Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 201: Rốt cục lại có thể ra biển

Chương 201: Rốt cuộc lại có thể ra biển
Buổi tối, cả nhà vui vẻ gọi cả bà nội qua, bà không ngừng hỏi sao hôm nay lại cao hứng vậy, có chuyện gì à? Triệu Cần nói do nhà mình đã đặt mua thuyền lớn, trước đó chưa có dịp ăn mừng, nhân tiện cũng kể cho bà nghe chuyện trợ cấp. Bà nghe nói có thể được hơn mười vạn tiền trợ cấp thì vỗ tay ngay: "Sao lại có chuyện tốt thế này, đúng là phải ăn mừng một chút."
Ăn xong, Triệu Cần trở về nhà cũ, châm điếu thuốc rồi bắt đầu tính sổ sách. Vừa tính xong thì Trần Tuyết nhắn tin kêu hắn mở máy tính lên, đêm nay cô bé này lại thức sớm. Trần Tuyết tâm tình không tốt lắm, nói ngày mai phải về trường rồi. Triệu Cần thấy buồn cười, cô bé này sao giống học sinh tiểu học vậy, còn sợ khai giảng. Hắn liền cam đoan, đến tháng mười chắc chắn sẽ xuống thành phố mừng sinh nhật cho cô, lúc đó cô mới vui hơn chút.
Qua trò chuyện một lúc, hắn cũng biết Trần Tuyết năm nay 21 tuổi, nhỏ hơn mình một tuổi. Triệu Cần của kiếp trước, do thường xuyên lui tới mấy chỗ mát xa chính quy, nên mấy cái kiểu 'nhu thị', 'nửa bộ' hay 'nguyên bộ' gì đó, hắn không hiểu. Hắn chỉ toàn lui tới mấy nơi chính quy, không đi vào mấy chỗ nhạy cảm. Hắn thường nói chuyện phiếm với mấy kỹ sư, mà nói chuyện với mười người thì hết chín người còn độc thân, hoặc là còn nhỏ tuổi chưa kết hôn, hoặc là đã ly hôn rồi. Về nguyên nhân ly hôn thì phần lớn đều là tuổi tác tương đồng, không ai chịu nhường ai, tính cách không hợp nhau. Đến đây hắn rút ra được một kết luận, nếu kết hôn thì người nam nên hơn người nữ ba bốn tuổi thì tốt hơn, bởi vì đàn ông trưởng thành muộn hơn. Bất quá, chuyện này không xảy ra với hắn và Trần Tuyết, dù sao trong thân thể hắn là linh hồn hơn ba mươi tuổi.
Hai người nói chuyện phiếm gần một tiếng, tới lúc Lão Hình tới hắn mới tắt video. "A Cần, có chuyện gì?" Lão Hình đến, không những có người, còn xách theo cả đồ nhắm và rượu. "Hắc hắc, rượu là lần trước cậu đưa, đồ nhắm là đồ chùa của Lão Trương." Triệu Cần cười, bảo hắn ngồi xuống, chạy vào bếp rửa hai đôi đũa, hai người bắt đầu ăn uống.
"Lão Hình, tao sắp lợp nhà rồi, chuyện này mày biết đó, mà tao lại phải ra biển không có thời gian trông nom, giao hết cho đội thợ tao lại không yên tâm. Mày thì ban ngày cũng không có việc gì, tao định nhờ mày trông giúp, người tao tin không nhiều, mày tao vẫn an tâm hơn.""Chuyện nhỏ thôi, cứ giao cho tao, đảm bảo không có vấn đề gì."
Triệu Cần nâng ly, hai người cụng một cái, "Tao coi như mày nhận lời, tao đoán chắc thời gian thi công cũng phải hơn một năm, mỗi tháng tao đưa mày một ngàn tệ."
"A Cần, cậu coi thường tôi à, hay là để tôi kiếm người khác."
"Lão Hình, tao nhờ anh tao giúp, tao cũng tính tiền công, tới lượt mày lại không có, thế chẳng khác gì bắt nạt người khác, chuyện này cứ vậy đi, vốn tao định nhờ Lão Lưu nhưng...""Lão Lưu không đáng tin cậy. Mà này, tối tao còn phải đi trông coi ở thôn, không có ai trông thì khó nói lắm, còn tài liệu tối mày làm sao?"
"Chuyện này dễ thôi, tối bọn nó ngừng làm thì mày nhớ sơ số liệu, đêm chắc chắn đội thi công có người trông coi, sáng mai mày qua coi là được." Hai người ăn uống tới mười giờ, Lão Hình mới xách đồ nhắm và rượu thừa về....
Triệu Cần bị đại ca gõ cửa đánh thức giữa đêm "A Cần, gió dịu rồi, hôm nay có thể ra biển."
"Đại ca, mấy giờ rồi?"
"Mấy giờ thì kệ nó, ngủ mấy ngày người ngợm sắp gỉ hết cả rồi, mau lên, tao còn bận ra biển."
Triệu Cần cảm thấy mình chưa ngủ được bao lâu, nhưng thấy vẻ vội vàng của đại ca đành phải đứng dậy rửa mặt. "Mày rửa nhanh rồi ra ngay, tao về nhà cất lồng một chuyến, tao gọi A Hòa qua rồi."
Triệu Cần rửa mặt xong, đang đi qua nhà đại ca, chợt nhớ nhìn đồng hồ thì phát hiện chưa đến một giờ, đại ca này đúng là phát điên vì được nghỉ phép mà. Hắn muốn biết, có phải đại ca đã không ngủ suốt đêm, ngồi chồm hổm ở bến tàu trông ngóng, nếu không sao biết gió đã ngừng? Thở dài, mình còn chưa được rời giường đây, liền lấy điện thoại gọi cho Trần Đông, "Đông ca, anh đừng chửi em, em cũng bị đại ca kéo từ trên giường dậy, anh chừa chút cá tạp với tôm cho em, muộn nhất nửa tiếng em tới lấy."
"Gió lặng rồi à?"
"Ừ, không ảnh hưởng gì cả.""Ngư dân tụi bay đều thế, mày mau tới đi, tao giữ sẵn cho." Cúp điện thoại, hắn tới nhà đại ca, thấy đại ca còn chưa trở về, hắn với A Hòa đem hết thùng, giỏ để trước cửa.
"A Cần, đại ca đột ngột quyết định đi biển, tao còn chưa nấu cơm, sáng với trưa chắc hai người phải ăn bột gạo thôi, trong nhà còn chút thịt nạc, tao hái thêm rau ngoài vườn."
"Thím, cô cứ ngủ thêm đi, sau này cứ nấu cơm nhiều hơn vào, sợ hỏng thì để tủ lạnh, đừng có nấu ăn rồi làm luôn thế."
"Bữa tối hôm qua cứng ngắc sao mà ăn được."
"Không sao đâu, trên thuyền đâu có cầu kỳ, nghe em đi." Đừng để hai người họ vất vả, lại làm cho thân thể thím gầy thêm.
Ba người trò chuyện vài câu, thì Triệu Bình đạp xe ba gác về, ba người chất đồ lên xe, liền vội vàng chạy ra thị trấn, tiếp theo Triệu Bình đi lấy củi dầu và đá, còn hắn thì đỗ xe ở chỗ thu mua. Cũng may, chỗ làm đá với củi dầu ở bến tàu thường có người coi 24/24, cũng không cần đi gõ cửa, nếu không nửa đêm thật chẳng ai thèm để ý.
Tới thuyền, Triệu Bình hăng hái khởi động thuyền ra biển, hôm nay bọn họ coi như là nhóm đầu tiên, cả bến tàu im ắng, không có tàu đánh cá nào ra khơi tranh giành với họ.
"Được rồi, còn phải hơn một tiếng nữa mới đến nơi, mấy đứa mà buồn ngủ thì ngủ bù đi." Triệu Bình vừa cười vừa nói.
Có thời gian đâu mà ngủ, hắn và A Hòa phải sắp xếp đồ mồi cho gọn trước đã. Đến rừng đước, hắn thả hết lồng ở đó xuống, lo xong cũng mới ba giờ, tiếp đó họ lại chuyển chỗ, định đi thả câu dây dài, thả xong rồi mới đi thả lồng ở hai nơi khác. Đã lập thu, bình minh cũng đến trễ hơn trước, trước đó chưa đến năm giờ trời đã hơi sáng, giờ chắc phải hơn năm giờ mới sáng. Hắn và A Hòa lại vội vàng treo mồi câu dây dài.
"Anh, anh buồn ngủ thì ngủ một lát đi, em làm một mình cũng được." A Hòa thấy hắn không ngừng ngáp, thấy mà xót, sợ mình làm cả hai cũng bị mệt lây.
"Để xong rồi nói." Nghĩ nghĩ, hắn liền đứng dậy châm thuốc nói với Triệu Bình: "Đại ca, hay là để em lái thuyền cho, treo mồi thấy mệt rã rời.""Ai bảo ban đêm không ngủ." Triệu Bình trách một câu, liền đổi chỗ cho hắn, nhưng không quên dặn dò: "Buồn ngủ thì cứ ngủ một lát, hôm nay anh đi sớm, làm chậm một chút cũng không sao."
"Yên tâm đi, lái thuyền thì vẫn không vấn đề gì." Hắn quen với vùng biển này, nếu không có chuyện nửa đêm thì Triệu Bình không dám để hắn lái. Đầu thuyền mà lệch một chút thì cả bọn sẽ bị mất phương hướng ngay.
Triệu Cần ngậm điếu thuốc, miệng thì ngân nga một khúc nhạc không rõ, không cần biết hát hay hay dở, chủ yếu để giữ tỉnh táo."Anh, anh đang hát gì thế, sao em chưa từng nghe bao giờ?"
"Mấy cái mày chưa từng nghe đầy ra." Triệu Cần giật mình, suýt chút nữa thì phạm sai lầm thông thường, cứ thế này không cẩn thận có ngày bị người ta chém mất không?
"Đứng lên, đừng làm nô lệ...". Hắn quyết định đổi sang bài hát khác. Nghe hắn hát quốc ca, Triệu Bình và A Hòa không nhịn được mà cười ha ha, Triệu Cần cũng không thèm để ý, càng hát to hơn, một lát sau, hai người kia cũng tham gia luôn. Hát xong một bài, Triệu Cần lại muốn châm điếu thuốc, nhưng nhìn xung quanh thì phát hiện, bên cạnh đèn chiếu ra một vòng màu vàng. Hắn thấy không rõ lắm, liền chuyển hướng đèn sang đó, giây tiếp theo hắn cảm thấy toàn thân như bị điện giật.
Bạn cần đăng nhập để bình luận