Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 171: Đã lâu điện thoại

Chương 171: Đã lâu không gọi điện thoại
Đêm xuống cơm nước xong xuôi, Triệu Cần trở lại nhà cũ, A Hòa lại chạy tới ngồi một lát, bày tỏ đầy đủ sự phẫn nộ với đám người đi thuyền kia. Thấy hắn mắng cũng không khác gì mình, Triệu Cần mới đuổi hắn đi. Haizz, mới vừa tối ăn cơm, mấy lời này đã nghe từ miệng đại ca một lần rồi.
Đóng cửa phòng lại, cắm ổ cứng vào máy tính, bắt đầu tua nhanh ba lần xem hình ảnh theo dõi, rất tẻ nhạt, nhưng hắn không thể phân tâm. Lấy điện thoại ra định nhắn tin trêu chọc Trần Tuyết, kết quả vừa cầm điện thoại lên liền có chuông reo.
"Uy, Ngọa Tào, cái thằng súc sinh nhà ngươi cuối cùng cũng mở máy hả? Lão tử suýt thì bỏ cuộc rồi. Ban đêm vừa nhận được điện thoại của Ngô Mạt, hắn nói mày ở trong thôn không chịu gặp bọn họ, thế nào lại nghỉ học, còn rút cả trứng gà rồi?"
Trong điện thoại truyền đến giọng nói vừa quen thuộc vừa xa lạ, Triệu Cần ngẩn người, mới nhận ra đối phương là Lưu Trung Ngọc, kẻ từng bị mình liên lụy, một cơ hữu tốt từng chung giường.
"Tao nghe nói, mày lại thi đại học lại, còn chạy tới Phục Sáng hả?"
"Ha ha ha, hết cách, trong nhà bắt tao phải đi học, cái Phục Sáng bé tí đối với tao thì ngay cả ôn tập cũng không cần. Nghe nói bây giờ mày là dân lưu manh, kiêm thêm nghề ngư dân phải không?"
Triệu Cần biết, đây không phải Lưu Trung Ngọc khoác lác, có người thật sự sinh ra là để học. Ngày trước, hồi học cấp hai, hắn rất ngưỡng mộ một thằng bạn, tan học nó còn chơi hơn mình, chẳng thấy nó cố gắng gì, kết quả mình thì cứ tầm tầm bậc trung, nó thì luôn top ba trong lớp.
"Cút đi, bây giờ tao là thành phần giai cấp vô sản chính cống rồi. Sao? Được nghỉ hè rồi mày có muốn đến đây chơi không?"
"Đi lại tiền xe mày bao?"
"Chuyện nhỏ, nếu không tao lái xe ba gác đi đón mày, tao mua một cái xe ba gác rồi, nhảy nhảy nhảy trên đường cũng rất ngầu."
"Cút, cũng có chút nhớ mày thằng súc sinh ạ. Điện thoại của mày cứ tắt suốt, may mà hôm nay tao thử lại một lần. Để mấy hôm nữa rảnh tao qua, tao muốn ra biển câu cá."
Hai người nói chuyện tầm mười phút mới tắt máy.
Triệu Cần rất vui, đầu tiên là lưu số của Lưu Trung Ngọc lại, sau đó mới tiếp tục xem camera.
Vốn định nhắn tin cho Trần Tuyết, kết quả không lâu sau thì Trần Tuyết đã nhắn tin tới, nói quên mất không báo, bên công ty thiết kế nói mai có thể tới được rồi, dặn Triệu Cần chiều đừng chạy lung tung.
Tiếp đó lại tán gẫu về chuyện đi Vân Nam, Trần Tuyết than mệt mỏi, còn nói mẹ nàng bị cao phản ứng nên không đi Shangri-La được.
Triệu Cần rất muốn trả lời một câu: không đi thì đúng rồi, ấn tượng duy nhất của hắn về Shangri-La hồi đó chỉ là có chút lạnh.
Vừa trả lời tin nhắn vừa thỉnh thoảng nhìn hình ảnh từ camera, thời gian trôi qua cũng không chậm.
Sau một tiếng, hắn cùng Trần Tuyết chúc ngủ ngon, xem lại hình ảnh đã dừng lại, nở nụ cười đắc ý, sao lưu lại rồi mới lên giường đi ngủ...
Sáng sớm rời giường đến nhà đại ca, Triệu Bình đã lên núi, hắn ăn sáng xong, mang theo bình trà nước và dụng cụ cũng lên núi. Trên đường gặp A Hòa đang rảnh rỗi, liền gọi đi cùng.
Bưởi chia thành cây thực sinh và cây ghép, cây thực sinh thường phải tám năm trở lên mới có quả, còn cây ghép thì chỉ ba năm. Đám cây ở sườn núi nhà đại ca xuống đây gần ba năm, năm ngoái mới bắt đầu cho quả, năm nay còn là năm đầu mùa, sản lượng mỗi gốc không đạt tới đỉnh điểm.
Ba mẫu đất, tổng cộng có 148 gốc cây ăn quả, mỗi gốc bình quân sản lượng khoảng 80-100 cân. Chờ thêm một thời gian, vào mùa chính thì sản lượng mỗi gốc có thể đạt 200 cân.
Dù là đầu mùa, nhưng lượng công việc cũng không ít, tổng cộng hơn một vạn cân, cũng may mua được cái xe ba gác, đường núi này cũng không dốc lắm, xe ba gác lên được. Nếu để hái kiểu như mấy năm trước, một mình đại ca phải năm sáu ngày chắc cũng mệt lả.
Hai người lên tới nơi thì Triệu Bình đã hái được một phần ba chỗ còn lại.
"Hai đứa làm gì tới đây, bận việc của tụi mày đi, một mình anh hôm nay lo xong rồi."
"Cùng nhau phụ một tay, xem thử có làm xong được không." Triệu Cần nói rồi bắt đầu động tay. Kéo từ nhà mang theo, chọn một quả trên cây, cứ thế răng rắc cắt là xong, chỉ là hái thì vẫn mất sức. Bỏ vào giỏ, chờ giỏ đầy lại đổ vào xe.
"Đại ca, sau này hay là mình trồng nhiều thêm chút, như vậy thì có thương lái đến mua cả núi, không thì mình trồng ít thôi cho đủ nhà ăn." Triệu Cần đề nghị.
"Cái này không thể bỏ được, hồi mới mua đất không có quả nên giá cũng không cao, mãi mới đến khi có quả thì năm nào cũng tốt hơn, sao mà bỏ được cho người khác."
Triệu Cần chỉ là đưa ra ý kiến, có nghe hay không là tùy đại ca.
Xe ba gác có thêm thùng che, nhét đầy cũng căng, Triệu Cần muốn lái xuống núi nhưng Triệu Bình sợ kỹ thuật lái xe của hắn không tốt, đường này dốc xuống nếu không cẩn thận thì lại lật xuống mương.
Tốc độ của ba người rõ ràng tăng lên, khi Triệu Bình lên lần thứ hai thì Triệu Cần và A Hòa đã hái được gần đầy một xe, hắn dứt khoát không hái nữa mà chuyển những quả đã hái ở dưới đất lên xe.
Tổng cộng cũng chỉ ba chuyến, mà chuyến cuối cũng không có đầy.
Triệu Bình gọi điện cho Đồ Mẫn, cho xe tới xếp hết quả lên là xong.
"Đại ca, không cần đi cùng bán sao?"
"Chỗ này khác với nhà máy xoài, mấy người thu mua bên kia năm ngoái đã quen, Lão Đồ là người tốt, sẽ không làm bậy, bao nhiêu cân trong lòng anh cũng nắm chắc, không có chuyện gì đâu."
Đây chính là cái lợi của việc dùng xe trong thôn, nếu gọi người bên ngoài thì kiểu gì cũng phải có một người đi theo.
Về đến nhà, cả ba người đều đói gần chết, đang ăn được một nửa thì điện thoại Triệu Cần vang lên. Trần Tuyết nói người đã tới, đang ngồi trong nhà uống trà, nửa tiếng nữa nàng lái xe đến.
Triệu Cần kinh ngạc hỏi một câu, nha đầu này biết lái xe rồi à?
Lần trước đi huyện vì đường xa lại còn có cao tốc, cho nên người nhà không cho nàng lái.
Hắn vội ăn cơm xong, về nhà tắm rửa thay quần áo khác, lại trở về nhà đại ca, còn để cho anh ta một miếng dưa hấu.
"Dưa hấu còn không?"
"Còn có một nửa." Hạ Vinh trả lời.
"Vậy thì vừa kịp, lát nữa có khách đến nhà."
Không đợi lâu, một chiếc Audi màu đen dừng ở cửa nhà. Triệu Cần nhớ xe của Trần Đông là xe việt dã, chiếc này chắc là xe của chú Trần, chậc chậc, giàu thật, phải ôm đùi thôi.
Thêm Trần Tuyết vào thì tổng cộng là bốn người, chắc là một thầy giáo dẫn theo hai học sinh. Thầy giáo hơn bốn mươi tuổi, từ khi bước vào làng đã thấy nhíu mày.
Nghe Trần Tuyết nói là ở trên thôn, ông ta cứ nghĩ sẽ là thôn kiểu Thành Trung hoặc vùng ngoại thành, nào ngờ lại là một làng chài ven biển. Mà xét từ toàn bộ hoàn cảnh thôn thì giàu có lại giàu có, cũng không phải kiểu làng đặc biệt thiếu thốn.
Bất quá sau khi xuống xe, ông ta không còn tỏ ra vẻ khó chịu gì, ngược lại khi Trần Tuyết giới thiệu Triệu Cần, ông ta còn thể hiện sự tôn trọng với gia chủ.
"Triệu tiên sinh còn trẻ đã có tài a."
"Thầy Ngô, thầy cứ gọi con là A Cần được rồi, nông dân chúng con không có kiến thức, xây nhà cũng không xong, đành phải làm phiền thầy phải vất vả rồi."
Vừa mở miệng, thầy Ngô đã ngớ ra, lời này không giống một người dân chài bình thường nói, đây không phải vấn đề văn hóa, mà là tầm nhìn và sự từng trải.
"Khách khí khách khí, nếu tiện thì đi xem thử vị trí nền móng mà anh đã chọn trước được không?"
"Được, vậy chờ lát nữa ăn dưa hấu sau."
Triệu Cần dẫn mọi người tới khu đất, xác nhận lại vị trí với thầy Ngô, rồi mới nói: "Ý của con là xây nhà ba tầng, mỗi tầng khoảng bốn trăm mét vuông, khả năng chống rung, động đất thầy cũng giúp con tính toán, trong nhà để chừa vị trí cho thang máy, hai bên có sân. . ."
Triệu Cần vừa nói, hai học sinh của ông vừa ghi chép.
"A Cần, anh muốn xây theo phong cách nào, kiểu dáng Châu Âu được không?" Thầy Ngô hỏi đến kiến trúc chủ đạo.
"Không cần, con thích kiểu kiến trúc truyền thống hơn, tất nhiên cách tân thế nào thì thầy là chuyên gia rồi."
Tiếp theo thầy Ngô hỏi đến cầu thang đặt ở bên trong hay bên ngoài, Triệu Cần định đặt ở trong, nhưng thầy Ngô lại nói, vì đã tính toán vị trí cho thang máy rồi, nên có thể đặt cầu thang bên ngoài. Đến lúc đó lắp thêm kính hoặc mái hiên nhà để giải quyết vấn đề nước mưa tràn vào.
Bạn cần đăng nhập để bình luận