Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 469: Cùng Trần Đông đêm trò chuyện

Chương 469: Cùng Trần Đông đêm trò chuyện "Nếu như là quấy rầy các ngươi giúp đỡ một chút, nàng cũng không dễ dàng, thật đụng phải chuyện không giải quyết được thì gọi điện cho sở cảnh sát, hoặc gọi cho Trần Đông đều được."
"Nếu là chính nàng tự nguyện thì sao?" Lão Chu hỏi.
"Nói thừa, nàng tự nguyện thì tự nhiên kệ đi."
Lão Chu lại nghĩ tới một chuyện, trên mặt lo lắng nói: "A Cần, ta làm ăn cũng được, chỉ là hôm nay ta để ý thấy rõ ràng có mấy nhóm người không phải tới ăn cơm ngươi nói..."
"Sợ có người cạnh tranh?"
Lão Chu vẻ mặt đau khổ gật gật đầu.
"Lão Chu, cạnh tranh là không tránh khỏi được, đất nước ta đông người, hễ có ngành nghề nào phát triển, lúc đầu sẽ có rất nhiều người đổ xô vào, tán gia bại sản, đầu rơi máu chảy là khó tránh khỏi."
"Vậy ta phải làm sao?"
"Yên tâm đi, trải qua một hồi chém giết rồi, chắc chắn sẽ có người ở lại. Cái trấn này ta không quá lo lắng, vì chúng ta đã chiếm vị trí tốt nhất, chỉ cần kiên trì không hạ tiêu chuẩn của mình, thì sẽ bất bại. Về chuyện có người định cạnh tranh về giá, thì cứ chiến với bọn họ, đừng quá lo lắng, ta vẫn còn không ít chiêu chưa dùng đến đâu."
Triệu Cần nói một tràng, xem như cho Lão Chu một viên thuốc an thần.
Hắn cùng lão Lục không trông chờ Triệu Cần đích thân bận rộn như bọn họ, mà chỉ mong mỗi khi có chuyện, sẽ có một người như vậy ra tay, giúp bọn họ nhẹ nhàng hóa giải, trở thành chỗ dựa của bọn họ.
Dẫn theo bọn họ giết ra khỏi vòng vây, ở điểm này, hai người đối với Triệu Cần có một loại tín nhiệm mù quáng.
"Không làm trễ nãi chuyện của ngươi, ngươi đi mau đi." Lão Chu thế mà chủ động mở miệng đuổi hắn đi.
Triệu Cần cười, cũng không nán lại thêm, đi tới trạm thu mua.
Người nhà họ Trần tới là hai người anh em họ của Trần Đông, cho nên trong nhà tiếp đãi, Trần Đông giới thiệu một lượt, người thấp hơn, khỏe mạnh hơn tên là Nguyễn Khánh, còn một người khác Triệu Cần biết, chính là cậu con trai của cậu ở thành phố dưới tên Lưu Thuần.
Triệu Cần cũng không khách khí, ngồi xuống liền bắt đầu ăn, buổi tối còn phải lái xe về, hắn không uống rượu.
Chuyện lần trước ở cổ đạo khiến hắn có chút bóng ma tâm lý, bây giờ buổi tối hễ ra khỏi thôn, hắn nhất định lái xe, không dám đi một mình vào ban đêm nữa.
Sau khi cơm nước xong, Triệu Cần liếc mắt ra hiệu cho Trần Đông.
Trần Đông sắp xếp cho hai người anh em họ xong xuôi, rồi xuống sảnh dưới lầu, "Có chuyện gì?"
"Bây giờ tiện ra ngoài không?"
"Chờ chút." Trần Đông lại lên lầu nói với Trần phụ một câu.
Trần Tuyết nhíu mày nói: "Hai người lại muốn đi đâu, không cho phép anh đi tìm người đàn bà kia nữa."
"Em đi với chúng ta." Triệu Cần ngay cả Trần Đông còn không định giấu, thì đương nhiên sẽ không giấu Trần Tuyết.
Hết cách, chuyện này hắn cần Trần Đông giúp mình làm, hơn nữa hai người cũng sắp thành người một nhà, huống hồ hắn còn tin cả Lão Miêu nữa mà.
Nghe nói mình có thể đi cùng, Trần Tuyết vui vẻ đồng ý.
Một lát sau Trần Đông xuống lầu, Triệu Cần lái xe liền hướng trong thôn lái đi.
"Bây giờ đi vào thành phố?"
Trần Đông vừa dứt lời, phát hiện Triệu Cần lái xe tới một chỗ đường rẽ thì dừng lại, nghiêng người đưa một vật cho hắn.
"Đông ca, anh xem chút đi."
Trần Đông nhận lấy, có chút không hiểu, "Tiền vàng? Anh cho tôi xem cái này làm gì, lấy ở đâu ra?"
"Lần này đi biển vớt được."
Nghe hắn nói vậy, Trần Đông kinh hãi, ngẩn người một lúc, sau đó mới quan sát tình hình bên ngoài, rồi đóng cửa sổ xe vừa mở nửa ra, hạ giọng nói: "Vớt được bao nhiêu?"
"Không ít, tôi với anh trai tôi, còn có..."
Hắn nói vắn tắt toàn bộ quá trình, cũng không nói số lượng cụ thể, về phần làm sao phát hiện thì hắn chỉ dùng từ ngẫu nhiên để diễn tả.
Trần Đông trong tay vuốt ve tiền vàng, suy nghĩ hồi lâu mới nói: "A Cần, cậu không sợ Lão Miêu không thành thật sao?"
Triệu Cần cười nói: "Sợ chứ! Thực ra lúc ở trên thuyền ta đề cập chuyện phân chia, là đang kiểm tra ba người đó, nếu bọn họ đề nghị đem chỗ vàng này chia đều thì tôi không chút do dự mà sẽ nộp lên hết, không giữ lại một đồng nào."
"Vẫn có chuyện không ổn, Lão Miêu có thể quay lại nghĩ cách, chỉ cần hắn tố cáo cậu, thì cậu sẽ gặp rắc rối."
"Đông ca, sở dĩ tôi mang theo Lão Miêu, là vì đường biển dài ngày, ta với anh trai quả thực thiếu kinh nghiệm, ban đầu chỉ định để cha tôi đi theo, nhưng cha tôi lại không có bằng lái tàu, trong số những người quen của tôi, Lão Miêu là người đáng tin cậy nhất. Đương nhiên, tôi cũng đã có sắp xếp trước, thứ nhất, bản tính của con người là tham lam, nhưng việc Lão Miêu tố cáo tôi cũng phải có động cơ chứ."
Triệu Cần nhận lấy điếu thuốc Trần Đông đưa cho, liếc nhìn Trần Tuyết ở ghế sau, rồi mở cửa xe ra, "Đông ca, mình ra ngoài hút thuốc đi."
Hai người xuống xe, rồi ngồi xổm bên cạnh xe, hút thuốc, hắn mới tiếp tục nói:
"Việc tố cáo tôi, lợi ích thực tế Lão Miêu nhận được cũng không nhiều, thấp hơn rất nhiều so với những gì tôi có thể cho Lão Miêu. Chỉ cần không nói đến tình cảm mà thuần túy xuất phát từ lợi ích, thì Lão Miêu cũng sẽ bao che cho tôi. Thứ hai, tôi không có thưởng ngay lập tức, mà nghĩ đến việc kéo dài thời gian phân chia, cũng là để giảm nhẹ sự việc. Một thời gian sau, số vàng kia đối với sự thôi thúc trong nội tâm Lão Miêu cũng sẽ giảm xuống."
"Cậu định phân chia như thế nào?"
"Cho ba người mua nhà, ba người chia theo tỷ lệ hai phần, nếu bán được 1000 đồng, thì tôi sẽ lấy ra 200 đồng, cho bọn họ mua nhà, ba người chia theo tỷ lệ bốn-bốn-hai, A Hòa với anh trai tôi chắc chắn phải nhiều hơn. Ngoài ra, đợi tới khi đặt mua tàu lớn, tôi sẽ cho Lão Miêu thêm một hai điểm cổ phần, để ông ta có thêm thu nhập lâu dài."
Trần Đông trầm ngâm một lát rồi khẽ gật đầu, "Không tệ, đem lợi ích của hắn trói chung với lợi ích của cậu từ đầu đến cuối, đây là một cách không tồi. Đêm nay cậu nói với tôi những điều này, là muốn tôi giúp gì?"
"Nhà của tôi trong thành phố có nhà không? Tôi định tối nay sẽ mang đồ đi trước, để ở đó không an toàn."
"Để ở đó cũng không được." Trần Đông nghĩ một chút, lại nói: "Để ở kho lạnh nhà tôi đi, nhét vào sâu trong cùng, rồi dùng hải sản che lại, dù sao kho lạnh nhà tôi trừ tôi với ba tôi ra thì những người khác ít khi vào đó, chắc chắn không có vấn đề."
Triệu Cần gật đầu, lại nói tiếp: "Đông ca, khu nhà kia của anh khi nào thì giao dịch mua bán?"
"Đã bán được hai năm rồi và đang giao nhà."
"Vậy không có hạn chế à?"
"Chờ đến khi có hạn chế mới bán thì chậm lắm, chỗ nhà chúng tôi đã bán được ba phần rồi."
Triệu Cần không biết quy định bán không hạn chế được ban hành vào năm nào nhưng rõ ràng bây giờ chưa có.
Nghĩ kỹ lại thì đúng, dù cho có ban hành đi nữa, tầm mười năm sau, vẫn còn rất nhiều người đang bán nhà chưa xây xong, huống chi bây giờ.
"Một mét vuông bao nhiêu tiền?"
"Khu nhà đã xây xong, giá bình quân vào khoảng 2680 đồng, xem như khá cao đó."
Triệu Cần lập tức hỏi tiếp về các kiểu phòng với diện tích mét vuông của từng căn, một căn hộ nhỏ cũng cỡ 30 vạn, còn sáu rương đồ kia, ước tính cẩn thận thì cũng bán được 30 triệu.
"Đông ca, giữ cho tôi 20 căn tốt một chút nhé."
"Được thôi."
"Còn một chuyện nữa, ở chỗ tàu đắm vẫn còn chút bình bình lọ lọ, bị vỡ hết cả rồi, tôi nghĩ là vẫn nên báo cáo chút, anh thấy tôi đi theo đường nào thì tốt?"
"Sao không vớt hết lên, nếu là đồ cổ thì sẽ có giá cao đấy lão Tiền à."
Triệu Cần không dám nói thật, sợ Trần Đông lại xúi giục hắn xuống vớt tiếp, quả nhiên đối phương vẫn nói vậy.
"Đông ca, mấy thứ đó không so được với vàng, thanh lý khó mà dễ bị phát hiện."
"Cũng được thôi, nếu thật sự muốn báo cáo... đúng rồi, cậu chẳng phải quen lãnh đạo thành phố à? Cứ báo cáo thẳng với ông ta đi, sau này cậu bớt được một số rắc rối đấy."
Triệu Cần nghĩ, việc này hoàn toàn có thể thực hiện.
Bạn cần đăng nhập để bình luận