Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 1044 Trà Sơn sự tình

Chương 1044 Chuyện Trà Sơn
Lần trước Phùng Hưng Hoa về nhà, đã hết lời khen ngợi cơ ngơi của Triệu Cần, hai vị trưởng bối nghe cũng có chút coi thường. Dù sao thì nhà của hai bên cũng đều là nhà mới xây, nhà ba tầng, diện tích như vậy cũng được coi là rất khấm khá trong thôn rồi. Nhưng đến khi hai người đích thân đặt chân vào căn biệt thự này, mới hiểu ra, lời của Phùng Hưng Hoa có lẽ đã nói còn quá nhẹ.
Hai người cũng chỉ vừa mới đến đây chưa lâu, Phùng Hưng Hoa đưa hai người vào nhà Triệu Cần, còn Trần Tuyết Chỉnh thì gọi điện cho Triệu An Quốc trước, sau đó lại nhờ Ngô Thẩm đi mời cả Triệu Bình qua. Kết quả là chưa ngồi được nửa tiếng thì Triệu Cần đã trở về. Ngô Thẩm được A Hòa giúp một tay, đã dỡ hành lý trong xe xuống xong. Triệu Cần còn nháy mắt với A Tuyết, sau đó mới ngồi xuống nói chuyện phiếm với hai vị trưởng bối.
"Nghe A Hoa nói, con đã nghỉ mấy ngày nay rồi. Mỗi ngày nghỉ như vậy, còn phải trả lương cho người ta thì không hay nhỉ." Phùng Hoài Quân lên tiếng. Ông đã nói chuyện điện thoại với con trai mình trước đó, biết mỗi chuyến đi biển vài ngày, là đã có thu nhập hàng nghìn, gần vạn tệ, so với việc làm thợ xây nhà bằng bùn trước kia thì khác một trời một vực.
"Nhị Cữu, chuyện đi biển là vậy mà, phụ thuộc vào thời tiết, ông trời không cho thì con cũng chỉ có thể nghỉ thôi." Triệu Cần cười đáp lời, chủ động cầm bình trà rót cho cả ba người, bao gồm cả cha mình, rồi nói thêm: "Ở nhà mọi người vẫn khỏe chứ ạ?"
"Ở chỗ chúng ta thì có chuyện gì đâu, chỉ có chuyện Trà Sơn mà trước đây đã nói. Bác đã liên lạc với đại cữu của con, mà thấy nói chuyện qua điện thoại không rõ nên mới tới đây một chuyến." Đại cữu Phùng Hoài Viễn vẫn còn chút khúc mắc nên không nói gì, toàn Nhị Cữu trả lời.
"Chuyện Trà Sơn cứ từ từ nói, đã đến rồi thì ở lại thêm hai hôm đi, nhà còn nhiều phòng, không thiếu chỗ ở đâu."
"A Cần, con vừa mới về, hay là nghỉ ngơi một lát đã?" Phùng Hoài Viễn thấy anh bụi bặm, về nhà cũng chưa kịp rửa mặt đã ngồi xuống.
"Vậy mọi người cứ uống trà trước, con đi rửa mặt rồi quay lại."
Anh lại đưa mắt ra hiệu với cha mình, không đi thang máy bên trong mà đi thang bộ ở ngoài. Ngay trên đầu cầu thang, Triệu An Quốc đang ngậm điếu t·h·u·ố·c lá bước lên.
"Cha, không nói gì đấy chứ?"
Triệu An Quốc tự nhiên hiểu anh hỏi gì, hít một hơi khói: "Sợ đại cữu con nổi giận, cha không tìm được cơ hội."
"Cha, có con ở đây, cha cứ yên tâm đi. Đúng rồi, cha gọi điện, bảo Đông Ca mang chút đồ ăn tới đi, buổi tối không thể ăn ngoài được."
"Ừ, cha đã bảo A Đông rồi."
Hai người nói chuyện phiếm vài câu, Triệu Cần liền lên lầu hai, Trần Tuyết đã chuẩn bị sẵn quần áo cho anh, vừa thấy anh đi lên liền ôm chầm lấy: "Nhớ anh quá."
"Anh cũng nhớ em, người anh bẩn quá."
"Em không quan tâm."
Hai người quấn lấy nhau một lúc, Triệu Cần mới đi tắm. Tắm xong đi xuống, cũng gần đến giờ cơm. Triệu Cần liền dẫn Nhị Cữu thẳng xuống tầng hầm, "Nhị Cữu, buổi tối muốn uống gì thì cứ tự chọn nhé, con phải nói trước, cháu trai của cậu cái gì cũng có cả, tuyệt đối đừng khách sáo với con."
Dù có một khoảng thời gian nghỉ không liên lạc, nhưng tình cảm giữa hai cậu cháu thì không ai sánh được. Phùng Hoài Quân nhìn những đồ vật trong tầng hầm, chỉ vào mười chiếc vò trên giá bên trái hỏi: "Mấy thứ này là gì vậy?"
"Cua ngâm rượu đó, có cả rùa vàng, nhân sâm, rắn biển." Anh hạ thấp giọng: "Con quen một người bạn ở Đông Bắc, cậu ta nói còn lấy được cả hổ cốt và cao hổ, đến lúc đó sẽ ngâm chút cho hai cậu."
Phùng Hoài Quân trợn tròn mắt: "Đồ kia là phạm pháp đó."
"Trong nước thì chắc chắn không làm bậy rồi, bên Tây Dương có người t·r·ộ·m săn, mình mua lại từ chỗ đó thôi."
Cuối cùng Triệu Cần vẫn là người quyết định, lấy hai bình mao đài 30 năm. Dù sao thì anh cũng đã nói chuyện với người của Công ty rượu thị Đường rồi, chỉ cần có rượu ngon là cứ đưa tới cho anh.
"A Cần, cái biệt thự này tốn không ít tiền nhỉ?" Hai người vừa bước ra ngoài thì thấy đại cữu Phùng Hoài Viễn đang đứng bên cạnh bể cá lớn, vẫy tay với anh.
"Cũng không tốn nhiều lắm, chủ yếu là nền móng xây dựng hồi trước không tốn tiền, còn lại chắc bỏ ra tầm 4 triệu là cùng."
Phùng Hoài Viễn khẽ gật đầu: "Hai anh họ của con bảo sắp tới đây, nói hai con bàn nhau về vụ trang hoàng đúng không?"
"À, vậy tốt rồi, nhân tiện Hoa Ca với đại ca của con mấy ngày này cũng không đi biển, có thể gặp mặt một chút."
Phùng Hoài Viễn nghĩ một lúc lâu rồi nói: "Chăm sóc người nhà là đúng, nhưng con cũng đừng làm khó bản thân."
"Đại cữu cứ yên tâm đi, chuyện này bác đừng bận tâm. Đi ăn cơm thôi."
Trên bàn cơm, Triệu An Quốc liên tục nâng chén, không khí coi như không tệ. Ăn xong, Triệu An Quốc ngồi một lát rồi về, Phùng Hoài Viễn nhìn theo bóng lưng ông: "Lên làm chủ nhiệm thôn rồi, thay đổi cũng nhiều thật."
"Đại cữu, cha con..." Triệu Cần đang định tìm lời giải thích thì Phùng Hoài Viễn khẽ ho: "A Hoa đã nói cả rồi, mẹ con mất cũng gần năm năm, cha con còn trẻ, tìm một người khác cũng bình thường."
Nghe đại cữu nói vậy, Triệu Cần mới thở phào một tiếng, chuyện khác không sao, chỉ có chuyện này là anh khó mở lời nhất. Làm con cháu, anh cũng không biết khuyên bảo làm sao với người cha của mình.
Phùng Hưng Hoa và Triệu Bình cũng lần lượt rời đi, chỉ còn lại Triệu Cần ở cùng hai cậu. Dưới phòng khách, anh nhanh chóng pha trà cho hai người: "Nhị Cữu, trước đó bác nói chuyện Trà Sơn là như thế nào ạ?"
"Ta với đại cữu con dạo này cũng có đi hỏi thăm chút ít, cũng có người muốn chuyển nhượng, giá cả cũng không đắt." Phùng Hoài Quân vừa nói vừa lấy ra một xấp giấy tờ.
"Ối, Nhị Cữu cũng giỏi nhỉ, đến bảng biểu cũng có luôn." Triệu Cần trêu một câu.
Phùng Hoài Quân xua tay: "Trong thôn nghe nói chúng ta có thể thuê bao núi, người ta chuẩn bị cho ta đó. Ở trên đó liệt kê rất chi tiết tình hình, diện tích núi, số lượng cây, số trà của từng năm."
Triệu Cần liếc qua rồi để tờ giấy sang một bên: "Đại cữu Nhị Cữu, con vẫn là câu nói đó, càng nhiều càng tốt, còn chất lượng thì con tin các bác."
"Lần này chắc cũng phải hơn 10 triệu đó." Phùng Hoài Viễn vẫn cảm thấy cháu trai đi bước quá lớn, theo suy nghĩ của thế hệ ông thì nên làm ít rồi bán thử trước xem thế nào, rồi từ từ hãy tính, nhưng làm như vậy thì thường hay thiếu khí thế nên cuối cùng lại chẳng thành công.
"Con sẽ đầu tư 50 triệu, không chỉ thuê bao núi mà còn phải thành lập cả xưởng nghiên cứu phát triển và chế biến trà nữa, tất cả sẽ đặt ở ngay gần hương trấn của các bác. Cụ thể thì các bác có thể về bàn với hương trấn xem sao."
Hai người liếc nhau, Phùng Hoài Quân khó xử nói: "A Cần, đầu tư lớn như vậy, bác với đại cữu của con chưa chắc đã làm được, hay là con dành thời gian tới đó một chuyến đi."
"Ha ha, Nhị Cữu, đây là ý của bác, hay là của lãnh đạo hương trấn?"
Đối với một hương trấn bình thường, mấy chục triệu vốn đầu tư không phải là chuyện nhỏ. Phùng Hoài Quân không nhịn được cười: "Biết ngay không gạt được con, có ý của bác và đại cữu con, cũng có ý của hương trấn."
"Vâng, năm nay thì có lẽ chưa được, sang năm con sẽ chậm chút đến chúc tết ông ngoại rồi tiện thể đi thăm hỏi lãnh đạo hương trấn."
Nói xong anh lại cười, dặn dò hai người: "Tư tưởng của mọi người cũng phải thay đổi, đừng ngại liên hệ với bọn họ, sau này chuyện bên đó vẫn là con phải làm phiền đến các bác. Con tin người thân hơn, không tin được ai khác, với lại sau này cơ hội tiếp xúc với người của trấn chắc cũng không ít, nên mình phải có thái độ rõ ràng."
"Ha ha, Trấn trưởng tự tay đưa ta ra ngoài, trước đây ta với đại cữu của con làm gì có đãi ngộ này." Phùng Hoài Quân cười lớn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận