Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 329: Bầy cá, lại gặp bầy cá

Sau khi sắp xếp xong dây thừng thả câu, lại một lần nữa thả mồi xuống đúng vị trí, lần này thời gian thả sẽ lâu hơn một chút, đến sáng sớm ngày mai sẽ thu.
Liếc nhìn thời gian đã gần năm giờ, cũng có thể lên lưới được rồi.
"Lần trước mấy đứa đến đây bắt là cá nhỏ da trơn phải không?" Triệu An Quốc lúc đó nghe có chút ấn tượng, liền hỏi.
"Ừ, lần trước bắt hơn một ngàn cân cá nhỏ da trơn, hi vọng lần này cũng gặp may."
Triệu Bình tránh chỗ lái cho A Hòa điều khiển thuyền, nghĩ nghĩ lại lần nữa nói với cha: "Cha, hay là cha thu lưới đi, con với A Thần gỡ cá."
"A Thần biết thu mà, để nó thu, hai cha con mình gỡ cho nhanh."
"Vậy cũng được."
A Thần cũng từng thu lưới rồi, đương nhiên hiểu rõ quy trình, tay cầm móc chờ thuyền đến vị trí, liền nhanh chóng duỗi móc câu phù cầu lại, Triệu Bình cũng hỗ trợ mở cần cẩu.
"Ối chà, lại là cá nhỏ da trơn." Triệu Bình hưng phấn.
"Ừ, đúng rồi, cá ngon đó." Triệu An Quốc ngậm điếu t·h·u·ố·c gỡ cá, động tác còn thuần thục hơn cả Triệu Bình.
Bất quá niềm vui chóng tàn, cũng chỉ có mẻ lưới đầu trúng được mấy con, tiếp theo cũng có, nhưng khá thưa thớt, kéo mấy lần mới được hai ba con, thậm chí một con, căn bản không giống lần trước, kéo lên toàn là một chuỗi một chuỗi.
"Cha, lần này ít quá trời."
Triệu An Quốc cũng chưa từng thấy cảnh tượng rầm rộ lần trước, cảm thấy thu hoạch như bây giờ đã không tệ rồi: "Cũng được mà, nếu cứ thế này, thu hết lưới chắc cũng được hơn mười cân, đáng giá mấy ngàn tệ."
Ngoài ông ra, trên mặt những người còn lại đều lộ vẻ thất vọng, dù sao cũng từng trải rồi, so với tình huống hiện tại, đúng là không thể nào hưng phấn được.
Không chỉ cá nhỏ da trơn ít đi, ngay cả cá óc chó cũng ít đến thảm thương, kéo bảy mẻ lưới, cá tạp cũng chỉ dính được hai con cá kim xương cùng một con cá biển lý.
Triệu Bình nhìn A Thần, một lát sau cũng hiểu rõ, mỗi lần gặp may đều là A Cần kéo lưới, lần này đổi tay quả nhiên vẫn có ảnh hưởng.
"Anh Bình, mực ống lớn kìa." A Thần kêu lớn một tiếng.
Triệu Bình cũng nhìn thấy, mặt không chút biểu cảm nào, giá mực ống vẫn được, giờ đoán chừng hai ba chục tệ một cân, nhưng một con này cũng không có gì đáng mừng.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo hắn liền không bình tĩnh nổi, bởi vì kéo lên rõ ràng đều là mực ống, mà còn càng lúc càng nhiều, con nào con nấy đều không nhỏ, trung bình một con phải hai ba cân.
"Cha, đàn mực ống." Hắn mừng rỡ nói.
Triệu An Quốc ngược lại nhíu mày, có chút không hiểu lẩm bẩm, "Không đúng, thời điểm này đâu có tới, mùa mực ống thường là tháng 11, còn chưa tới lúc, sao lại nhiều thế này?"
Trong lòng nghĩ vậy, tay thì không ngừng, khi đang mở một con mực ra, nếu như nó không thật thà, trực tiếp phun một phát mực, đúng lúc, dội lên người ông một mảng, từ đầu xuống chân đều đen hết cả.
Triệu Bình vừa hay quay đầu nhìn thấy, muốn cười mà lại sợ bị mắng, nhịn cười đến run cả người.
Bất quá hắn cũng chẳng vui được bao lâu thì cũng trúng chiêu, bị phun một thân toàn mực, A Hòa thấy cũng nhảy đến mạn thuyền lên giúp, một lát cũng là một thân toàn mực.
A Thần cũng chẳng khá hơn gì, tuy hắn thu lưới, nhưng mực ống lên nhiều quá, nhiều con vừa qua khỏi cần cẩu đã bắt đầu phun mực, cho nên cả người hắn cũng gần như là màu mực.
"Cha, càng ngày càng lớn."
"Ừm, ta vừa thấy một con gần mười cân, hôm nay gặp may rồi." Triệu An Quốc cũng không nhịn được mà nở nụ cười, cứ đà này, đoán chừng có thể thu được hơn ngàn cân.
Mực ống con nào con nấy tròn vo rất đáng yêu, nhìn nhỏ nhắn thế mà một con đã nặng hai ba cân.
Bận bịu hai tiếng đồng hồ, cuối cùng gần ba mươi tấm lưới cũng đã được thu hết, "A Bình, được bao nhiêu rồi?"
Triệu An Quốc nhìn nhi t·ử vừa ra khỏi khoang thuyền hỏi.
"Hơn ngàn cân rồi cha, chắc chắn được hai vạn tệ."
Triệu An Quốc thở dài, rốt cuộc hiểu vì sao mỗi lần nhi t·ử lại có thể mang về mấy vạn tệ, cái vận may này, giống như cũng không khó gì, tùy tiện gặp phải.
Nghĩ đến bản thân trước kia, ai, nghĩ lại mà kinh.
"Cha, thả lưới hướng phía nam đi, trước đây con với A Cần hay thả bên đó."
"Được thôi, con lái thuyền, ta lo quán xuyến."
A Hòa và A Thần còn đang nhặt cá, toàn bộ mạn thuyền toàn là mực, nhặt xong còn phải dùng nước rửa sạch, nhiệt độ bây giờ thêm gió biển thổi, chắc một tiếng là có thể xong, không ảnh hưởng đến giấc ngủ ban đêm.
Lần này biết là sẽ ở lại qua đêm, bọn họ không những mang chiếu, còn mang hai cái chăn mỏng, Triệu Bình mang những thứ này, chủ yếu là sợ cha mình không chịu nổi.
Bọn họ vừa mới thả xong lưới trở về vị trí cũ, đang chuẩn bị nấu bữa tối, thì gặp thuyền của Lão La ghé sát vào, "Đại Quốc, mẻ lưới này thu hoạch sao rồi?"
"Đại Vũ, còn ông?"
"Cũng không tệ lắm, thu được không ít mực ống, mười mấy năm rồi không thấy mùa mực ống mà hôm nay lại gặp, còn trước cả thời gian nhiều thế này."
"Ừ, bọn ta cũng thu được một chút, đến uống rượu."
Triệu An Quốc cũng mang một bình rượu trên thuyền, hai chiếc thuyền cũng cùng một chỗ, mỗi người mang đồ ăn nhà mình ra, liền bắt đầu ăn uống.
Hai người cũng kể lại cho đám tiểu hỏa tử nghe về tình hình bắt mực ống hồi xưa.
Những năm tám mươi, mỗi độ cuối năm là đến mùa mực ống, cái gọi là mùa mực ống, chính là khi mực ống di cư về để sinh sản, Mực ống sẽ chọn những nơi có cỏ cây trôi nổi để đẻ trứng lên đó, ngư dân lợi dụng đặc điểm này, sẽ chặt rất nhiều cành cây, đan lại với nhau, thả trôi trên mặt biển, Chẳng bao lâu sau, sẽ có một nhóm lớn mực ống tới, thấy mực rồi thì hoặc là dùng lưới kéo, hoặc là dùng lưới quăng để bắt, mỗi ngày đều thu được mấy trăm ngàn cân.
"Lúc đó dễ kiếm ăn ha, một cân hai tệ mấy hào, chỉ cần một ngày bắt được một ngàn cân thôi là đã bán được hơn 200 tệ, bằng ba bốn tháng lương công nhân." Lão La nói xong, còn thở dài một tiếng.
Dường như đang hồi tưởng, khoảng thời gian tươi đẹp đã qua.
"Ừ, hình như từ thập niên 90 trở đi, mực ống đột nhiên không di cư về nữa, mùa mực ống cũng không còn." Triệu An Quốc nói thêm.
Ba tiểu quan chúng nghe rất chăm chú, những chuyện này đến ngay cả Triệu Bình cũng chưa từng trải qua.
Cộng thêm em trai Lão La với Triệu Bình, bốn người uống cạn hai bình rượu, A Hòa với A Thần không uống.
Bởi vì rạng sáng mai phải làm việc, thời gian nghỉ ngơi không nhiều, nên sau bữa ăn thuyền Lão La không rời đi, hai thuyền cột chung một chỗ nghỉ ngơi.
Triệu Bình muốn Lão La đi chỗ khác, nhưng hắn lại không tiện mở miệng, thấy mọi người đã nằm xuống hết, hắn rút một tấm chiếu ra ngủ ở mũi thuyền, không nhịn được ngó xuống mặt biển.
Chẳng bao lâu, A Hòa cũng tới "Anh Bình, không có động tĩnh gì sao?"
"Không, chắc tối nay không có đàn cá đâu."
A Thần cũng tới "Anh Bình, hay là mình chia ca ra đi, mỗi người canh một lúc, vạn nhất có thì sao?"
"Không cần, đàn cá đâu có dễ gặp vậy, ngủ ngon đi."
Triệu Bình kêu hai người đi ngủ, nhưng hắn vẫn không ngủ được, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn mặt nước, ước chừng một tiếng sau, hắn cũng buồn ngủ không chịu nổi nữa, lúc đang mơ màng, hình như nghe thấy mặt biển có động tĩnh, Đứng dậy, liếc nhìn mặt biển, chỉ thấy một mảng xanh trắng những con cá đang trôi nổi trên mặt biển, một bộ phận đã bị sóng đánh dạt lên bãi bùn ở đảo nhỏ.
Cả người hắn giật bắn mình, nhanh chóng đứng dậy chạy đến khoang thuyền lấy lưới.
"Anh Bình, anh sao thế. . ." A Thần nghe thấy tiếng động dụi mắt, khi thấy rõ Triệu Bình tay cầm theo lưới quăng, hắn đã hiểu ra, đột ngột đứng dậy cùng theo đến mũi thuyền, cảnh tượng trước mắt cũng khiến hắn đứng trân tại chỗ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận