Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 208: Phía đông không sáng phía tây sáng

Chương 208: Phía đông không sáng phía tây sáng
Sau bữa ăn, ba người đi thả dây câu, phát hiện có một giỏ phao câu làm sao cũng tìm không thấy.
"Mẹ kiếp, khẳng định là bị bọn chúng cắt rồi." A Hòa nổi trận lôi đình.
Triệu Bình cũng u ám mặt mày, chỉ có Triệu Cần Tiếu nói: "Người ta thủ hạ lưu tình đấy, chỉ cắt một giỏ, còn ba giỏ tốt, cũng ngon rồi."
Mà thuyền của đối phương vẫn cách đó không xa, không biết đang la hét cái gì.
Bọn chúng giống như cũng sợ, không dám áp sát quá gần, chỉ dám dùng cách này để làm người khác buồn nôn.
Thật ra Triệu Cần nói sai rồi, không phải đám người kia nhân từ, mà là đối phương phản ứng chậm, hơn nửa ngày mới nhớ ra phải cắt phao câu của bọn họ, vừa cắt được một giỏ đã thấy thuyền của họ tới.
"Ca, ta nhịn hết nổi rồi, để ta xử bọn chúng đi."
"Nhịn không nổi cũng phải nhịn cho ta." Triệu Cần mặt lạnh mắng một câu, khiến A Hòa ỉu xìu không nói gì, tiếp tục làm việc.
Triệu Cần không trông mong gì vào thu hoạch cả và đúng như hắn dự liệu, thu hoạch rất thảm.
Cuối cùng một giỏ câu vì cả hai đầu phao câu đều bị cắt nên không thể tìm ra, Triệu Bình đại khái đánh giá vị trí, nói với Triệu Cần: "Trên thuyền có cái móc câu, ngươi cột vào dây thừng, thả xuống biển, ta lái qua xem có móc được không, may là chỗ này nước không sâu."
Triệu Cần đáp lời, tìm móc chuẩn bị xong, theo thuyền tiến lên, Triệu Cần cảm nhận trên dây thừng có lực cản hay không.
"Đại ca, dừng lại một chút, hình như móc được rồi."
Đợi khi thuyền chậm lại, hắn mới kéo móc lên, quả nhiên móc được dây câu chính, vuốt theo dây câu đến một đầu, rồi kéo lên.
Bốn giỏ 200 cái móc, cộng lại chỉ thu được 26 con cá, may là có vài con cá xuân khá to, nếu không thì hôm nay thả câu cũng thảm như hôm qua.
Móc đã chuẩn bị xong, Triệu Cần nghĩ ngợi một chút, nói với Triệu Bình: "Đại ca, lái về phía tây."
"Làm gì?"
"Ngươi cứ lái đi."
Triệu Bình lái bánh lái về phía tây, Triệu Cần lại thả móc xuống biển, không bao lâu dây thừng truyền đến lực kéo, mà lực kéo càng lúc càng lớn.
"A Cần, sao cảm giác thuyền nặng thế?" Triệu Bình chưa hiểu chuyện gì, quay đầu nhìn thấy lão đệ làm trò, hắn lập tức hiểu ra, nhỏ giọng kinh ngạc nói: "Móc trúng lưới của bọn chúng à?"
"Chắc thế."
"Đừng thả lỏng, ta tăng tốc độ lên, xem có kéo được vào vùng đá ngầm không, để lũ chó chết đó hả hê một chút." Triệu Bình thật sự cao hứng, từ sáng tới giờ hắn đã đầy bụng tức giận.
A Hòa cũng hớn hở vỗ đùi, còn đám thuyền của đối phương thì vẫn không nhận ra có gì khác lạ.
Kéo đi được một đoạn khá xa, lực kéo càng lúc càng lớn, Triệu Cần đoán lưới chắc chắn đã mắc kẹt ở đâu đó không gỡ ra được, bèn lấy dao cắt phựt dây móc câu.
Lần này móc cũng đừng nghĩ lấy lại.
Trên thuyền lại vang lên tiếng cười nói vui vẻ, A Hòa thở dài tiếc nuối, không được nhìn thấy dáng vẻ đối phương giậm chân mắng mỏ, tức nổ đom đóm mắt.
"Đại ca, đi thu lồng thôi."
Triệu Bình khẽ dạ, điều chỉnh hướng lái về phía cái lồng xa nhất, chính là chỗ đảo tôm hùm lần trước.
Nơi này mỗi lần thu hoạch không tệ, nhưng vì nước quá sâu, tình hình dưới đáy không rõ nên không dám đặt nhiều, mỗi lần cũng chỉ thả hai hàng lồng.
Thu từng cái một, thấy thu hoạch vẫn khá tốt, thu được bảy con tôm hùm, một đôi cá mập mèo rất lớn.
Cuối cùng, trong một cái lồng lại có một con hấu (dày) không lớn, cái thứ này được mệnh danh là hóa thạch sống dưới biển, nghe nói nó tồn tại từ bốn trăm triệu năm trước, hóa thạch tìm thấy sớm nhất của nó là từ thời kỳ Jura.
Nghe nói máu nó màu lam và là một loại thuốc quý, nhưng bây giờ nó là động vật được bảo tồn cấp hai của quốc gia.
Triệu Cần cẩn thận gỡ nó ra từ trong lồng, đành phải thả lại chỗ cũ.
Hấu là động vật bảo tồn cấp hai, nhưng không ít nước vẫn hợp pháp cho phép đánh bắt.
Chuẩn bị xong thì cho mồi vào rồi thả lồng lại là được, tiếp đó liền chuyển đến chỗ một hòn đảo khác cạnh bên, nơi này là chỗ đại ca chọn, tổng cộng thả bốn hàng lồng.
Theo thường lệ, Triệu Cần phụ trách thu lồng, kéo cái lồng đầu tiên lên, thấy có không ít tôm nấm.
Tôm nấm địa phương kích thước không lớn, giờ lại qua mùa sinh sản rồi, nên cũng không được nhiều, giá rất thấp.
Đợi đến khi mở lồng đổ ra, A Hòa mắt sáng lên nói: "Ca, có ốc hương."
Triệu Cần nhìn thấy cũng có kha khá, khoảng năm sáu con.
Ốc hương có giá gần bằng ốc hương lớn, là loại ốc cực phẩm. Triệu Cần chưa ăn bao giờ, xem hôm nay thu hoạch có nhiều không, không nhiều thì để lại ăn.
Tiếp đến cái lồng thứ hai, kết quả cái này ốc hương còn nhiều hơn, tầm chục con, gần nửa cân.
Triệu Bình cũng nhảy khỏi cabin lái đến xem, thay đổi sắc mặt u ám vì dây câu lúc nãy, cười nói: "Nếu mỗi lưới đều thu được nhiều thế này thì hôm nay thu hoạch không tệ."
Đến khi thu lồng thứ ba, ốc hương đã gần một cân, mọi người mặt mày tươi tỉnh hẳn lên.
100 tệ một cân, hơn hai cân thì hơn 200 tệ rồi, chỗ này có 40 cái lồng, đều thu như vậy chẳng phải kiếm được 8, 9 nghìn tệ sao.
Có được số tiền này, cũng coi như bù được tổn thất dây câu, cân bằng thu hoạch hôm nay.
Triệu Cần nghĩ thầm, đây cũng coi như là phía đông không sáng phía tây sáng, kỳ vọng cao vào dây câu thì thu hoạch thảm, không ngờ cái lồng lại bù lại.
"A Cần, vẫn là do ngươi gặp may, mấy cái lồng còn lại để ngươi thu luôn đi."
Hắn biết sẽ như vậy, trên thuyền quan trọng nhất là thu hoạch, ai gặp may thì người đó sẽ bận túi bụi, đổi tay sợ mất lộc.
Giống như chơi mạt chược, lúc đang gặp may không những không muốn đổi người, thậm chí cả vị trí cũng không muốn đổi.
Các lồng tiếp theo, có cái được nhiều cái được ít, nhiều thì hơn hai cân, ít thì nửa cân, đợi đến khi xong 40 cái lồng, chưa tính các loại khác, riêng ốc hương đã thu được bốn năm mươi cân, lần này khiến ba người hết sức vui mừng.
"Đại ca, để lại hai cân về ăn được không?"
"Ta đã nói được thì chắc chắn là được!"
Ừ, đại ca giờ hiểu chuyện rồi ha ha.
"Ngươi đi lái thuyền, ta giúp A Hòa làm mồi." Triệu Bình biết hắn vừa kéo 40 cái lồng, lưng mỏi rã rời, nên không muốn hắn lại ngồi xổm nữa.
Triệu Cần lái thuyền, điều chỉnh vị trí một chút, giảm tốc độ cho hai người thả lồng.
Thả xong toàn bộ thì chuyển hướng đến khu vực rừng ngập mặn.
Đến nơi thì móc phao câu, mẻ lưới thứ nhất rất sạch, ngoài một chút ốc cà na thì chẳng có gì.
Mà ốc cà na ngoài cho gà vịt ăn ra thì gần như chẳng có giá trị gì, nhỏ xíu như đầu mũi, có thịt thì cũng chẳng thấm vào đâu.
Ba người đều có chút thất vọng, Triệu Bình còn nghĩ, biết thế này thì nên thả hết lồng ra chỗ đảo nhỏ kia, hắn còn chưa hết hồn thì đã nghe A Hòa hô: "Ngọa tào, tôm lớn quá."
Triệu Cần cũng mừng rỡ, nhanh chóng tháo lồng ra, thấy trong lồng ngoài một ít ốc cà na với hai con ghẹ đá ra thì có bốn năm con tôm bự.
Tôm bự toàn thân có những đốm đỏ nâu, con nhỏ tầm 10 cm, hai con lớn chắc chắn hơn 20 phân. Triệu Cần cầm lên một con ước lượng, nói với Triệu Bình: "Đại ca, con này ta đoán chắc cũng phải 3 lạng."
"Trời ạ, tôm sú, mau thả vào khoang thuyền có nước biển, thứ này hay tự tử lắm."
Bạn cần đăng nhập để bình luận