Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 561: Trùng thảo bội thu

Chương 561: Trùng thảo bội thu Sắp đến nhà gỗ, Triệu Cần cũng nói ra tính toán của mình, "A Vượng, nhìn đám kia hẳn là còn có không ít, hay là ta về, sáng sớm mai đến, mang một ít đồ sắp xếp tốt, xem A Cổ Lạp có thời gian không, tranh thủ ngày mai đem chỗ kia hái xong, ngươi thấy thế nào?"
A Vượng cũng cảm thấy là một biện pháp hay.
Hai người đi xe máy về nhà.
A Tuyết vẫn chưa về, Triệu Cần gọi một cuộc điện thoại, nói vẫn còn ở suối nước nóng, tối định ở lại đó.
Ở bên kia, A Vượng thì đang cùng cha mình thương lượng chuyện gì đó.
Nói đến hứng khởi, hắn liền mở bao ra, từ từ đổ số trùng thảo hái được hôm nay ra.
A Cổ Lạp trên mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc, đã lâu không thấy một lần hái được nhiều trùng thảo như vậy, lập tức lại nói vài câu với A Vượng.
"Cha ta không tin lắm, ha, sự thật rành rành đây." A Vượng chỉ vào số trùng thảo bày trên bàn nhỏ, toe toét miệng cười nói.
"Được, sáng mai ta cùng đi." A Cổ Lạp thở dài, thật ra hắn rất muốn hỏi, số trùng thảo này phân chia như thế nào nhưng cuối cùng không tiện mở miệng.
Không bao lâu, ông cầm cái bàn chải nhỏ, ngồi xuống bắt đầu quét dọn bùn dính trên thân trùng thảo, Triệu Cần và A Vượng ăn cơm xong, cũng ngồi bên cạnh giúp đỡ.
"Ta lúc nhỏ, thứ này chỉ có mấy hào một cân, lúc đó tiền rất có giá, nhưng sản lượng trùng thảo rất thấp, nên người lớn không có thời gian đi hái. Mùa đến thường là trẻ con lên núi hái."
A Cổ Lạp nhận điếu thuốc Triệu Cần đưa, châm lửa, bằng giọng phổ thông không chuẩn cho hai người nghe chuyện xưa.
Triệu Cần cũng không mất kiên nhẫn, ngược lại hắn vẫn rất thích nghe những điều này, "Ngày đó có thể đào được một cân không?"
A Cổ Lạp cười ha ha, "Nếu có thể đào được một cân, thì chẳng phải đầy núi là người rồi à, lúc đó bên ta, công nhân lương một tháng cũng chỉ hơn 20 đồng, đã xem là thu nhập cao rồi. Tuy rằng lúc đó tài nguyên tốt hơn một chút, nhưng mỗi ngày cũng chỉ đào được nửa lạng, kiếm được vài hào."
"Cha, con nhớ giá trùng thảo vẫn luôn cao mà, đâu ra có mấy hào một cân?"
A Cổ Lạp cũng không giận, cười giải thích, "Khi con sinh ra, giá trùng thảo đã rất cao rồi, lúc đó khoảng 1 đồng một chỉ. Đến khoảng mười năm trước, thứ này giống như ngồi tên lửa, cứ tăng liên tục."
Ông còn kể, đã từng có một thương nhân thu mua trùng thảo, vừa mới thu xong chưa kịp chở đi, giá đã tăng gấp đôi, người khôn khéo sẽ ép hàng kiếm được nhiều hơn, gần như mỗi ngày một giá.
Ông không nói nguyên nhân tăng giá, nhưng Triệu Cần đại khái hiểu được, thứ nhất là thập niên 90 nới lỏng hạn chế tư doanh, tiếp theo là Mã Gia Quân nổi danh, khiến cả nước đều rơi vào cơn sốt bảo vệ sức khỏe.
Đến năm 2002, trùng thảo đã tăng đến 2 vạn tệ một cân, năm 2003 tình hình dịch bệnh, lại rộ lên tin đồn trùng thảo tăng cường sức miễn dịch, diệt virus, giá cả lại một lần nữa tăng gấp bội, mà lần này tốc độ tăng còn kinh khủng hơn, đến năm ngoái, giá trùng thảo lần đầu tiên phá 20 vạn một cân.
"Được rồi, A Vượng, đưa A Cần đi rửa mặt nghỉ ngơi đi, mai còn phải dậy sớm."
Quét trùng thảo là một việc tỉ mỉ, sơ sẩy một chút là làm gãy trùng thảo, sau khi Triệu Cần làm gãy đến cái thứ ba, A Cổ Lạp cũng không nhịn được nữa....
Sáng sớm, ba người đi hai chiếc xe máy đến vị trí nhà gỗ, trời vừa hửng sáng, cố leo lên núi.
Ba giờ sau, ba người cuối cùng đã đến nơi hôm qua.
Vừa nằm xuống, A Cổ Lạp hai mắt đều trợn tròn, đúng là như con trai ông nói, đâu đâu cũng có, vừa nằm xuống đã thấy hai cây.
Ba người không rảnh nói chuyện phiếm, hoàn toàn gia nhập cuộc chiến.
Lần này A Vượng mang theo thùng xốp, hái được một giờ, sau đó xếp vào thùng xốp, tuy hơi mất thời gian, nhưng như vậy có thể đảm bảo trùng thảo không bị tổn hại.
Triệu Cần phiền muộn là, không thấy con rái cá đâu, mấy con vật này hôm nay không biết bận gì rồi.
Giữa trưa ăn qua loa chút, hái một mạch đến chiều tối, ba người lúc này mới đi xuống núi.
Đến nhà gỗ, củi đóm bên trong vẫn còn khá đầy đủ, trước tiên nhóm lửa, sau đó bắt đầu nấu nước.
Nhờ ánh lửa, A Cổ Lạp lại bắt đầu quét trùng thảo.
"Cha, hôm nay con hái được bao nhiêu?"
A Cổ Lạp vốn cố đè nén vui mừng trong lòng, giờ nghe A Vượng hỏi, cũng không nhịn được cười nói: "Kia là chỗ đất tốt a, hôm nay chúng ta hái được không dưới năm cân."
Triệu Cần tính trong lòng một chút, tương đương với giá trị khoảng 40 vạn tệ, đúng là không ít.
Nhưng nghĩ lại, gập lưng một ngày, mệt gần chết, còn không bằng kéo một mẻ lưới trên biển, sự hưng phấn nháy mắt đã biến mất.
"Trước đây nghe A Vượng nói, cậu là người có phúc, ta vẫn nửa tin nửa ngờ, lần này thì ta thật tin, mấy chục năm nay, cũng chưa từng nghe ai một lần có thể hái được nhiều trùng thảo như vậy."
A Cổ Lạp nhìn về phía Triệu Cần nói.
"Là ba người chúng ta đều may mắn, Phật Tổ phù hộ đấy."
A Cổ Lạp cười càng thoải mái.
Nước sôi, ba người ăn bánh bột ngô và thịt khô, vừa uống trà, cũng nên bổ sung chút vitamin.
Phía trước nhà gỗ là con suối nhỏ, nước rất trong, nước uống của bọn họ vừa rồi cũng lấy từ đây.
Triệu Cần lấy đồ rửa mặt từ trong túi ra, rửa mặt ngay tại suối nhỏ.
Trong nhà gỗ chỉ có một cái giường, ba người không thể nào ngủ cùng nhau, khách sáo một hồi, dứt khoát mọi người tựa lưng vào tường, một mạch ngủ đến sáng.
Sáng hôm sau, Triệu Cần rời giường rửa mặt, phát hiện thế mà vẫn có thể thấy hơi nóng bốc ra, tháng năm rồi, quá thần kỳ.
Ăn sáng qua loa, ba người lại lên núi.
Trên núi quá lạnh lại không có chỗ che chắn, nếu không thật không muốn tới đi tới đi lui, dù sao leo núi thật mệt....
Liên tiếp ba ngày, ba người đều như vậy, Triệu Cần cảm thấy người sắp thối rữa mà không làm gì được, căn bản không có điều kiện tắm rửa.
Chiều hôm nay, ba người động tác chậm lại, lúc đầu nửa giờ còn kiếm được hai, ba cây, giờ thì nửa giờ không có một mống.
"A Cổ Lạp, chắc cũng nên về rồi chứ?" Triệu Cần đề nghị.
A Vượng trực tiếp xoay người nằm xuống trên thảm cỏ.
A Cổ Lạp liếc mắt nhìn nơi xa, thở dài, "Không về cũng không được, chắc sắp mưa, đi thôi, ta xuống núi."
Ba người xuống núi, không nghỉ ngơi liền chạy về nhà, đến nhà vừa vặn trời tối hẳn, mưa phùn cũng bắt đầu rơi.
"Hôm nay không đi chơi sao?" Nghe thấy tiếng xe máy, trong sân ra đón không ít người, có cả A Tuyết, Triệu Cần cười nhìn cô hỏi.
Trần Tuyết lắc đầu, tiến lên nhận túi của hắn, "Không phải nói một đêm thôi sao? Sao ở trên núi đến ba ngày vậy?"
"Nhiều hàng quá, không hái xong nhất định không cam tâm mà."
"A Cần, cầm quần áo đi, ta đi Táo Đường tử tắm rửa đây." A Vượng nói.
A Cổ Lạp không đi, hai người từ Táo Đường tử về, sau khi ăn cơm tối xong, A Vượng hỏi xử lý số trùng thảo như thế nào?
"Cái này có hơn mười cân đấy, ta đề nghị nên bán phần lớn đi. Nếu ngươi mang về hết, nhất định dùng không hết."
Trong ba ngày, hái được khoảng 14 cân, thêm cả buổi trưa hôm trước, gần 16 cân tươi, phơi khô cũng có 5 cân trở lên, chắc chắn không thể mang về hết.
"A Vượng, giữ lại ba cân tươi, nhờ bố ngươi phơi giúp, còn lại thì mai ta mang đi bán."
"Được, vậy mai chúng ta đi xem thử."
Bạn cần đăng nhập để bình luận