Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 269: Dư Phạt Kha lại đến

Chương 269: Dư Phạt Kha lại đến
Bọn hắn vừa trở về thôn, liền thấy có không ít người đang hướng chợ chạy để kiếm sống, A Hòa nhiều chuyện, liền hỏi một câu có chuyện gì.
"Này, A Cần về rồi à, hôm nay các ngươi đi biển có được con cá nào lớn không?"
"Không có, ai đánh được cá lớn cơ?" Triệu Cần biết rõ còn cố hỏi.
"Trời ơi, ngươi không biết hả, không phải nói cuối cùng chỉ có thuyền Lão La đi theo các ngươi sao, Lão La hôm nay phát tài rồi, lưới được hơn mấy trăm cân cá lớn đấy."
"À, Lão La thấy vùng biển ta bắt cá quá xa nên đi theo một nửa rồi dừng, ai ngờ chó ngáp phải ruồi, thế mà lại bắt được cá lớn, hôm nay chúng ta chỉ thu hoạch được một ít cá tạp thôi." Triệu Cần cố nén cười, nghiêm túc nói.
Triệu Bình ở bên cạnh nhăn nhó quay đầu đi, chuyện bịa không cần nháp thế này, hắn không tài nào làm được.
Không nói chuyện phiếm vài câu, mấy người đã vội vã chạy ra bến tàu xem náo nhiệt rồi.
"Thôi được rồi, nhanh về nhà thôi, ta thấy ngươi mệt rồi."
"Đại ca, là A Hòa hỏi chứ có phải ta đâu."
"Ngươi mà không dừng xe thì làm sao nó hỏi được."
Triệu Cần: ...
Được rồi, thấy mấy người hướng chợ kiếm sống, hắn cũng rất hiếu kỳ nên mới dừng xe, chỉ là miệng không nhanh bằng A Hòa, bị đối phương hỏi trước.
Đèn nhà bật sáng, lão thái thái cùng Triệu An Quốc đang ngồi bên ngoài nói chuyện phiếm, Miểu Miểu thì đang chạy loanh quanh giữa hai người, thấy bọn họ về, lão thái thái đứng dậy cười nói: "Hôm nay về muộn thế."
"Có phải là sáng sớm có nhiều thuyền đi theo, ngươi dẫn bọn họ đi vòng quanh rồi không?" Triệu An Quốc đại khái đoán được một chút, với thu hoạch ngày hôm qua, cả thôn đều nhìn thấy, không ai ham đi theo mới là lạ.
"Cũng đúng mà không phải, A Vinh đâu?" Triệu Bình hiếu kỳ hỏi.
"Ra bến tàu xem náo nhiệt rồi, nghe nói hai anh em nhà Đại La thuyền trở về, lưới được không ít cá lớn, mấy nhà thu mua đều đang ở đó tranh nhau đấy, ai cũng muốn thu mua cả."
"Thuyền nhà Lão La chẳng phải lúc nào cũng Lão Lâm thu mua sao, cái này có gì mà phải tranh."
"Hàng tốt, ai mà không muốn dính chút lộc." Triệu An Quốc nói một câu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào con út, hắn biết tối qua Lão La nói xong sẽ đi theo thuyền nhà mình, Lão La đều có thu hoạch, vậy thì thuyền nhà mình hẳn cũng phải có mới đúng.
"Lão La thu được bao nhiêu?"
"Có người nói ba bốn trăm cân, có người nói năm sáu trăm cân."
"À, vậy thì trong lòng ta yên tâm rồi, nhà ta thu được hơn bọn họ nhiều."
"Thật á?" Lão thái thái hai mắt sáng lên.
"A Nãi, ta thu được gần 1100 cân."
"Nhiều vậy cơ à." Lão thái thái mừng rỡ.
"Vào phòng nói chuyện thôi, A Viễn, đi gọi mẹ con về đi, nhà còn không cần nữa hả." Triệu Bình nửa câu sau thì thầm giọng nhỏ.
A Viễn vừa ra khỏi cửa, lát sau đã thấy cùng Hạ Vinh đi vào.
"Chị dâu, Lão La thu được bao nhiêu?" A Hòa hỏi.
"Hơn 370 cân, Lão Lâm trả theo giá 68 tệ một cân, hơn 25 nghìn, coi như là kiếm được món hời lớn."
Ngoài miệng nói vậy, nhưng trên mặt lại không có vẻ gì là hâm mộ, không còn cách nào, trong mắt người khác nhiều thu hoạch như thế là đại phát, nhưng thuyền nhà ta đánh bắt thì đây cũng chỉ là thao tác thường ngày thôi.
"Chị dâu, hôm nay chúng ta thu được nhiều hơn." A Hòa vui vẻ nói.
"Sao nhà ta hôm nay cũng thu được cá lớn vậy?"
"A Vinh, mau lên cơm đi, đói gần chết rồi, ăn xong còn đi nghỉ, sáng mai còn phải ra biển."
"Đúng đúng đúng, nhìn cái đầu óc của tôi này." Hạ Vinh vội chạy vào bếp bưng thức ăn, còn gọi A Viễn đến giúp.
"A Cần, chiều mai đã sắp biến trời rồi, ta nghĩ chắc đêm nay ta nên đi sớm, hơn hai giờ ra biển đi, như vậy cũng không sợ người khác đi theo."
Triệu Bình ngồi xuống cầm bát ực một hớp nước, móc thuốc lá ra châm một điếu cho lão già, mình cũng ngậm một điếu châm lên, lúc này mới nói.
"Được thôi, vậy thì hai giờ rưỡi tập hợp." Vất vả lắm mới có hai ngày thời tiết tốt, Triệu Cần cũng không muốn bỏ qua.
Nói xong, hắn liền lấy tiền ra từ trong túi, Hạ Vinh bưng thức ăn ra, thấy hắn đặt xuống một chồng tiền nhỏ, trên mặt vui mừng càng lộ rõ, nhưng nàng không lên tiếng, sợ quấy rầy việc em chồng tính tiền.
"Tổng cộng là 94400, cho A Thần 950, trừ tiền xăng những chi tiêu này đi, còn khoảng 92800 tệ, mỗi nhà được 18860 tệ."
Triệu Cần vừa nói vừa bắt đầu chia tiền, không bao lâu đã chia xong hai chồng tiền, lần lượt đẩy lên trước mặt đại ca và lão thái thái.
Chia tiền xong, lão thái thái liền muốn dẫn A Hòa đi.
"Lão thái thái, ở lại ăn qua một chút đã."
"Đồ ăn trong nhà đều còn nóng trong nồi, các ngươi cứ ăn đi."
Hai anh em cũng chẳng quan tâm ai là ai, đã đói bụng đến nỗi ruột gan cồn cào cả lên, cứ thế một mạch cắm đầu vào ăn.
Triệu An Quốc tối nay cũng không uống rượu, nhận bát cơm Hạ Vinh đưa, không bao lâu liền ăn xong.
Đêm khuya, Triệu Cần đẩy lão già về đến nhà, vừa tắm rửa xong nằm xuống, Lão La lại tới.
"Chú La, đêm nay chúng ta đi trong đêm, mai thời tiết không tốt, chúng ta định ở gần đây đi một vòng, con khuyên chú đừng đi, chỗ kia thi thoảng đi một chuyến thôi, dù sao cũng quá xa."
"Được, vậy ta cũng đi trong đêm, không làm lỡ việc nghỉ ngơi của các cháu, đợi khi không đi biển được ta lại tới tìm các cháu nói chuyện, đúng rồi, A Cần, cá lớn hôm nay của các cháu bao nhiêu tiền một cân?"
"69 tệ."
Nghe đến giá tiền này, Lão La trong lòng thở phào, cũng được, so với mình chỉ đắt hơn có một tệ, ngược lại vẫn có thể chấp nhận được....
Sáng sớm ra biển, Triệu Cần bọn họ ở gần đảo Hà Cô thả lưới xong liền đi thu lồng, hôm nay ngay cả thả câu dây cũng không thả.
Gần hai tiếng đồng hồ, công việc hôm nay đã hoàn thành, liền cho thuyền quay về bến, kết quả vẫn là không nhanh hơn mưa được, chạy đến nửa đường thì mưa to bắt đầu trút xuống.
"A Cần, để ta lái." Mưa lớn quá, tầm nhìn bị che khuất, lúc này rất dễ bị va phải đá ngầm.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao hôm nay bọn họ không đi xa, vùng biển gần họ đều đã quen thuộc, nên ngay cả Triệu Bình cũng không yên tâm, muốn đích thân cầm lái.
Mưa rơi mỗi lúc một lớn lại càng dày đặc, vẫn là có chút đáng sợ.
"Đại ca, hay là mình tìm một hòn đảo chờ tạnh trận mưa to này rồi đi?"
"Không cần, chỗ này ta nhắm mắt cũng có thể lái về được."
Triệu Cần: ...
Không khoác lác không được chắc, ngưu bò như vậy, vậy thì còn cầm la bàn làm gì nữa.
Cũng may hữu kinh vô hiểm, bốn mươi phút sau vẫn thành công cập bến, hôm nay không có hàng gì, lại còn mưa to, Triệu Cần cũng chẳng có hứng gọi điện thoại cho Trần Đông đưa xe xích lô, liền để A Hòa đi lấy.
Sau một tiếng, lồng, lưới, thùng đựng cá và thu hoạch đều đã vào trạm thu mua.
Tính sổ xong, thu nhập thật thảm, mới hơn 3000 tệ, đây là từ khi có thuyền đến nay, thu nhập thảm nhất của mấy người.
Triệu Cần hôm nay giá trị may mắn có 22 điểm, lẽ ra thu nhập này cũng xứng đáng với giá trị may mắn, nhưng hiện tại nhiều cá thu được đã không nhận được may mắn thời gian thực, làm cho hắn vốn tưởng có thể thu được nhiều hơn một chút.
Cho A Thần 30 tệ, nói là cho chút tiền thưởng, hắn cũng không đưa nhiều, sau khi kết sổ, Trần phụ đã pha trà xong để mọi người uống chút cho ấm người.
Kỳ thực cũng không lạnh lắm, chỉ là quần áo dính vào người có chút khó chịu.
"Đại ca, đừng đợi không chừng còn lâu mới tạnh, về nhà thôi, cứ mặc đồ ẩm ướt thế này càng khó chịu hơn."
Triệu Bình nghe theo, hắn cũng muốn về nhà.
Về đến nhà, mọi người lần lượt về tắm rửa, sau khi xong việc Triệu Cần nhìn thời gian cũng mới chưa đến bốn giờ, liền nằm phịch xuống giường định ngủ bù.
Kết quả đang mơ màng thì điện thoại di động của hắn vang lên, nhìn số gọi đến là Dư Phạt Kha.
"Ta đến rồi, sáng sớm mai chúng ta dự định trước đi trong huyện tiếp xúc một chút, ngươi chờ điện thoại của ta."
"Được, cứ theo nguyên tắc mà làm, làm phiền ngươi."
"Không phiền phức, chờ không sai biệt lắm định xong thì chúng ta mới bàn bạc cụ thể, ta cho ngươi biết, ta cũng không phải là kiểu vô lợi thì không dậy sớm đâu ha ha."
Bạn cần đăng nhập để bình luận