Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 647: Trong dự liệu kết quả

Chương 647: Kết quả trong dự liệu
Ngô Thủy Căn thấy hai người nói xong chuyện, mới từ cổng đi đến, xoa mặt nói: "Gió lớn rồi, xem ra ngày mai không ra biển được."
Cát Ân hai mắt sáng lên, ngày mai không thể ra biển? Đối với ngư dân mà nói không phải tin tốt, nhưng với chuyện hắn sắp làm thì đây quả là quá tốt.
"Triệu, ta bây giờ đi liên hệ, đảm bảo sẽ tạo thanh thế lớn hơn một chút."
"Không vội, trưa mai hãy bắt đầu, nói không chừng sáng sớm mai chúng ta lại thay đổi ý nữa thì sao." Cát Ân khó chịu liếc mắt, ý là ngươi bé con đang mơ mộng hão huyền.
Nói cho cùng, ván cờ này vô cùng đơn giản, Triệu Cần bọn họ không chỉ muốn mua giấy phép ở Đại Tây Dương thành, mà cũng muốn ép Dennis thôi, dù sao Đại Tây Dương thành chỉ có vài ba người thôi. Ba gã tư bản lớn liên thủ, bày ra trò năm đó bỏ mấy chục đuôi cá kim thương vào, vậy còn chưa đủ mất mặt.
Sau khi Cát Ân đi, Triệu Cần nhìn Ngô Thủy Căn, đối phương cũng đang nhìn hắn, "Ngươi giỏi thật đấy, ta đến đây hơn hai mươi năm vẫn còn cảm thấy có chút xa cách, không phải ta muốn xa cách, mà là bọn họ không để ý đến ta, không ngờ ngươi mới đến mấy ngày, đã sai khiến được bọn họ xoay vòng vòng."
Triệu Cần cười cười không tiếp lời này, nói cho cùng đây chính là sức mạnh của đồng tiền, một người nghèo khổ tỏ thiện ý với ngươi, ngươi có thể sẽ chẳng thèm ngó tới, thậm chí còn quay ra giễu cợt vài câu, nhưng nếu là một đại phú ông chủ động kết giao với ngươi, thì dù không cảm động đến rơi nước mắt, chắc chắn mức độ coi trọng cũng sẽ khác.
Hắn lại ngẩng đầu liếc Ngô Thủy Căn một cái, mái tóc mai của lão nhân đã bạc trắng, khóe mắt cũng hằn sâu vết chân chim. Nghĩ một chút, hắn nói: "Lão Ngô, một tháng tiệm tạp hóa của ngươi thu nhập bao nhiêu?"
Thị trấn nhỏ Dennis này không lớn, nhiều lắm cũng chỉ ba bốn trăm hộ, chừng hai ngàn người, so với nhiều làng ở trong nước còn nhỏ hơn. Ngoài tiệm tạp hóa của Lão Ngô, còn có một cửa hàng giá rẻ, ít nhiều cũng có cạnh tranh, số người chỉ có thế, buôn bán cũng không thể tốt lắm được.
"Cũng tạm thôi, mùa này buôn bán có tốt hơn một chút, lại có dịp trước và sau Giáng sinh nữa, tính trung bình mỗi tháng được khoảng 1.800 đô, vợ ta còn làm thêm chút đồ thủ công nữa. Bên cửa hàng ngư cụ, thỉnh thoảng có người thuê dệt lưới, mỗi ngày cũng được 40 đô, nhưng thu nhập không ổn định."
Triệu Cần âm thầm tính toán, một năm 26.000 đô, nếu là ở trong nước thì với tỷ giá hối đoái hiện tại, số tiền kia có thể sống rất thoải mái, nhưng ở đây, nuôi sống một nhà năm miệng ăn, lại còn ba đứa đang đi học thì tính toán chi li cũng rất khó khăn. Cũng trách không được, đêm đó ở quán bar Ngô Thủy Căn cầm 300 đô một cách vội vàng như vậy, còn chuyện ông ta vì sao lại đi, cũng chỉ là nghe nói có đồng hương đến, muốn qua xem thôi, không ngờ lại đúng là người quê mình, người kia lại còn nói cùng giọng địa phương, liền lập tức cảm thấy thân thiết hơn.
"Lão Ngô, chắc ngươi cũng nghe rõ ý định của ta ở đây, ba người góp vốn nhưng hai người kia đều có người quen ở đây trông coi, ta muốn mời ngươi giúp ta trông coi hộ, thường ngày lo liệu hành chính hậu cần, ngươi vừa hay mở tiệm tạp hóa, chắc chắn am hiểu mấy việc hậu cần thu mua, lại tiện ghi chép số lượng nhập xuất kho mỗi ngày, bao gồm số tiền thu mua, ngươi tiện theo dõi luôn, cụ thể đến lúc đó sẽ có người hướng dẫn ngươi làm thế nào. Còn về lương, làm thử một năm xem sao, cân nhắc cả tiền xăng xe đi lại, mỗi tháng ta trả cho ngươi 7.000 đô, một năm sau nếu quy mô của chúng ta lớn mạnh, lương ta sẽ bàn lại, đương nhiên nếu như làm không được thì ngươi lại về tiếp tục bán tạp hóa thôi."
"Ngươi nói thật chứ?"
"Ta cần gì phải đem chuyện này ra đùa, chỗ làm ngay tại Đại Tây Dương thành, còn cái tiệm tạp hóa kia cứ để vợ ngươi trông, nếu ngươi đồng ý thì ta ký hợp đồng."
"Không cần nhiều vậy đâu, 5.000 đô là đủ, ta làm."
Triệu Cần cười, nhiều thêm một hai nghìn đô với hắn cũng không đáng là gì, người thân quen mới là quan trọng nhất. Dù sao phần sự nghiệp này về sau rất có tiềm năng, mà mình lại không có nhiều sức lực để quan tâm đến, Lão Ngô thực sự có thể giúp mình trông nom chỗ này thì có thêm một chút tiền cũng không quan trọng.
Buổi tối hắn không đi, Đề Mẫu mời hắn về nhà mình ở, nhưng bị hắn từ chối.
"Lão Ngô, có thể ngủ tạm dưới đất được không?"
"Sóng cửa chồng a (không thành vấn đề) vừa hay tối có thể tâm sự."
Để Tiểu Tằng theo Đề Mẫu về nhà, Lão Ngô gọi vợ từ trong tủ lạnh lấy thêm chút thức ăn ra, đơn giản hâm nóng lại, hai người lại bắt đầu uống rượu.
"A Cần, có gì cần chú ý không?"
"Cũng không có gì, đừng có mâu thuẫn với bọn họ, ngươi phụ trách phần việc của ngươi là được, nhưng nếu có ai chọc giận ngươi, thì cứ nói cho Cát Ân bọn họ, họ sẽ giúp ngươi ra mặt."
"Ngươi định kéo cả Cát Ân vào?"
Triệu Cần gật đầu, "Ngươi cứ giao tiếp với Cát Ân nhiều vào, thằng bé đó đầu óc khá đơn giản, có chỗ nào khúc mắc thì ngươi tiện nhắc nhở nó một chút."
"Yên tâm đi, người nước ngoài thường khô khan lắm, dùng mưu kế cũng chỉ được mấy chiêu thôi, dễ hiểu lắm."
Triệu Cần nâng ly cười rồi cụng ly với ông.
Nói là ngủ tạm dưới đất, thì thật sự ngủ trên chiếu cói, phải nói là sáng sớm Triệu Cần cảm thấy còn tốt hơn cả ngủ khách sạn, chủ yếu là hắn không quen ngủ giường quá mềm.
"Sáng muốn ăn gì?"
"Ăn cháo đi, đáng tiếc không có bánh chẻo."
"Vậy là ngươi đúng dịp bằng cái hôm trước ta rảnh rang ở nhà gói cả đống bánh đó."
Người trong nước dù ở đâu thì tốc độ đồng hóa người khác đều rất chậm, ngược lại, năng lực đồng hóa người khác thì đặc biệt mạnh, phần lớn người trong nước dù ở nước ngoài bao nhiêu năm đi chăng nữa cũng sẽ cảm thấy, cầm đũa ăn lẩu, so với cầm dao dĩa ăn bít tết thì vẫn "có gu" hơn, tất nhiên là trừ mấy tên tây sính ngoại.
Gần tám giờ, Đề Mẫu và Tiểu Tằng đến, trong tay Đề Mẫu còn cầm một khối thịt bò lớn đưa cho Lão Ngô.
Đề Mẫu cũng là một người làm trợ lý hiểu chuyện, hắn thấy Triệu Cần thân cận với Lão Ngô như vậy, đại khái đoán được ý của Triệu Cần, nên sớm đã mang một khối thịt bò, dự định sẽ kết giao chính thức với Lão Ngô, trước đó hắn dù đã đưa cá cho đối phương nhưng đó là ân tình của Triệu Cần chứ không phải của mình.
Sở dĩ làm như vậy là do hắn nghe nói ông chủ mình cùng Triệu Cần muốn góp vốn làm ăn, tuy nói bây giờ kết giao không chắc mang lại lợi ích ngay trước mắt, nhưng sau này thì sao, ai mà nói trước được.
"Chà, miếng thịt bò này ngon đấy, giữa trưa làm chút khoai tây rồi hầm cùng ăn nhé?" Lão Ngô cười nói.
Triệu Cần cũng liếc nhìn, sau khi nói cảm ơn Đề Mẫu thì quay đầu cười đồng ý với đề nghị của Lão Ngô.
Khoảng mười giờ, một người đàn ông ăn mặc bảnh bao đến, đó là luật sư tên Matt, được Dư Phạt Kha ủy thác tới để lo thủ tục mua giấy phép.
"Không xong rồi sao?"
Matt cũng không có quá thất vọng, trên mặt nở nụ cười chuyên nghiệp, vừa lắc đầu vừa cười nói: "Đúng như dự đoán, đối phương từ chối ngay."
Triệu Cần cũng không quá xoắn xuýt, liền kể chuyện muốn thuê Ngô Thủy Căn cho Matt nghe.
"Lấy danh nghĩa công ty hay là cá nhân ông?"
"Đương nhiên là công ty rồi, lương của ông ta không thể do cá nhân tôi chi trả được."
Matt nhún vai, từ trong xe lấy ra máy tính, trong đó đã có sẵn mẫu hợp đồng, sau đó gửi vào email của Đề Mẫu để in ra làm hai bản là được.
Triệu Cần lại nháy mắt với Tiểu Tằng, đối phương lập tức hiểu ý, móc điện thoại gọi cho Cát Ân: "Cát Ân, các cậu có thể hành động rồi."
PS: Nghe nhiều bạn đọc nói không thích tình tiết ở nước ngoài, ta đại khái có thể hiểu được, tình tiết ở nước ngoài có thể sẽ ít gây được sự đồng cảm, nhưng việc viết những thứ này một là vì việc bố trí thương nghiệp cần thiết của nhân vật chính, hai là để làm tiền đề cho những diễn biến tiếp theo, đại khái còn khoảng 20 chương nữa là kết thúc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận