Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 560: Không đáng tin cậy A Vượng

Chương 560: A Vượng không đáng tin cậy
Triệu Cần cạn lời, vô cùng nghi ngờ gã này có khi nào sẽ mang mình đi ném không. Mà phiền phức là ở chỗ này ngay cả sóng điện thoại cũng không có.
"A Cần, bọn chúng muốn dẫn hai ta đi đâu?" A Vượng phát hiện, mấy con rái cạn này không dẫn bọn họ chạy xuống núi mà là men theo núi hướng về phía đông, hơn nữa càng đi càng cao.
"Huynh đệ à, ta nghe không hiểu bọn chúng muốn làm gì, cứ đi theo xem sao." Thật ra Triệu Cần đã có một suy đoán, nhưng chưa xác thực thì hắn sẽ không nói ra. Thôi vậy, coi như xác thực thì hắn cũng chỉ có thể nói là trùng hợp thôi.
"A Cần, được rồi, càng đi càng xa rồi." A Vượng muốn dừng lại nhưng càng chạy càng xa, sớm đã mồ hôi đầm đìa, giờ lại đổ mồ hôi thêm một trận nữa.
"Nghĩ lại xem, đám nhóc này đâu phải tự dưng muốn chúng ta đi theo, không phải ngươi bảo chúng nó là tinh linh Mosca sao? Nếu thật chúng nó bị thương ta có thể nhẫn tâm không cứu được sao?"
Một câu này khiến A Vượng nghẹn họng. Thôi, cứ đi theo vậy.
Hai người đi theo gần hai tiếng, khi Triệu Cần đã nghĩ đến chuyện bỏ cuộc thì đám rái cạn đang tụ tập một chỗ đột nhiên tản ra. Chúng không chạy đi đâu xa, mà bắt đầu đào đất, vừa đào lại vừa nhìn Triệu Cần. Con lớn nhất đào được hai nhát lại cắn ống quần Triệu Cần.
"Má nó chứ, không thể nào!" Triệu Cần thầm kêu lên.
Đi theo con lớn đến chỗ nó vừa đào, Triệu Cần còn chưa ngồi xuống đã thấy bên cạnh có một cây đông trùng hạ thảo bị đào lên.
"Ngọa Tào, cái này linh thật đấy!" Triệu Cần kêu lên. Rái cạn không chỉ tìm thấy đông trùng hạ thảo mà còn giúp đào lên. Điều kỳ diệu hơn là đám nhóc này biết khống chế lực không đào gãy trùng thảo.
Thấy hắn nhặt cây kia lên, rái cạn kêu chi chít hai tiếng, rồi quay lại đào chỗ khác, hai ba lần lại thêm một cây đông trùng hạ thảo nữa.
"A Vượng, đi theo rái cạn, chúng nó sẽ đào trùng thảo ra."
A Vượng đang uống nước, nghe hắn nói vậy thì sặc nước ho khù khụ một hồi mới nói: "Ngươi đùa ta hả?"
Nhưng ngay sau đó hắn chú ý đến Triệu Cần đang nhặt một cọng cỏ từ chỗ rái cạn vừa đào. Nhìn xa trông như trùng thảo. Hắn bán tín bán nghi chạy đến chỗ rái cạn vừa đào thì liền hét lớn một tiếng: "Ngọa Tào, thật vậy nè!"
Sững sờ cả phút như không thể tin được sự kỳ diệu này, hắn liền cười ha hả: "A Cần, ta đã nói rồi mà, bọn chúng chính là tinh linh Mosca đấy."
"Đúng đúng, ngươi nói đều đúng."
Triệu Cần thầm thở phào nhẹ nhõm. Có A Vượng tự tìm lý do như vậy thì cũng không cần hắn tốn công giải thích nữa. Lần này thì nhanh hơn nhiều, hai người không cần phải tự đào nữa, cứ đi theo sau rái cạn rồi nhặt là được. Tinh thần lúc này hoàn toàn khác trước. Nhưng cho dù hai người vẫn cúi người, thì vẫn cảm thấy có chút theo không kịp.
Không biết do rái cạn trời sinh có khứu giác nhạy bén, hay là nơi này vốn là vùng đất hoang, hay là do hệ thống của Triệu Cần phát huy tác dụng mà đông trùng hạ thảo ở đây mọc dày đặc. A Vượng mang theo cái hộp nhỏ cũng không dùng được. Một là quá nhỏ không chứa hết, hai là không có thời gian mà bỏ từng cây vào.
"A Vượng, giờ làm sao?"
Trùng thảo rất dễ gãy, không chỉ lúc hái mà lúc rửa đất và cả lúc vận chuyển cũng rất dễ gãy. Vì vậy mà có những loại trùng thảo dùng tăm xỏ vào. Chỉ cần có phần cỏ và thân trùng, thì cũng không sao. Nhưng nếu bị gãy thì giá trị chắc chắn sẽ giảm đi nhiều.
A Vượng suy nghĩ một chút, rồi lấy cái xẻng sau lưng ra. Hắn chọn một đám cỏ xốp, xẻng một phát lấy cả cỏ lẫn đất lên, sau đó xếp trùng thảo lên trên, "A Cần, làm trống cái túi của ngươi ra."
Trong túi của Triệu Cần không có nhiều đồ. Quần áo thì đã mặc rồi, còn lại hai bình nước thì hắn cho vào túi A Vượng.
A Vượng cẩn thận nhấc cả miếng cỏ đặt vào túi, "Cứ trải từng lớp như vầy thôi, tạm thời chỉ có thể làm vậy."
Hơn sáu giờ, rái cạn không đào đất nữa, mà tụ lại một chỗ. Sau đó, chúng lại đến trước mặt Triệu Cần, kêu chi chít.
"A Vượng, chắc là tới giờ cơm tối của chúng rồi." Chắc do sắp hết thời gian, bọn chúng nên về rồi.
A Vượng lấy đồ ăn ra đưa. Triệu Cần nhận lấy chia cho bọn chúng. Hắn còn xé thêm một chút thịt bò khô đút cho từng con. Sau đó, hắn lại tìm một cái túi nhỏ, bỏ vào một ít bánh gạo và thịt bò khô, "Đừng nhúc nhích."
Con lớn nhất đứng yên rất ngoan không hề động đậy. Triệu Cần cẩn thận cột túi vào cổ nó, "Đây là mang về cho con nhỏ mới sinh. Hàm răng của các ngươi lợi hại lắm, ta bó tay rồi. Về các ngươi nhờ đồng bạn dùng răng cắn rớt là được, hôm nay cảm ơn các ngươi nhé."
Nói rồi, hắn nhẹ vỗ đầu con rái cạn. Chúng kêu chi chít vài tiếng rồi quay đầu chạy xuống núi.
Nghe nói cái đồ chơi này béo tốt, nướng lên mỡ chảy xèo xèo. Ừm, bây giờ vẫn chưa đưa vào danh sách bảo vệ động vật. Không biết món "thổ phỉ viên" rốt cuộc có mùi vị như thế nào nhỉ?
Đương nhiên, Triệu Cần cũng chỉ nghĩ vậy thôi, dù sao thì bọn chúng cũng đã giúp hắn một việc lớn, cho dù không giúp đi nữa thì chắc chắn A Vượng cũng không để hắn làm hại.
"A Cần, còn nhiều lắm, ta làm tiếp thôi." A Vượng vừa ngồi xuống đã thấy ba cây đông trùng hạ thảo trước mặt, hắn hưng phấn kêu lên.
"A Vượng, trời cũng không còn sớm, ta phải xuống núi đến chỗ để xe gắn máy thôi. Mặt trời chắc cũng sắp xuống núi hẳn rồi, hôm nay mình đến đây thôi. Xuống dưới thương lượng rồi mai mình lại lên."
A Vượng nhìn dưới chân, có chút không nỡ, toàn là tiền đấy!
Nhưng một lát hắn giật mình sợ hãi. Có chút muốn tát cho mình một cái, mình đang nghĩ cái gì vậy, mình là giúp A Cần đào, bất kể là hôm nay hay là ngày mai, bất kể là đào bao nhiêu thì đều là của A Cần, mình chỉ là dẫn đường và đi theo thôi.
"Thôi được, vậy ta xuống dưới nhà gỗ nghỉ một đêm. Sáng sớm ngày mai lại lên."
Hai người xuống núi. Triệu Cần vừa đi vừa mở hệ thống. Quả nhiên là hôm nay giá trị may mắn gần như về không. Ngược lại là điểm cống hiến lại tăng 2000 điểm. Hệ thống phán định đông trùng hạ thảo là đỉnh cấp sơn trân.
Hắn tiện tay liếc qua hệ thống đánh giá giá trị. Hàng tươi là 120 tệ một gram. "Má ơi, gần bằng vàng rồi!" Triệu Cần biết cái đồ chơi này quý, nhưng không ngờ lại quý đến mức đó.
"A Vượng, giá thị trường đông trùng hạ thảo giờ ra sao?"
"Hoang dại, còn tùy thuộc vào kích thước và phẩm cấp. Loại làm khô, 2 cây được 1 gram thì tầm hơn 500 tệ. 4 cây 1 gram thì khoảng 400 tệ. Hôm nay mình hái toàn cây to không à. Nếu bán chắc giá sẽ cao đấy."
Nửa câu sau, A Vượng không kìm được mà hưng phấn lên.
"Bao nhiêu đồ tươi mới ra được một cân đồ khô?"
"Bình thường là 3 cân, loại cây to thì hàm lượng nước lại ít hơn. Hai cân rưỡi, hoặc sáu bảy phần hai cân là ra được một cân khô rồi."
A Vượng nghĩ một lát rồi vẫn nói ra dự định trong lòng, "A Cần, nếu ngươi hái được nhiều thì có thể bán đi một ít. Giữ lại một ít đủ dùng hai năm là được rồi."
"Tại sao?"
A Vượng ngẩn người, ngay lập tức mới nhận ra Triệu Cần chắc là không hiểu gì, "Cái đồ chơi này có thời hạn sử dụng mà. Bảo quản không tốt thì chưa đến hai năm đã hư rồi, bảo quản tốt thì cũng chỉ tầm ba năm thôi. Sau này ngươi cần thì ta mua ít rồi gửi cho ngươi, hoặc là hàng năm ngươi lên đây một chuyến, hai ta cùng đi đào."
Triệu Cần hơi ngơ ngác, cái thứ này còn có hạn sử dụng nữa à? Hắn thật sự không biết chuyện này, hắn lập tức nghĩ đến một chuyện mà hỏi: "A Vượng, hồi nãy ta đi lúc đầu đâu phải hướng đông bắc à?"
A Vượng ngớ người ra, suy nghĩ lại một hồi, "Chắc là lệch bắc một chút."
Triệu Cần im lặng, hắn biết mà, chắc chắn là tên nhãi A Vượng này tính sai phương hướng rồi. Hệ thống chỉ dẫn là Đông Bắc cơ mà, trách sao lúc trước tìm mãi không thấy.
Đông trùng hạ thảo khi còn ở trong đất, đây là ảnh phóng to, thực tế còn khó tìm hơn nhiều.
Bạn cần đăng nhập để bình luận