đi thuyền cùng Lão Lưu trên đảo nhỏ đấy." Lão Hình nói, còn nháy mắt đầy ẩn ý.
"Đi theo thuyền chở đồ ăn à?"
"Đúng đó, sáng sớm ngày hôm sau cùng thuyền về rồi, chậc chậc. Người đàn bà này không biết giữ ý chút nào, cũng chỉ có cái thằng Chung Vĩnh Bình đó là thật thà, chứ người khác sớm đã đánh cho Lão Lưu thân tàn ma dại rồi."
Triệu Cần đột nhiên nhớ ra có một lần ở trong thành phố gặp Chung Vĩnh Bình, bên cạnh hắn còn đi cùng một người phụ nữ, phải nói người phụ nữ đó ăn mặc còn đẹp hơn cả Bàng Ngọc Tú.
Xem ra không phải Chung Vĩnh Bình không quan tâm, mà là vợ chồng hai người ai chơi việc nấy.
Nguyên nhân Chung Vĩnh Bình không ly hôn cũng rất đơn giản, ly hôn rồi thì ai trông con cho hắn sau khi ra khơi? Hiện tại chỉ cần đưa cho chút tiền sinh hoạt, liền có thêm một bảo mẫu mà hắn hoàn toàn có thể tin tưởng, tại sao lại không làm?
"Không nói chuyện này nữa, tối nay tan làm sớm chút, buổi chiều ta sẽ đi đón Lão Lưu về. Buổi tối ta làm một bữa ăn tụ tập."
"Được, nghe anh."
Rời khỏi khu nuôi gà phía sau núi, hai người lại đi xem đồi trà. Người phụ trách hiện tại là lão cha của Trụ Tử, cũng là chú ruột của Hạ Vinh. Ông là một lão nhân rất lanh lợi, ăn nói rất giỏi.
Dù sao mỗi lần Triệu Cần tới, đều sẽ trò chuyện với ông hơn nửa tiếng đồng hồ, không hề có khoảng cách thế hệ gì cả.
Chuyện rất kỳ lạ, chỉ có một người cha khéo ăn khéo nói như vậy, mà sao con trai lại là một người trầm ổn như vậy?
"A Cần, chỗ này đều là ta cẩn thận che chở, tính để dành lúc lớn cho dê ăn. Trong lòng ta a, đau xót quá." Tuy là nói vậy, nhưng trên mặt lại không ngừng nở nụ cười.
"Hạ thúc, vậy đến lúc đó thịt dê bác có ăn không?"
"Cái đó thì chắc chắn rồi, ta còn thực sự tò mò lá trà này nuôi ra dê thì thịt có vị gì?"
"Được, đến lúc đó hai chúng ta cùng nhau ăn mẻ dê đầu tiên xuất chuồng."
Giữa trưa, Triệu Cần rời khỏi phía sau núi, sau bữa cơm, anh lại đến bãi bùn nuôi vịt, người phụ trách ở đây là cha của A Thần. Tính tình A Thần ngược lại giống cha như đúc, cho nên lão cha hắn cũng rất buồn bực. Nói chuyện rất cứng, thỉnh thoảng thốt ra một câu có thể làm người nghẹn thở.
"A Cần, vịt ăn còn ngon hơn người, tới lúc đó con chắc chắn lỗ vốn."
"Triệu thúc, lỗ hay không lỗ vốn thì chú đừng lo, cứ làm tốt việc của mình, ăn ngon ngủ ngon, đợi tới khi xuất chuồng rồi chia hoa hồng là được."
Cha của A Thần thở dài một hơi, lắc đầu, "Một ngày trời đầu tư hải sản toàn là tiền, làm sao ta ngủ ngon được?"
"Ha ha ha, ta đầu tư hải sản, nhưng là con của chú nuôi lớn, cũng xem như là tự cung tự cấp đi."
Ra khỏi bãi bùn, Triệu An Quốc chắp tay sau lưng cười nói: "Cũng được đấy, tìm mấy người cũng khá tâm giao, có thể lo được việc nhà."
"Thời nào rồi mà còn 'chủ gia người ở' hả cha, mấy lời này sau này con cũng đừng nói."
Thấy lão cha không phản bác, có nghĩa là đã nghe vào tai, Triệu Cần liền đổi chủ đề, nói sang chuyện khác: "Cha, những người quanh con toàn người độc thân nhiều vậy à, mà lại tính tình đều dễ hiểu, không phải người lạ tới."
"Ừm, phải đó, Cường Tử bọn nó đều đang ế đấy, mới hơn 40 tuổi, tiếc thật."
"Bọn họ bây giờ đã có thu nhập ổn định rồi, chỉ cần theo con làm hai năm, con đảm bảo sẽ cho bọn họ xây nhà hai tầng trên dưới ở trong thôn. Nếu không cha cùng lão thái thái bàn một chút, giúp bọn họ thu xếp được không?"
Triệu An Quốc nghi ngờ quay đầu nhìn anh một cái, thấy anh nói rất nghiêm túc, lúc này mới trả lời: "Được, ta sẽ nói với lão thái thái."
"Hay là cha cũng đi thêm một người nữa?"
"Mông ngứa muốn bị đánh cứ nói thẳng, lão tử đánh mày không cần chọn thời gian hay địa điểm."
Triệu Cần dứt khoát ngậm miệng, lời của lão cha không phải là nói đùa, hiện tại đúng là đã hình thành thói quen động tay động chân.
"Ở trên đảo còn muốn xem không?"
"Đi xem một chút đi, tiếp theo có thể con lại không có thời gian nữa."
Triệu An Quốc gọi điện thoại cho Lão La, sau đó hai người cùng đợi ở bến tàu. Chẳng bao lâu Lão La lái ca-nô tới, "Bây giờ đi luôn hả?"
"Chú La, hôm nay không có đi vận hàng à?"
"Cha con lúc trước nói con muốn dùng thuyền, ta đây chẳng phải cứ chờ sẵn đây à."
Triệu Cần đưa cho hai người già mỗi người một điếu thuốc, thuyền khởi động, anh đứng bên cạnh Lão La, "Con đi Thành Đô mang một ít lá trà về, đợi ngày mai buổi sáng con sẽ cho chú một ít, con nói trước là không có nhiều đâu, chỉ được cho chú nửa cân thôi."
"Được rồi, nửa cân là không ít rồi."
Không hề khách khí, trò chuyện tương đối tự nhiên.
"A Tư bọn họ đang bận cái gì vậy?"
"A Tư cùng Trụ Tử kết nhóm, A Hữu và A Mậu kết nhóm, luân phiên theo ca đi thả câu dây. Không có ca thì lại bận rộn ở trong khu chăn nuôi. Ngày nào cũng có việc để làm."
"Thu nhập từ câu dây thế nào?" Triệu Cần tối qua không có nói chuyện phiếm cùng Trần Đông đến vấn đề này, có lẽ là vì thấy anh mới về, Trần Đông cũng không muốn bàn tới chuyện sổ sách.
"Rất tốt đấy, làm đến ta còn muốn bỏ một ít thời gian làm vài mẻ nữa đấy. A Tư với Trụ Tử một ngày chia nhau 1170 tệ. A Hữu đi với A Mậu thì ngon hơn, một ngày chia được 1865 tệ."
Triệu Cần tính sơ sơ, 1170 tệ một ngày, tương đương với một chuyến đi biển kiếm được hơn 5000 tệ. Dù sao còn phải trừ chi phí mồi, tiền xăng các thứ thì như vậy đã coi như là khá rồi.
Ở trên đảo chờ hơn một tiếng đồng hồ, gà con ở đây so với phía sau núi thì chậm hơn một chút, nhưng lớn lên lại gần như giống nhau.
Hơn nữa, gà ở đây có lẽ từ trước đến nay đều thả rông, cho nên có chút bản năng hoang dã hơn.
Hiện tại trên đảo có hai người, Lão Lưu dặn một người khác mấy việc cần chú ý vào buổi tối, liền theo thuyền lên bờ.
Buổi tối, Triệu Cần bày một bàn ở trên trấn, mấy người chủ chốt của trại chăn nuôi đều đến.
Cả quá trình anh đều không nói gì, ngay cả cuộc họp trước bữa cơm anh cũng không lên tiếng, đều là Triệu An Quốc điều hành tình hình. Dù sao giám đốc trại chăn nuôi là Triệu An Quốc, Triệu Cần sợ mình tham gia quá nhiều, dẫn đến việc nhiều mặt quản lý, cấp dưới không biết nghe ai thật sự thì sẽ làm giảm uy tín của lão cha.
Buổi tối về nhà, hai cha con lại bàn bạc hồi lâu về mảng nuôi trồng thủy sản.
"Đoàn chuyên gia nói, vùng biển quanh đảo thích hợp nuôi tôm hùm. Nhưng con cần suy nghĩ kỹ. Nuôi trồng thủy sản một khi bắt đầu rồi thì khó mà rút tay được, mà đầu tư giai đoạn đầu lại lớn hơn so với nuôi gà vịt nhiều lắm."
"Cha, con đã không phải là thương lượng trước rồi sao, cứ dựa theo bàn bạc mà làm thôi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận