Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 340: Viên mãn thu quan

Chương 340: Viên mãn thu can
Đợi đến lúc Triệu Cần định thu cần câu thì thấy lại có người ôm cần câu ra.
"Hắc hắc, nhìn mà ngứa tay, ta cũng thử một chút." Phan Văn trên mặt lộ ra một tia ngượng ngùng cười.
"Phan ca gặp may."
Triệu Cần còn chưa vào khoang đã thấy càng ngày càng nhiều người ra, không chỉ có Tiền Tổng bọn họ, mà ngay cả A Vượng cũng mang cần tre của mình ra.
"A Cần, ngươi không câu nữa à?"
"Mệt quá, tối nay chỉ đến thế thôi, ngươi câu đi."
"A Cần, ngươi không câu, ta dùng mồi câu của ngươi nhé." Tiền Khôn vừa nói vừa há miệng cười.
"Cứ dùng, nếu vẫn chưa đã ghiền, thì dùng cả cần tre của ta cũng được, một người dùng hai cần cũng không sao."
Tiền Khôn hai mắt sáng lên, đúng rồi, nhiều một cần câu thì sẽ tăng thêm khả năng câu được cá, liền nhanh chóng đồng ý.
Triệu Cần không để ý, giao cần câu cho Tiền Khôn, hắn không định trói buộc Tiền Khôn thành công cụ nhân của hệ thống, huống chi coi như trói buộc thì bây giờ cũng vô dụng, vì ban ngày con Kim Thương và con cá mặt trăng này đã làm giá trị vận may 89 điểm của mình hôm nay trực tiếp về không.
Trở lại khoang, lấy quần áo đi tắm rửa, cứ kéo một con cá lại mệt đến cả người đầm đìa mồ hôi.
Tắm rửa xong thì thấy mọi người vẫn chưa về, hắn cũng không có ý định đi ngủ, liền tiếp tục xem phim, cả khoang thuyền chỉ có một mình, vậy thì có thể tự do chọn đĩa CD. Hắn chọn bộ Đại Thoại Tây Du, mà hắn còn phát hiện ra, trên dưới hai phần đều có.
Lần này xem như tự đào hố chôn mình, xem xong phần trên vẫn còn chưa đã nghiền, lại tiếp tục xem nốt phần dưới.
Đến đoạn thấy Tử Hà chết, hắn còn lén lút lau một cái nước mắt.
Xem xong hết, nhìn đồng hồ đã hai giờ, hắn dứt khoát tắt ti vi về khoang đi ngủ.
"Ngươi chạy đi đâu đấy?" Hắn vừa vào khoang đã thấy Lão Diệp giống như cũng vừa về, mấy người đều ném ánh mắt ngạc nhiên tới, lại làm cho hắn có chút không quen, vô ý thức sờ mặt, rồi mới nói: "Xem phim."
Nghe hắn nói vậy, bốn lão gia lại lộ ra nụ cười kì quái, Diệp Tổng cười nói: "Ngươi cái tên này đúng là nghiện nặng, nghe lão ca một câu, bớt xem lại một chút, cũng không phải là không có tiền, thỉnh thoảng xem là được."
"Được rồi, người ta A Cần trẻ tuổi hỏa khí vượng, ngươi tưởng cũng giống như ngươi à."
"Ta nói Lão Trần, ngươi cũng không có tư cách nói ta, xem cái bụng bự của ngươi kìa, cởi quần áo ra thì tìm đồ chơi kia ở đâu ra nữa?"
Một câu nói khiến cho mấy người lại phá lên cười, Triệu Cần trợn mắt, được rồi, không thèm giải thích, đổi chủ đề hỏi: "Câu thế nào?"
Hắn vừa dứt lời, liền thấy sắc mặt mấy người hưng phấn, xem ra đều câu được không ít.
Một hồi đếm số, phát hiện hai ba giờ này cá lên cũng thật sự không tệ, A Vượng câu được ba con, ba người khác mỗi người câu được bốn con, Tiền Tổng một người hai cần câu thì khoa trương hơn, lại được tới bảy con cá.
Các loại cá mú, cá hồng, cá Chương Hồng, còn câu được cả cá Ngưu Lớn nghe nói phải mất gần một giờ mới lôi được lên bờ.
Triệu Cần không lên tiếng, chỉ cười nghe bọn họ khoe khoang, tối nay bọn họ lại thỏa mãn một trận nghiện, cũng coi như chuyến đi này không tệ. Để cho người ta thả lỏng chơi bài đánh cá, nghiện ngập xong, kết quả lúc xuống thuyền lấy được một nửa số cá, phát hiện còn kiếm được tiền, thì tìm ai mà nói lí lẽ được đây.
"Ta tuyên bố trước, sáng sớm ngày mai không ai được làm ồn, cứ ngủ nướng rồi tính." Lưu Tổng đặt ra quy tắc, chủ yếu hai ngày nay hễ có thời gian liền đánh bài, nghỉ ngơi không được tốt lắm.
"Đi vệ sinh thì được chứ?" Diệp Tổng vui đùa hỏi.
"Nhịn."
"Không được, không nhịn được thì xui cho ta." Trần Tổng ngủ ở dưới giường Lão Diệp nói.
Đến cuối cùng thì cũng vẫn là mệt nên nói đùa vài câu, cũng dần dần không còn tiếng nữa…
Ngày thứ hai Triệu Cần hơn tám giờ mới rời giường, nghe thấy động tĩnh hắn xuống giường, A Vượng ở giường dưới giống như trâu rừng liền xoay người rời giường, nhanh như chớp chạy ra ngoài.
Triệu Cần ngẩn người một hồi, lại liếc mắt nhìn xuống gầm giường mình, lúc này mới xác định người chạy ra ngoài là A Vượng.
"Mấy giờ rồi?" Tiền Tổng cũng tỉnh, hỏi một câu.
"8 giờ 40, bữa sáng hôm nay chắc ngâm nước ấm cả rồi, bất quá ta còn ba thùng mì tôm cùng một chút đồ ăn vặt, mọi người có muốn ăn lót dạ không?"
Diệp Tổng cũng xoay người ngồi dậy, "Ta mang cũng còn không ít, đều lấy ra ăn cùng nhau, cái này cũng không cần phải mang xuống thuyền nữa."
Ba người đang thấp giọng nói chuyện, liền thấy A Vượng một mặt nhẹ nhõm trở về.
"Ngươi đi đâu đấy?" Triệu Cần không hiểu hỏi.
"Hắc hắc, tối qua buồn ngủ quá, trước khi ngủ quên không đi vệ sinh, buổi sáng bị nghẹn tỉnh, lại sợ rời giường đánh thức các ngươi."
Triệu Cần dở khóc dở cười, "Mọi người cũng chỉ đùa một chút thôi mà, ngươi còn làm thật, nghẹn mắc lỗi làm sao xử lý."
Mấy người lần lượt rời giường rửa mặt, không bao lâu liền cầm đồ ăn vặt của mình tới nhà ăn, người thì nấu mì tôm, người thì gặm đùi gà, ăn qua loa xong liền kéo nhau ra boong tàu phơi nắng.
"Hôm nay còn câu không?" Tiền Tổng vỗ nhẹ Triệu Cần hỏi một câu.
Triệu Cần đã sớm xem qua giá trị may mắn hôm nay, 31 điểm, không tốt không xấu, "Buổi sáng thì thôi đi, thủy triều cũng không đúng, đoán chừng cá không ăn mồi lắm, đến giữa trưa đi, lúc đầy triều lại có thể câu được một lát."
Thật sự không câu thì quá lãng phí cho nên hắn tính toán đợi lúc thủy triều tốt sẽ thử lại lần nữa.
Tuy nói chỉ có 31 điểm, nhưng làm người ấy, không thể quên sơ tâm được, còn nhớ cái ngày thứ hai hắn đến thế giới này, chỉ vì có 28 điểm may mắn, đã hưng phấn nửa đêm bò ra biển bắt hải sản,
Còn nữa, lại không phải nhất định phải câu cá gì, nói không chừng lại kéo được một con Lam Kỳ to thì sao.
Đương nhiên ý nghĩ của hắn rất nhanh bị dập tắt, Lão Miêu mang giọng điệu tiếc nuối thông báo cho mọi người, dự báo thời tiết thông báo, ngày mai buổi sáng tám giờ sức gió sẽ mạnh lên, vì an toàn của mọi người, vẫn là quyết định một giờ rưỡi chiều sẽ lái thuyền về, dù sao về đến nơi cũng cần gần 17 tiếng, về đến bến cũng phải tầm bảy giờ sáng mai.
Mọi người đều nghĩ đến an toàn, dù có hơi chưa chơi đã nhưng cũng cảm thấy không sao, dù gì thì cũng chỉ sớm về mấy tiếng thôi.
"Mùa đông mà còn có thời tiết tốt kéo dài như vậy, xem như gặp may rồi." Tiền Khôn cười ha ha nói, hai ngày nay tâm tình hắn cũng không tệ, xem ra đã thắng không ít.
Không vội về khoang, còn hai ba giờ lái thuyền, mọi người vẫn đứng trên boong tàu tán gẫu.
"A Cần, lấy máy ảnh ra, bọn ta mấy người vẫn chưa chụp ảnh chung." Diệp Tổng đề nghị.
Triệu Cần nghĩ cũng phải, vội vàng vào trong khoang thuyền lấy máy ảnh ra, trước hết để A Vượng chụp cho năm người bọn họ hai kiểu, lại mời người bên cạnh, chụp thêm hai tấm có cả A Vượng và sáu người,
Tiếp đó, Triệu Cần lại tìm đến Phan Văn, "Phan ca, tôi chụp một tấm nhé?"
"Được thôi, lát nữa tôi gửi địa chỉ cho cậu, cậu gửi cho tôi nhé?"
"OK."
"Nghe cậu nói chuyện đôi khi tôi thật cảm giác cậu không phải là người miền nam, một là giọng phổ thông của chỗ tôi không có nhiều người chuẩn như cậu, hai là giọng điệu cùng cách dùng từ của cậu rất nhiều từ còn thiên về miền bắc nữa."
Triệu Cần ngượng ngùng cười một tiếng, kỳ thật hắn đã cố gắng đổi nhưng mấy chục năm thói quen muốn đổi cũng không phải một sớm một chiều.
"Tôi từng học ở Kinh Thành một năm nên bị nhiễm chút ít."
Nghe thấy hai chữ nhiễm chút, Phan Văn cười ha hả, lập tức lại ngạc nhiên hỏi hắn học ở đâu?
Nghe nói Triệu Cần là sinh viên bỏ học ở Kinh Đại, Phan Văn lại không ngừng cảm thấy đáng tiếc cho hắn.
Ăn trưa xong, Tiền Khôn bọn họ lại đánh bài, A Vượng liếc mắt một cái, "Nếu là tôi, thì không thể ngồi yên được."
Triệu Cần cười, kỳ thực bây giờ hắn, cũng có chút ngồi không yên.
"Làm gì?"
"Hay là ta lại đi xem phim?"
"Ngươi có ngồi được không?"
"Được, phim hay mà."
Triệu Cần cười, đi đầu đến phòng chiếu phim, còn hào phóng gọi một bình lớn coca, một đĩa hạt dưa....
PS: Hai ngày này vẫn có thể sẽ là chương không chất lượng, tôi sẽ cố gắng tiết kiệm thời gian, cảm ơn mọi người đã thông cảm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận