Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 959: đem tiền phân

Chương 959: Việc phân chia tiền, khoản doanh thu này khẳng định phải báo cáo, nhưng bình thường thì không cần nộp lên. Nhưng dù sao số tiền kia chẳng khác gì tiền chuyển nhượng đất đai, chuyển nhượng đảo Đạm Thủy, mà lại số tiền không nhỏ, cụ thể còn phải xem thái độ của cấp huyện, thành phố. Lần này bán ra, cấp huyện, thành phố cũng không nói gì, dù sao vốn liếng ở kinh thành rót về vẫn là hay hơn so với đầu tư bên ngoài. “Báo cáo thì có, ý của huyện là, sau này việc cấp phát cho các thôn có thể sẽ kết thúc, do thôn ủy tự bổ sung, còn những mặt khác thì không nói gì.” Vậy thì tốt, không mượn cớ thu tiền. “Vậy tiếp theo, bên ta còn cần bao nhiêu tiền cho việc xây dựng?” “Cái này cũng không nói chính xác được, ta với kế toán tính sơ qua, hơn 10 triệu chắc chắn là đủ.” Lão Trương trả lời. “Thà rằng để dư ra một chút vẫn hơn là không đủ, theo ta thì nên để một nửa vốn trong tài khoản của thôn ủy, số tiền còn lại… chia.” “Chia?” Triệu An Quốc cùng Lão Trương đồng thanh ngạc nhiên nói. “Không chia thì để làm gì, đây là tiền tập thể thôn kiếm được, tương đương với toàn bộ thôn dân đều có phần, nhưng trước tiên phải chia cho những người đã mua cổ phần công ty dịch vụ của thôn trước đã, tiếp đó chia theo đầu người, tính xem mỗi người được bao nhiêu tiền.” Nói đến đây, Triệu Cần do dự một chút, “Còn phần của ta thì cho một nửa thôi, còn lại một nửa coi như ta quyên cho thôn, xem có thể làm được gì.” Công ty dịch vụ thôn, hắn với Triệu An Quốc chiếm cổ phần nhiều nhất, riêng cá nhân hắn đã chiếm 25%. Nếu tính chia một nửa 80 triệu, riêng hắn đã có 10 triệu rồi. Dù biết đó là phần mình được hưởng, nhưng trong thôn nhiều người lòng không phục sẽ nói ra nói vào. Nếu là trước đây, Triệu Cần nhất định sẽ không để một phần nào, còn muốn đấu tranh với bọn họ, nhưng tình hình của mình bây giờ thì không cần thiết. Được một nửa, quyên một nửa, như vậy sẽ không còn ai lắm lời nữa. Lão Trương rất xem trọng công ty dịch vụ của thôn, tại vì lúc đó không có nhiều tiền nên cũng như Lão La, chỉ mua 3% cổ phần. Nghe Triệu Cần nói muốn chia tiền, lúc này trong lòng cũng nóng ran, 40 triệu a, 3% đó chính là 120 vạn, cộng thêm tiền chia đầu người, phen này không chỉ bù được tiền mua cổ phần trước đó mà còn có thể kiếm lời. Ai da, đúng là theo A Cần thì có ăn có thịt mà, lúc đó A Cần đã nhắc nhở là có đầu tư, sao mình không biết đập nồi bán sắt mà mua thêm nhỉ? “Không chia có thích hợp không?” Triệu An Quốc chưa từng trải qua việc này nên trong lòng hơi lo sợ. “Cha, đây là lợi nhuận do tập thể thôn cùng nhau kinh doanh tạo ra, số tiền này vốn dĩ thuộc về sở hữu chung của toàn thể thôn dân. Chỉ cần ta làm đúng, không lấy phần hơn về mình thì không có vấn đề gì cả. Với lại chuyện thôn mình phát triển cũng đã nói hai năm nay, thực tế dân làng cũng chưa hưởng được lợi lộc gì, lần này chia tiền ra, sau này thôn ủy nói gì, dân làng cũng sẽ ủng hộ thôi.” Triệu Cần chỉ thiếu điều nói rằng, số tiền này chia ra rồi thì Triệu An Quốc có thể làm vua một vùng, đến lúc đó đừng nói dân làng sẽ không nói xấu thôn ủy, mà có người ngoài nói xấu, họ cũng có thể đứng ra đánh nhau với đối phương. “Đại Quốc, ta thấy A Cần nói có lý, hay là ta gọi trưởng các đội sản xuất tới họp luôn?” Triệu An Quốc vẫn còn hơi do dự, mấu chốt đây chính là mấy chục triệu, chia ra thì dễ nhưng lỡ đâu đến lúc bị thu lại thì gay go. “Hay là thế này, ta lên trấn xin phép trước, nếu không có vấn đề gì ta sẽ mở cuộc họp thôn ủy.” “Cha, cha tự hỏi Tôn trấn trưởng là được rồi, nếu cha hỏi trước mặt mọi người thì Tôn trấn trưởng sẽ trả lời nhập nhằng cho xem.” Triệu An Quốc ngẫm lại thấy đúng, liền ra ngoài gọi điện thoại. Cuộc điện thoại kéo dài khá lâu, đến nửa tiếng, ông mới quay lại nhà, “Vậy thì thông báo cho trưởng các đội sản xuất, chiều họp.” Tiền trong tài khoản của thôn ủy mà nhiều quá thì không phải chuyện tốt, chi bằng cứ chia cho dân làng. Với quyết định này, Triệu Cần cũng không hề có tư tâm gì, để cả thôn đều vui vẻ. Còn chuyện quyên một nửa số tiền của mình, hắn nghĩ sau này sẽ đề nghị dùng cho trường tiểu học và trung tâm hoạt động cho người cao tuổi trong thôn. Trong thôn hiện giờ chưa có một trung tâm hoạt động cho người cao tuổi nào ra hồn cả, cũng chỉ có cái quảng trường nhỏ giữa thôn coi như nơi tụ tập bát quái của thôn mà thôi. Buổi chiều, Triệu Cần làm tài xế riêng, đưa vợ đi vào thành phố. Hai cửa hàng Hương Vị đã khai trương, việc làm ăn cũng khá tốt. Danh tiếng của nó ở thành phố này xem như đã được gây dựng. Trần Tuyết bắt đầu dần dần buông lơi công việc, khối tài vụ cũng đã xây dựng được một đội ngũ riêng, giờ nàng chỉ cần định kỳ xem xét báo cáo tài vụ là được. Từ thành phố về, Trần Tuyết về trạm thu mua, còn Triệu Cần thì đến Thiên Cần. Thiên Cần giờ cũng phát triển rất nhanh, ngoài trái cây khô, khối gia vị đã bắt đầu được tung ra thị trường, chỉ là trước mắt số lượng chưa nhiều. Buổi tối, gọi thêm cả Lớn Ngọc đến nhà Trần ăn một bữa cơm. Ngày hôm sau, Triệu Cần vừa mới rời giường thì Lão La đã chạy đến nhà. “Chú La, có việc gì?” “A Cần, ta nghe nói trong thôn đang bàn tán chuyện chia tiền phải không?” Nếu là người khác hỏi thì hắn sẽ bỏ qua, để người ta lên hỏi thôn ủy, nhưng Lão La thì không phải người ngoài. “Đúng là có ý định đó, chắc trong thôn vẫn còn đang nghiên cứu quy chế.” “Bọn họ nói là có mấy chục triệu, 3% cổ phần của ta có xung đột với việc chia tiền của thôn không?” “Chắc chắn là sẽ ưu tiên chia cổ phần của các chú trước, sau đó mới chia đều cho cả thôn, không xung đột đâu.” Lão La nghe vậy thì hài lòng ra về. Không lâu sau, Triệu Bình và A Hòa cũng chạy tới hỏi. “Hai người có gì mà phải hỏi, chút tiền đó mà tiếc à?” một câu đã chặn họng cả hai. Ăn xong bữa sáng, Triệu Cần định ghé qua thôn ủy xem tình hình thế nào, kết quả vừa ra quảng trường nhỏ đã không đi được nữa. “A Cần tới rồi.” có người tinh mắt nhìn thấy hắn, hô lên một tiếng. Đám người đang tụm năm tụm ba bàn tán ở quảng trường liền cùng nhau xúm lại. “A Cần, nghe nói trong thôn muốn chia tiền thật không?” “Đội trưởng sản xuất bảo là có mấy chục triệu muốn chia, khi nào thì chia vậy?” “A Cần định chia theo đầu người hay là chia theo hộ?” “Trời ơi, hai thằng con nhà tôi cưới vợ rồi mà vẫn chưa tách hộ khẩu, cái này tính một hộ hay là ba hộ đây?” “A Cần, con dâu tôi mới cưới, hộ khẩu còn chưa kịp chuyển, cái này phải tính sao đây?” “A Cần, người có bầu thì tính một hộ hay là hai hộ đây, tính một hộ thì bất công quá.” Hàng tá vấn đề, Triệu Cần nghe mà choáng váng, mấy vấn đề này đừng nói là hắn, chắc thôn ủy cũng không nghĩ ra. “Mọi người, chuyện này không phải nên hỏi ta chứ, phải hỏi thôn…” “Trưởng đội sản xuất nói là do cậu muốn chia tiền, A Cần, cậu đúng là làm chuyện tốt đó.” “Đúng vậy A Cần, cậu nói xem chúng ta có thể được chia bao nhiêu?” Triệu Cần câm nín, đây là chia tiền trong thôn, mà ngay cả thôn có bao nhiêu người hắn còn không biết thì làm sao mà biết mỗi người chia được bao nhiêu. “Thông báo của thôn sẽ có sớm thôi, mọi người cứ chờ xem.” Khó khăn lắm mới gạt được đám đông, hắn cũng không đi thôn ủy nữa, đoán là bên đó chắc cũng có cả đám người bu kín rồi, thôi thì về nhà trốn đi. Nhưng về đến nhà rồi thì vẫn có mấy ông bà lớn tuổi ỷ vào bối phận cao đến tìm hiểu. Hắn nghĩ ngợi một hồi, dứt khoát để A Hòa lái thuyền tốt ra bến đợi mình, hai người ra biển câu cá. “Anh, chúng ta đi đâu?” A Hòa nổ máy hỏi. “Đi đảo Long Hà đi, ở đó mát mẻ.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận