Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 210: Bận rộn một đêm

Chương 210: Bận rộn một đêm
Trong nhà A Hòa thế mà lại có súng săn, cái đồ chơi này là nhét thuốc nổ cùng viên bi sắt bắn ra thành hình phiến, Triệu Cần trước kia khi còn bé ngược lại là theo chân mấy anh họ chơi qua, bắn thỏ, chim bồ câu các kiểu, đặc biệt hiệu quả. Có một năm, hình như có một con chim bồ câu đưa tin ở quê hắn không hiểu sao bị bỏ rơi, kết quả đồn công an nổi trận lôi đình, đến từng nhà trong thôn thu lại, ai chủ động nộp thì chuyện cũ bỏ qua, còn nếu không giao mà bị tìm ra thì không chỉ bị bắt người mà còn bị phạt tiền, từ đó về sau trong thôn liền không thấy bóng dáng nữa.
"Anh, thuốc nổ với đạn nhà em đều có, em đêm nay đem lên thuyền... "
"Làm gì, thật muốn cầm cái này đi liều mạng với người ta hả, liều thắng thì mạng người ta mất, mạng của chúng ta chẳng lẽ còn giữ lại được sao? Mau mang về, đào hố chôn đi."
Hắn cũng không biết bây giờ đưa đến sở công an có khi nào gặp tai họa ngầm không, dứt khoát để A Hòa chôn cho xong chuyện.
"Đúng, đi nhanh về nhanh, tranh thủ lúc còn thời gian, hai ta đi nhặt ít đá nhỏ về, mai dùng ná cao su chơi bọn chúng."
Thấy A Hòa nhanh chóng chạy về nhà, Triệu Cần lại đi ra ngoài nhìn, xung quanh không có ai, lúc này hắn mới âm thầm nhẹ nhàng thở ra.
"Chú nhỏ, cháu cũng đi nhặt đá với mọi người."
"Bài tập viết xong rồi?"
"Ừm, hôm nay là ngày đầu tiên khai giảng, bài tập không nhiều."
Triệu Cần đương nhiên không có ý kiến, có thêm bao nhiêu sức lao động thì tốt bấy nhiêu, không cần lãng phí.
Nhặt xong đá, vừa vặn về đến giờ cơm, nguyên liệu nấu ăn cao cấp thường thường chỉ cần chế biến đơn giản, mấy con tôm sú to, chia hai con cho A Hòa, còn lại mỗi người một con, trực tiếp hấp trắng.
Triệu Cần chọn con lớn nhất cho A Viễn, tiếp đó không khách khí cầm con lớn thứ hai, Miểu Miểu thì con lớn nhất ăn không hết, đồ ngon ăn nhiều cũng không phải là tốt.
Tôm sú tươi rói, bỏ vào miệng, thịt tôm vừa dai vừa ngọt, miệng đầy vị tươi ngon, mấy cái gia vị hóa học pha ra so sánh thì quả thật là một trời một vực.
Hạ tươi đang lột tôm cho Miểu Miểu, lột xong bóp thành từng khúc ngắn đặt vào trong bát, kết quả tốc độ nàng bóp còn không đuổi kịp tốc độ con bé nhét vào miệng, không sai, đúng là một cái miệng hảo ăn.
Triệu Cần hôm nay không uống rượu, ban đêm có nhiều việc phải làm.
Cơm còn chưa ăn xong, điện thoại của Ngô lão sư đã gọi tới, vốn dĩ nói hôm qua đưa bản vẽ nhưng có việc nên chậm trễ một ngày.
Ăn cơm xong, đem tiền chia cho mọi người xong thì Triệu Cần trở về nhà cũ, bật máy tính lên xem bản vẽ, cuối cùng xác định xong, sau đó bổ sung bảng báo cáo vật liệu vào, Ngô lão sư còn thêm giá cả thị trường vào, quả là cực kỳ tận tâm.
Nói với Ngô lão sư, ngày mai sẽ chuyển nốt một vạn còn lại, Ngô lão sư bảo hắn chuyển trước năm ngàn cũng được, còn lại năm ngàn, đợi nhà xây xong thì Ngô lão sư sẽ dẫn đội tới nghiệm thu, đến lúc đó trả nốt số tiền còn lại.
Triệu Cần lại một lần nữa cảm tạ, lão Ngô cũng là người phúc hậu, tuy giá có hơi cao, nhưng dịch vụ này quả thực không chê vào đâu được.
Lúc Đồ Quần tới cũng gần tám giờ rưỡi, Triệu Cần liền cho hắn xem bản vẽ trên máy tính.
"A Cần, cậu muốn làm khoán trọn gói hay chỉ bao công?"
"Lão Đồ, tớ tin tưởng cậu, cứ khoán trọn gói đi, nhưng vật liệu dùng phải nghiêm ngặt theo danh sách của tớ, nếu phát hiện không đúng, cậu cứ làm lại, chi phí phát sinh cậu tự gánh hết."
Đồ Quần nhìn danh sách vật liệu vừa nãy, hắn là người làm nghề này nên quá quen thuộc, hắn đang định nói có vài vật liệu không cần thiết phải làm theo danh sách như vậy, nhưng nghe Triệu Cần nói như vậy, hắn không tiện nói thêm, gật đầu đáp ứng.
"Tớ cần ba ngày để tính toán, tính xong báo giá cho cậu có được không?"
"Được, khi khởi công tớ sẽ trả trước một phần ba, xong phần kết cấu chính tớ trả thêm một phần ba, khi nghiệm thu xong hết tớ sẽ trả nốt."
"Không thành vấn đề."
Hai người trò chuyện thêm vài câu, Đồ Quần đang định đi thì Triệu Cần nghĩ đến một chuyện liền nói với hắn: "À, A Hòa cũng cần lợp lại nhà, cậu có thể sang hỏi xem sao, nhà nó không có ba mẹ, chỉ có bà nội lo liệu, cậu báo giá dễ thở một chút, vật liệu có thể mua chung với tớ, số lượng lớn giá cả có khi lại dễ nói chuyện hơn."
"Được, cùng thôn với nhau cả, tình cảnh nhà nó tớ cũng biết, cậu cứ yên tâm đi."
Tiễn Đồ Quần, Triệu Cần đi rửa mặt, rửa xong đang nghĩ có nên gọi cho Lão Chu không, thì nghe tiếng Thạch Lưu, mở cửa ra, liền thấy Lão Chu cùng lão Lục vừa đến.
"A Cần, đối phương lại nói có thể bán, nhưng một gian muốn 15 vạn, ba gian tận 45 vạn a."
Triệu Cần sững sờ, cái giá này cũng quá cao rồi, giờ 15 vạn đã có thể mua một căn nhà tử tế ở ngoại ô rồi, nói chi đây chỉ là cái nền.
"Xem ra nhà hắn không có thành ý muốn bán rồi, vậy thôi, thuê đi, giá cả tầm 12000 thôi, hơn số này thì khỏi bàn nữa. Trong trấn tuy là khu vực gần bến tàu cũng tốt đấy, nhưng cũng không cao đến mức đó."
"Tớ cũng thấy hơn 2 vạn là quá cao rồi." Lão Chu gật đầu.
"A Cần, nếu bàn không được thì sao?" Lão Lục rất rõ ràng là lo lắng Triệu Cần đổi ý, lại không dẫn bọn họ chơi.
"Không sao, cứ từ từ tìm, rồi sẽ có chỗ thích hợp thôi, mà này, các cậu đừng cho đối phương biết là tớ muốn làm gì đấy nhé?"
"Họ hỏi thì tớ chỉ nói là làm nhà hàng thôi, không nói chi tiết."
Triệu Cần lại một lần nữa dặn dò: "Nói làm nhà hàng thì không sao, nhưng tuyệt đối không được nói tớ làm thức ăn nhanh, cả cái mô hình kinh doanh tớ nói với các cậu ấy, càng không được lộ ra một chút nào."
"Cậu cứ yên tâm, tớ với lão Lục không có ngốc như thế đâu."
Lại bàn bạc vài câu, thấy hai người không được phấn chấn lắm, Triệu Cần bèn an ủi một câu: "Làm bất cứ chuyện gì cũng phải từ tốn, đừng nóng vội, vội vàng sẽ dễ mắc bẫy, các cậu cứ từ từ tìm kiếm, ngày nào không ra biển tớ cũng sẽ qua xem, sang năm cuối năm tớ khai trương cũng không sao, tiền ở đó, luôn có thời đến với chúng ta thôi."
Hai người cười cười, biết được hắn ra biển vất vả, liền cáo từ ra về.
Sau khi họ đi, hắn đóng cửa lại, cầm điện thoại lên gọi cho Trần Tuyết, "Muội tử, trong thẻ của muội có 5000 không?"
"Có, anh muốn dùng tiền à? Trong thẻ em còn có mấy vạn, anh cho em số tài khoản đi, mai em chuyển cho anh." Trần Tuyết căn bản không hỏi hắn muốn làm gì.
"Không cần nhiều vậy đâu, mai muội gửi 5000 cho Ngô lão sư là được, mai anh muốn ra biển, chắc không có thời gian đi ngân hàng, khi nào rảnh anh trả lại cho."
Hai người lại nói chuyện phiếm một hồi, phần lớn thời gian là Trần Tuyết nói còn hắn nghe, vì đang ở trong phòng ngủ, Trần Tuyết lại không tiện video với hắn.
Trò chuyện khoảng hai mươi phút, lúc này mới cúp điện thoại, vừa cúp máy, hắn liền nhận được tin nhắn điện thoại báo hết tiền.
Cái thời buổi hiện tại vẫn là hai chiều tính phí, Trần Tuyết lại ở thành phố khác, đường dài rất tốn kém.
Trần Tuyết lại càng thiệt hơn, vì cô nàng dùng vẫn là sim nội thành, sang thành phố khác còn phải trả thêm phí roaming, bất quá cô nàng kia cũng là một tiểu phú bà rồi, chắc không quan tâm mấy chuyện này.
Nhìn thời gian đã gần mười giờ, hắn cũng không vội ngủ, mà lấy sổ sách ra, tính toán lại tình hình tài chính của mình một phen.
Trước đó tài khoản của hắn có khoảng 43 vạn, trả tiền đặt cọc xưởng đóng tàu 25 vạn, còn lại 18 vạn, mấy ngày nay thu nhập cũng không tệ, san hô ngọc bán được 38 vạn, hôm qua ra biển gặp đàn cá Xuân Tử, thu hơn 11 vạn, thêm cả hôm nay nữa.
Hiện tại trong tay hắn cũng phải tầm 65 vạn.
Tàu lớn coi như được trợ cấp có thể giảm được chút ít, tổng giá trị còn gần 69 vạn, đến lúc đó mình phải trả thêm 11 vạn nữa, còn lại 54 vạn lợp nhà không đủ chắc cũng không thiếu bao nhiêu, tiếp nữa chắc chắn còn có thu nhập.
Thấy tiền cũng kha khá rồi, hắn cũng hoàn toàn yên tâm, thu dọn đồ đạc rồi nằm xuống giường, không bao lâu đã ngủ say.
Bạn cần đăng nhập để bình luận