Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 305: Trên bến tàu tranh luận

Chương 305: Tranh luận ở bến tàu
Triệu Cần không vội lái thuyền đi, mà là đợi thuyền Lão La đến gần.
"Chú La, trở về biển khơi con còn thả năm mẻ lưới, đến lúc đó chú cứ đi trước."
"Không sao, lúc đó ta đợi, thu năm mẻ lưới nhanh thôi mà."
Thực ra Triệu Cần không muốn lộ vị trí có tôm hùm cho Lão La, nhưng đối phương đã nói vậy, hắn cũng không tiện từ chối.
"A Cần, vừa nãy thu được cá gì vậy?"
"Cá mắt vàng, thu được cũng khá, còn chú La thì sao?"
"Vẫn là cá lột da nhỏ thôi, được khoảng hai trăm cân, còn có không ít cá bụng thối, đầu cũng không nhỏ."
Không nói chuyện nhiều, hai thuyền bắt đầu quay trở về.
Trên đường ở đảo tôm hùm vẫn thu năm mẻ lưới một cách vững vàng như cũ, thu được hai con mèo biển, bảy tám con tôm hùm với mấy con hoàng điêu nữa, cũng coi như không tệ.
Trở lại bến tàu lúc hơn sáu giờ, vừa hay còn chỗ trống, Lão La nhắc bọn họ cứ tự nhiên tiến vào dỡ hàng trước, Triệu Cần khoát tay, ra hiệu ông dỡ trước.
Triệu Cần thì lấy điện thoại ra, gọi cho Trần Đông, để anh gọi mấy người đến giúp dỡ hàng.
Trần Đông nghe nói cần người hỗ trợ, lập tức hưng phấn lên, hỏi dồn có hàng gì ngon không, Triệu Cần trả lời một câu hàng tạp lắm, rồi cúp máy gọi cho nhà một cuộc báo bình an.
"A Cần, cho thuyền vào đi, giúp chú La dỡ một tay luôn."
Triệu Cần thở dài, hàng trên thuyền nhà mình hắn còn chẳng muốn đụng đến, nhưng người với người cư xử là thế, trước đây Lão La đã giúp hắn chỉnh lưới, lần này còn giúp bọn họ cản một con cá, nhìn người ta cặm cụi bốc dỡ, thấy cũng không hay.
Thuyền cập bến, buộc hai chiếc thuyền lại với nhau, bốn người nhảy sang thuyền Lão La.
"Không cần các cậu giúp, bọn tôi tự làm được."
"Chú La mau lên, dỡ xong sớm còn nghỉ."
"Vậy được, tí nữa chúng tôi cũng phụ giúp."
Hàng của Lão La dễ dỡ hơn, phần lớn là từng sọt nối nhau cất trong khoang thuyền.
Vừa dỡ hàng Triệu Cần vừa nhẩm tính, cá lột da nhỏ nhiều nhất, chắc phải bảy tám trăm cân, rồi đến cá chình bùn khoảng ba trăm cân, cá xương vàng cũng khoảng hai trăm cân, còn lại thì thập cẩm đủ thứ, dù sao bọn họ đã kéo nhiều mẻ lưới như thế, cá mắt vàng cũng được vài con nhưng không nhiều, cộng lại chắc cũng bán được bốn vạn tệ, coi như là một chuyến thu hoạch lớn.
Trần Đông dẫn người đến, thấy Triệu Cần đang giúp người khác dỡ hàng thì hơi ngớ người, nhảy lên thuyền định hỏi tình hình thì Triệu Cần đã lên tiếng: "Anh Đông, đây là chú La hàng xóm của em, hôm nay cá của chú ấy cũng giao cho anh."
"Ha ha, chúng ta từng gặp nhau rồi, lần trước anh đến nhà A Bình thu hải sâm, bảo tôi không chịu thu, hôm nay cá nhiều đấy chứ."
Trần Đông nghe Lão La nói vậy cũng nhớ ra, móc thuốc ra mời một vòng rồi mới nói: "Xin lỗi chú La, lần đó trong thôn, tôi thu lẻ hàng là do đã kết toán với trạm thu mua của thôn mình rồi."
"À, ta qua đó cũng kịp phản ứng, hôm nay số hàng này thu không vấn đề gì chứ?"
"Chú nhìn lời này của chú xem, yên tâm đi, giá cả chắc chắn cao hơn trong thôn chú, mọi người xuống giúp một tay đi." Trần Đông gọi mấy người phụ việc xuống.
Lão La không dỡ hết hàng, vẫn để lại một ít lưới cá tạp, định để bán cho trạm thu mua trong thôn.
Lúc Lão La lái thuyền sang, Triệu Cần đã lên bờ, để đại ca phụ trách thuyền là được, mắt hắn liếc về phía mấy người cách đó không xa.
Những người kia đang nhìn số hàng vừa dỡ xuống của Lão La chưa kịp đưa lên xe, vẻ như muốn nói gì đó.
Mấy người ăn mặc đều không bình thường, ở bến tàu này nhìn rất khác lạ, bộ dạng thế này, không giống người hay đến bến tàu.
Vây giữa là một người đàn ông trạc năm mươi tuổi, hoặc là khách, hoặc là người dẫn đầu, vì rất rõ nhìn thấy nụ cười xu nịnh của hai ba người xung quanh.
"Anh Đông, anh cứ tính tiền với chú La trước đi, bên em chắc sẽ mất chút thời gian, lát chú La còn phải lái thuyền về thôn."
"Sao được chứ, các cậu giúp tôi, tôi cũng giúp các cậu dỡ hàng." Em trai Lão La vội nói.
"Chú Hướng Binh, thôi khách sáo đi, anh Đông gọi mấy người rồi, các chú có ở lại đây cũng không có chỗ làm."
"Thôi được rồi, nghe A Cần vậy, ta về quán nhỏ của ta cân." Trần Đông cười kéo Lão La đi.
Lão La còn muốn nói gì, Triệu Cần bực mình nói: "Chú La, chú có phiền không, người ngoài nhìn vào lại tưởng chúng ta xa lạ lắm."
Nghe xong câu này, Lão La cười ngây một tiếng rồi đành theo Trần Đông đi.
Tiếp theo đến lượt nhóm Triệu Cần dỡ hàng, Triệu Bình và A Thần ở trên thuyền, Triệu Bình và A Hòa với thêm một người phụ bưng giỏ, mấy người còn lại thì giúp đưa cá lên bờ.
"Ui da, thuê thêm người, hôm nay thu hoạch được nhiều đây?"
"Hoàn thành rồi, người là ông chủ Trần thuê." Triệu Cần đứng cạnh xe ba gác cười nói.
"Phải nói ông chủ Trần của các cậu tốt thật đấy."
"Cũng không nhìn bọn họ ra biển thu hoạch thế nào, Trần Đông chắc miệng đang toe toét cả lên rồi."
"Ái chà, cá mắt vàng kìa, toàn con to thế này."
"Được mấy giỏ rồi?"
"Bảy tám giỏ, ui da, lại mấy trăm cân đấy, nhìn ngon mắt thế."
"Các cậu trai trẻ, các cậu làm ở vùng biển nào vậy?" Một bà cô lên tiếng, mọi người đồng loạt nhìn về phía Triệu Cần.
Triệu Cần cười hề hề, phất tay hướng về phía biển, "Không cố định, ngày nào cũng đổi chỗ, nói chung cứ biển nào thuyền đến được là bọn con sẽ đi."
"Cậu trai trẻ này sao không thành thật gì hết vậy, không muốn nói thì thôi, lừa người làm gì."
"Buồn cười, người ta phát tài dựa vào gì mà phải nói cho bà biết, bà đừng có hỏi." Triệu Cần còn chưa mở miệng thì có một người phụ việc vừa khiêng cá đi lên chen vào.
Triệu Cần mỉm cười liếc nhìn người đó, ừm, không tồi, tí nữa có thể cho cái hồng bao.
"Nhường chút, có hàng ngon gì không?"
"Nhường chút, phiền các anh nhường một chút."
Nhóm người mà trước đó Triệu Cần để ý, vừa nói vừa đẩy đám đông ra, đi tới chỗ xe ba gác.
Một người đàn ông mặc áo ca rô đá vào một sọt, thất vọng thì thầm một tiếng, "Toàn là cá mắt vàng à."
Rồi lại đổi sang mặt tươi cười, nói liến thoắng với người trung niên dáng hơi thấp kia.
Triệu Cần vốn đã khó chịu vì gã đàn ông kia đá sọt của mình, nghe xong gã ta nói, liền cau mày, "Mẹ nó, thằng người Nhật, không đúng, phải nói gã ca rô kia là hai quỷ sứ mới đúng."
"Sọt là của tao, đá hư mày phải đền."
Gã ca rô ngẩn người, mặt mày khó chịu đang định đáp trả, kết quả cái gã người Nhật lại nói oa oa mấy câu.
"Này, đầu tiên hỏi ngươi, hôm nay có bắt được đồ gì ngon không?"
"Có."
"Cái gì?"
"Không bán cho mày." Triệu Cần xem như hàng hóa của mình cũng dỡ gần xong rồi, trực tiếp leo lên xe ba gác định đi, còn nói với A Thần: "Trông cẩn thận, đừng để cá cho chó mèo tha đi."
Không đợi gã ca rô kia nói gì thêm, hắn nẹt pô mấy tiếng, thấy xung quanh đều là khói xe ba gác, gã ca rô cùng tên người Nhật vội vàng né tránh, lúc này hắn mới cười ha hả đi.
Kéo mấy chuyến liền, Triệu Cần thấy nhóm người kia vẫn chưa đi, chỉ đứng đó nhìn, gã ca rô nhìn Triệu Cần bằng ánh mắt lạnh tanh nhưng Triệu Cần hoàn toàn không để ý.
Người này không phải dân bản xứ, nghe giọng là biết, chắc là người thành phố cảng, hai gã đi cùng có vẻ mặt hơi xấu hổ, chắc là người địa phương, nếu không thì cũng ở gần đây.
Thấy đối phương không vây quanh gần hàng của mình, Triệu Cần cũng không chủ động gây sự với bọn họ.
"A Cần, sao các cậu bắt được nhiều cá đuôi phụng với cá mắt vàng thế?" Lần nữa đưa hàng đến, Lão La tính sổ cũng xong, thấy Triệu Cần đưa hàng qua lại bèn hỏi.
Triệu Cần cũng không giấu diếm, kể lại chuyện tối qua đụng phải đàn cá cho ông nghe.
Hai thuyền không neo cùng nhau, cũng có một khoảng cách nhất định, Lão La cũng không để ý Triệu Cần không báo mình, chỉ là trên mặt lộ vẻ hâm mộ và tiếc nuối.
Bạn cần đăng nhập để bình luận