Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 559: Rốt cuộc minh bạch trùng thảo vì sao đắt như vậy

Chương 559: Rốt cuộc hiểu vì sao trùng thảo đắt như vậy.
Đi xe hơn mười phút, đến một căn nhà gỗ nhỏ bên cạnh, A Vượng dừng xe ngay đó.
"Để xe ở đây không sao chứ?"
"Không sao, đồ của A Vượng ta ở Khang Định này thì không ai dám trộm đâu, bọn chúng không dám ra tay đâu."
"A Vượng, ta luôn cảm giác ngươi đang khoác lác."
A Vượng cười ha ha, không phản bác.
"Nơi này cao hơn mực nước biển bao nhiêu?" Triệu Cần vốn mặc áo khoác mỏng, giờ lại thấy hơi lạnh. Độ cao so với mặt biển cứ lên một ngàn mét, nhiệt độ không khí sẽ giảm 6 độ.
"Ngươi thấy khó chịu sao?"
Thấy Triệu Cần lắc đầu, A Vượng mới nói: "Chỗ này tầm hơn 3800 mét, chỗ chúng ta định hái trùng thảo còn cao hơn, chắc khoảng 4200 mét trở lên, nếu không khỏe thì cứ nói, ta có mang bình dưỡng khí, không được thì chúng ta xuống."
"Không cần, ta không thấy gì." Triệu Cần vẫn lấy trong ba lô ra một chiếc áo lông mỏng mặc vào, giữ ấm rất cần thiết. Độ cao càng lớn, lượng oxi trong không khí càng giảm, sẽ khiến người ta cảm thấy càng ngày càng mệt.
Nên lúc sắp đến nơi, Triệu Cần đã thấy hơi khó thở, không chỉ mình hắn, A Vượng cũng không khá hơn, vừa mới đầu còn trêu nhau vài câu, chẳng bao lâu đã không còn muốn nói gì.
"Nghỉ một chút đi, lát nữa chúng ta bắt đầu tìm từ chỗ này."
Cả hai người đều đổ mồ hôi, nhưng không dám cởi áo khoác, giữ ấm ở khu vực có độ cao so với mặt biển lớn rất quan trọng. Hơn nữa còn có gió nhẹ thổi, rất lạnh, không cẩn thận sẽ bị cảm, sau đó dẫn đến viêm phổi thì phiền.
A Vượng lấy thịt bò khô và bánh gạo ra, hai người vừa ăn vừa uống nước ấm, thịt bò khô rất cứng, dùng tay xé miếng nhỏ bỏ vào miệng, nhai đến mỏi cả quai hàm.
"A Vượng, trùng thảo thế nào, lát nữa tìm thế nào?"
"Đơn giản thôi, cứ bò rạp xuống đất mà tìm là được, nó có một chút mầm nhỏ nhú lên khỏi đất, hơi giống... thôi, lát nữa ta tìm một cây cho ngươi xem là biết." A Vượng nghĩ mãi không ra từ nào hình dung tốt.
Ăn xong, hai người bắt đầu làm việc, A Vượng cầm một chiếc gậy ngắn, thỉnh thoảng khều vào những đám cỏ non mới nhú, Triệu Cần cũng bắt chước, nhưng rất nản, chắc là có đụng trúng, hắn cũng không nhận ra.
"A Vượng, chuyện gì thế, thế mà sắp hết một giờ rồi." Triệu Cần nằm ngửa ra, nhìn trời xanh, uể oải nói, một tiếng rồi, một cây cũng không thấy, thế này không ổn chút nào.
"Thì tại ngươi đến trễ quá còn gì, giờ cũng gần cuối mùa rồi, khó tìm lắm, huống hồ giờ là lúc nào." A Vượng không ngẩng đầu đáp.
Triệu Cần đột nhiên bật cười, A Vượng tiến bộ rồi, biết trốn tránh trách nhiệm, xem ra đã chuẩn bị xong tâm lý vào đội rồi.
"Ha ha, A Cần lại đây, chỗ này có một cây này." Triệu Cần lập tức lật người đứng lên, đi tới gần, nhìn theo hướng ngón tay A Vượng chỉ, nhìn một lát vẫn không thấy gì, lắc đầu. Đến khi ngón tay A Vượng chỉ vào một cái mầm nhỏ, gần như lẫn vào đất, hắn mới ngớ người ra.
Giờ khắc này, hắn rất muốn học theo Vi Tiểu Bảo lúc nhìn thấy "bình tịnh thân" của Hải công công mà kêu một tiếng: "Oa, thật tinh xảo!"
"Ta rốt cuộc biết vì sao trùng thảo đắt thế." Triệu Cần thở dài.
"Vậy thì đúng rồi, nếu nó như rau cải trắng, thì đồ tốt đến đâu cũng chẳng có giá, nhìn ta nhổ nè, lát nữa ngươi cẩn thận, tuyệt đối đừng làm đứt."
Đất không cứng, đúng như lời A Vượng, đất cứng thì căn bản không mọc trùng thảo, chiếc côn ngắn trong tay anh nhẹ nhàng cắm xuống đất, cắm sâu hơn, rồi khẽ nạy, khối đất đó cùng cây trùng thảo được đào lên, sau đó cẩn thận gạt bỏ đất xung quanh, trùng thảo mới lộ ra toàn bộ.
"Cũng không tệ, cây này lớn." A Vượng cười nói. Đúng là không nhỏ, dài gần bằng ngón tay giữa người lớn, to hơn que diêm một chút. A Vượng lấy một hộp nhỏ, trước lót một ít rêu vào đáy, sau đó mới để trùng thảo vào, rồi đậy nắp lại, "Tiếp tục tìm đi, lúc câu cá, vận may ngươi tốt thế cơ mà, xem tìm trùng thảo thế nào."
Triệu Cần tất nhiên không chịu kém, bò rạp xuống đất bắt đầu tìm. Nhìn lâu vào một màu hoặc một hình dạng, người ta sẽ sinh ra cảm giác mờ mịt, không nhìn được vài phút, Triệu Cần lại phải dụi mắt, nửa canh giờ này, hắn chẳng tìm được một cây nào, trong lòng thầm than, một mặt cảm thán người đi đào trùng thảo không dễ dàng, mặt khác thì bực mình vì sao vận may của mình lại hết thiêng rồi. Hai gã đàn ông, sáng sớm xuất phát đến giờ, tốn không ít xăng, kết quả thu hoạch chỉ được một cây, thế này quá mất mặt.
Liếc đồng hồ, đã hơn hai giờ chiều, tuy mặt trời lặn ở đây muộn, nhưng tốc độ này thật làm người ta bực mình, Triệu Cần vốn tự nhận là người kiên nhẫn, nhưng dứt khoát không nghĩ được ra bốn chữ này, hắn đã vài lần suýt thốt lên rồi. Nghĩ lại cũng buồn cười, mình là tỷ phú bạc tỷ, ở chỗ cao như thế này tranh đua làm gì chứ, lúc nào vào mùa, gọi A Vượng giúp mình mua vài cân là xong.
"A Cần, còn thịt bò khô này, ăn chút đi." Độ cao càng lớn, càng phải đảm bảo lượng nhiệt, A Vượng sợ hắn ngại, liền lấy đồ ăn đưa cho hắn.
"Không thấy ngon miệng, A Vượng, lúc vào mùa, một ngày hái được bao nhiêu?"
"Cái này khó mà nói trước được, vận may tốt thì một ngày bốn năm chục cây cũng có thể."
Nghe anh nói thế, Triệu Cần càng nản, một ngày bốn năm chục cây chắc là mục tiêu cuối cùng của mình đây mà. Mình còn định tùy tiện đào mấy cân mang về.
Nói không thấy ngon miệng, nhưng hắn vẫn nhận lấy đồ ăn, xé một miếng thịt bò khô bỏ vào miệng, vừa nhai vừa tìm, A Vượng lại kêu lớn: "Ta lại tìm được một cây rồi!" Triệu Cần lại chạy tới xem, lần này không cần A Vượng chỉ, hắn cũng thấy.
"Tiến độ này cũng ổn, lúc xuống núi, chúng ta có lẽ được mười cây đấy." A Vượng cao hứng nói, Triệu Cần nghe mà buồn bực hết cả người.
Ông đây có 79 điểm may mắn đấy!
Lẽ nào chỉ đổi được mười cây trùng thảo? Thôi thì cứ ra biển bắt hải sản còn có ý hơn.
Đang nghĩ thì nghe thấy tiếng kêu líu ríu ở gần đó, hắn ngẩng đầu lên, thấy cách đó không xa mấy con rái cá nhỏ đang đứng thẳng lên, hai chân trước nắm chặt, nhìn hắn.
"Nha, các ngươi cũng tới." Thấy mấy nhóc con, tâm trạng Triệu Cần cuối cùng cũng khá lên một chút. Mấy con rái cá nghe thấy tiếng gọi, hạ thấp mình xuống chạy nhanh tới, con lớn nhất đến gần, lại gặm lấy ống quần hắn.
"Thế nào, chẳng lẽ lại có người nhà bị thương nữa à?" Triệu Cần nhìn A Vượng, anh gãi đầu, chỗ này cách hang của chúng quá xa, đi về ít nhất cũng mất ba bốn tiếng, không cứu, nhưng anh cũng không nói nên lời.
"A Vượng, thôi vậy, hay ta đừng tìm nữa mà theo chúng nó xuống núi, xem xem có đúng là có con nào bị thương không, có ta chữa thì về nhà đi." Triệu Cần nghĩ bụng, còn không bằng về nhà đi tắm suối nước nóng với vợ mình.
"Cũng được thôi, đây là cuối mùa, cũng không hái được gì, mai ta ra thành phố trùng thảo xem sao, nếu gặp hàng tự nhiên ta mua ít về cho ngươi mang."
"Vậy đến lúc đó hai ta cùng đi, ta cũng muốn xem." Triệu Cần không từ chối, rồi cúi đầu xuống nói với con rái cá đang gặm ống quần mình: "Được rồi nhóc, ngươi đi trước đi, bọn ta đi theo là được."
Con rái cá kêu chít chít hai tiếng, buông ra rồi quay người chạy về phía trước, chạy được vài bước lại quay đầu, đợi hai người đuổi theo.
"A Cần, cái này hình như không phải đường về mà?"
"Ngươi hỏi ta làm gì?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận