Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 236: Lão cha về nhà

Chương 236: Lão cha về nhà
Triệu Cần nhấn ga lái xe thẳng về nhà, Triệu An Quốc ngồi trên xe, vặn vẹo mông, hết sờ chỗ này lại xem chỗ kia, "Đây là xe mới hả?"
"Ta mượn."
Triệu An Quốc quay đầu nhìn chằm chằm Triệu Cần một hồi lâu, lúc này mới oán giận nói: "Mượn xe mới của người ta, nếu mà va quẹt thì ngươi đền nổi không?"
"Không phải chỉ còn mình ngươi thôi."
"Hừ, lão tử đúng là nợ các ngươi, vì cái nhà này lão tử dễ dàng gì đâu, ban ngày đi làm, ban đêm còn phải xã giao, ngươi tưởng quản lý dễ vậy à, người ta làm không được, lão tử ta làm được đó."
Triệu Cần tai đúng là không có công năng che chắn, nếu không hắn muốn che hết từng chữ mà lão tử hắn nói lại.
"Ngươi nói ngươi cũng lớn rồi, không thể làm chút chuyện chính à?"
"À, chẳng phải ngươi làm quản lý đó sao, hay là kỳ sau ta xuống dưới làm với ngươi?"
Triệu An Quốc á khẩu, nhưng một lát lại giải thích: "Không thể dùng quan hệ, bám váy, như thế thì không thành xí nghiệp gia tộc, chuyện này truyền ra ảnh hưởng không tốt, ta là quản lý cấp cao, càng phải chú ý đến ảnh hưởng."
Cũng may từ trấn về làng đường cũng không xa, Triệu Cần suốt chặng đường không nói thêm gì, ngược lại trên đường nhận được điện thoại của Trần Đông, hỏi cái ghế massage kia là chuyện gì, hắn cũng giải thích qua một câu.
Từ xa đã thấy cổng nhà đại ca tụ tập không ít người, đại ca, A Hòa, Lão Hình, Lão Trương, Lão Chu bọn người ở đó.
Từ xa mấy chục mét, pháo đã nổ.
"Bọn họ đốt pháo làm gì?" Triệu An Quốc không hiểu.
"Chào mừng ngươi về nhà đó." Nếu không nhìn thấy Triệu An Quốc, tâm tình hôm nay của Triệu Cần còn được.
"Đánh rắm, bọn họ sao biết hôm nay ta về?" Triệu An Quốc tự nhiên không phải kẻ ngốc.
Đợi xe dừng lại, Triệu An Quốc đẩy cửa bước xuống, đám người vốn đang chào đón đều dừng chân, nhưng không lâu sau mọi người đều kịp phản ứng, nhao nhao tiến lên chào hỏi, người thì gọi chú, người thì gọi tên.
"Nghỉ lễ là ngày mai, sao hôm nay đã đốt pháo?"
Triệu An Quốc vừa hỏi một câu khiến hiện trường im lặng. Lão Chu phản ứng nhanh nhất, cười nói với Triệu Cần: "A Cần, ta còn có việc đi trước chúc mừng nha."
"Đúng đúng, chúc mừng, nhà còn có việc." Lão Trương cũng kịp phản ứng.
Triệu Cần cười với mọi người: "Hôm nay không mời mọi người, đợi hết lễ đi, đến lúc đó ta sẽ uống một chén tử tế."
Đám người dần tản đi, Triệu Bình cười ha ha đánh giá Triệu An Quốc, "Cha, mau vào nhà uống chén trà, đi đường có thuận lợi không?"
"Thuận lợi hay không chẳng phải là vì cái nhà này sao, đốt pháo là sao?"
"A Cần mua xe, mấy người có quan hệ tốt trong thôn nghe được nên đến náo nhiệt một chút."
Triệu An Quốc đột nhiên quay đầu, trước nhìn xe sau đó nhìn Triệu Cần, một hồi lâu chỉ vào hắn hỏi Triệu Bình: "Ngươi nói xe này là nó mua?"
"Đúng đó, A Cần không nói cho cha biết sao, tốn hơn 30 vạn đó, xe tốt."
"Cha, vào nhà uống một ngụm trà trước đã, cơm tối còn phải đợi lát nữa." Hạ Vinh lên tiếng.
Triệu An Quốc cười cười, dù sao hắn cũng phải nể mặt con dâu, bước vào nhà trước, lên ghế ngồi, nhận lấy trà uống một ngụm, lúc này mới nhìn Triệu Cần, "Ngươi làm cái gì, hơn một năm có thể kiếm được xe? Ta nói cho ngươi biết, đừng có mà đầu cơ trục lợi."
"Yên tâm đi, có vết xe đổ của ngươi ở đó, ta sẽ không giẫm vào máy may."
Mặt Triệu An Quốc lập tức đỏ lên, ngay sau đó đập nhẹ lên bàn, "Sao lại nói chuyện với lão tử như thế, lão tử làm mấy việc kia còn không phải là vì cái nhà này sao, không phải là vì hai anh em các ngươi sao."
"Cha, vừa về đừng nóng giận, có gì từ từ nói." Hạ Vinh vừa nói một câu đã dập tắt cơn giận của Triệu An Quốc.
Triệu Cần đột nhiên có chút hiểu được lão tử hắn có lẽ nói đều là thật, cũng không có ác ý gì, chỉ nghĩ kiếm nhiều tiền để gia đình sống tốt, để mọi người kính nể hắn.
Nói cho cùng vẫn là trong lòng tự ti, nên mới khiến hắn nghĩ liều mạng làm bộ, đi khắp nơi.
Vốn dĩ còn muốn vạch trần chuyện hắn ngụy trang ở trên trấn, giờ phút này Triệu Cần cũng không có tâm tình, có lẽ thật sự vạch trần Triệu An Quốc thì dịp này cũng sẽ qua và phải chạy đi, còn lần sau về là lúc nào cũng không biết.
"Cha, A Cần mua thuyền, một chiếc lớn một chiếc nhỏ, chiếc lớn tốn hơn 80 vạn đó, giờ còn đang xây nhà, lại thêm xe nữa cha, hay là đừng đi ra ngoài vất vả nữa, chúng ta ở biển không hiểu, cha ở nhà cũng có thể giúp chúng ta một tay."
Triệu An Quốc trừng lớn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi, hồi lâu lắp bắp nói: "Giá thị trường ở biển hiện giờ tốt vậy sao?"
"Tốt đó, đi ra một chuyến là kiếm được mấy ngàn vạn tệ."
"Không thể nào, lão tử chẳng phải là chưa từng ra biển."
Thấy đại ca còn định nói thêm, Triệu Cần ngắt lời: "Mới về đừng nói chuyện này trước, tẩu tử, cơm xong chưa?"
Nói xong liền đứng dậy đi về phía nhà bếp, hắn vừa đi, Triệu An Quốc lại thấp giọng hỏi con trai lớn, "A Cần thật kiếm được tiền rồi sao?"
"Ừm, mấy tháng này kiếm được một hai trăm vạn đó, cha, hai anh em con có thể nuôi cha rồi, cha ở nhà chỉ đạo hai anh em chúng con một chút đi, A Cần mua chiếc thuyền lớn 25 mét đó, nếu không có cha trấn giữ thì tụi con sợ không xoay sở được."
"Ai, các ngươi kiếm được tiền cũng tốt, nhưng bên ta cũng không rảnh được, dưới tay có cả trăm người đang chờ ăn cơm, nếu ta từ chức thì công ty không phải lại loạn à."
Triệu Cần vừa bưng thức ăn lên, nghe được câu này, mặt không khỏi nhăn lại.
Đúng lúc này, A Viễn lôi kéo Miểu Miểu đi vào, trên mặt Triệu An Quốc rốt cuộc lộ ra niềm vui từ đáy lòng, một tay ôm lấy bé con cười nói: "Cháu gái lớn của ta lớn nhanh thật, gọi ông cố đi."
A Viễn đứng bên cạnh yếu ớt gọi một tiếng ông cố, Triệu An Quốc đưa tay lên đầu nó khẽ vuốt.
Miểu Miểu đối với Triệu An Quốc thì không có một chút ấn tượng nào, tránh hai lần không được liền bĩu môi muốn khóc, Triệu Cần bèn ôm đứa bé vào lòng, Cô bé ôm chặt cổ hắn, một hồi lâu sau mới quay đầu, dùng đôi mắt to ngấn nước thỉnh thoảng quan sát Triệu An Quốc.
Triệu An Quốc cũng không tức giận, mở cặp công văn ra, móc tiền từ bên trong ra, trước hết lấy 500 tệ đưa cho A Viễn, "Ở nhà phải nghe lời, học hành giỏi vào."
Sau đó lại lấy 500 tệ nhét vào túi nhỏ trước ngực Miểu Miểu, "Đây là ông cố mua kẹo cho con."
Nhìn thấy một màn dịu dàng như thế, giờ phút này trên mặt Triệu An Quốc nở nụ cười từ đáy lòng, Triệu Cần trong lòng thầm than một tiếng, khi còn nhỏ, có lẽ lão tử hắn đối với thân thể Hứa Cần này cũng là như thế.
Đồ ăn được dọn lên đầy đủ, đại ca cùng lão tử uống rượu, Triệu Cần lấy cớ không được khỏe nên không uống.
Hắn ăn rất nhanh, ký ức trong đầu nói cho hắn, nếu ăn chậm mà chờ lão tử khoác lác, thì không chừng lại ăn không vô.
Quả nhiên, ba chén rượu vào bụng, lão tử hắn bắt đầu thao thao bất tuyệt, dù sao thì qua miệng của Triệu An Quốc, hình tượng của hắn vĩnh viễn là cao cả, vĩ đại, lo nước thương dân.
Sau bữa ăn, hắn không muốn để ca tẩu khó xử, vẫn cứ ngồi một bên chờ, đợi lão tử ăn xong, đưa ông ấy đến nhà cũ nghỉ ngơi.
"Tẩu tử, tối nay xe em để ở đây."
"Cứ để đó đi, chờ lát nữa để anh trai mày lấy tấm bạt phủ lên, đừng để mấy đứa nhỏ không cẩn thận làm trầy."
"Có gì mà quý giá như vậy đâu."
"Hai cái phòng dựng ở ngoài cửa, sao không quý trọng được."
Bạn cần đăng nhập để bình luận