Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 650: Lão Ngô tiểu tính toán

Y Phu há hốc mồm đến mang tai, tuy Cát Ân nói ở đây có thể được giá 30 đô la Mỹ, nhưng hắn cũng không nghĩ mình có thể lấy được giá cao đó, nghĩ chắc chỉ loại cá chất lượng cực tốt mới có giá này, trong lòng chỉ mong sao lấy được trên 20 đô là đã lời to. Không ngờ, con cá đầu tiên chất lượng trung thượng mà đối phương đã trả 33 đô la, trời ơi, đây là giá trên trời! Hắn dám chắc, con cá vừa rồi mà bán cho Dennis, đám hút máu đó chắc chắn không trả quá 16 đô, lật đúng gấp đôi rồi!
"Y Phu, ta Cát Ân chưa bao giờ lừa gạt huynh đệ."
Y Phu cuống quýt gật đầu, rồi nhìn sang Kha Đa, chờ mong báo giá con thứ hai.
"Con thứ hai là 493 bang, chất lượng khách quan hơi kém con thứ nhất một chút, tuy to con nhưng thịt cá hơi gầy, ta chỉ có thể trả 28 đô la."
"Giá này quá tốt rồi, ta nhận." Lần này không đợi Kha Đa hỏi, hắn đã chủ động nói.
Kha Đa dán hai cái nhãn mác lên đuôi hai con cá, sau đó bảo người tranh thủ thời gian nhập kho. Xong xuôi, hắn vừa mở sổ sách vừa cười nói: "Ngươi tên Y Phu phải không, lần sau đến ta sẽ nhớ tên ngươi. Chúc mừng ngươi hôm nay câu được hai con cá ngon, theo Cát Ân đến phòng tài vụ nhận tiền đi."
Dứt lời, hắn xé một tờ giấy đưa cho Y Phu.
"Đi thôi." Cát Ân khoác vai hắn, hai người cùng đến phòng tài vụ. Y Phu hồi hộp nhìn máy đếm tiền.
Chẳng mấy chốc, một nữ nhân ngoài 30 tuổi đẩy tiền đến trước mặt hắn: "Mời đếm lại."
Y Phu thấy tay mình run run, hôm nay hai con cá mang về cho hắn gần ba vạn đô thu nhập, điều trước đây hắn không dám mơ. Đếm xong tiền, hắn cảm ơn phòng tài vụ, rồi quay sang Cát Ân: "Huynh đệ, thật sự đa tạ ngươi."
"Y Phu, Đại Tây Dương tiêu tiền như nước đấy, ta phải nhắc nhở ngươi, giữ tiền cẩn thận."
Y Phu cười toe toét: "Yên tâm đi Cát Ân, ta về Dennis ngay đây."
Rồi hắn vung tay, mặt mày khổ não nói: "Chết tiệt, hôm nay lại trắng tay rồi."
Cát Ân không nhịn được cười ha hả, Y Phu diễn quá đạt.
Nhìn Y Phu đi, không lâu sau La Bá Đặc cũng tới. Hôm nay hắn câu được một con, tuy không nhỏ, những 840 bang. Kha Đa xem xong chất lượng thịt cá, sảng khoái trả giá trên trời 35 đô.
Nghe được giá này Gero Bete cũng như Y Phu, tưởng mình nghe nhầm, xác nhận lại rồi thì vui mừng khôn xiết. Bởi con cá này sẽ mang lại cho hắn 29400 đô, nhưng chưa vui được bao lâu hắn đã giơ chân mắng, hắn nhớ tới hôm trước mình câu Tam Vĩ, cả ba con cộng lại cũng chỉ được hơn 2 vạn, nếu hôm nay được giá này, ít nhất phải gần 5 vạn đô.
La Bá Đặc biết ai là chủ chốt, đến bên Triệu Dư đang tán gẫu: "Cảm ơn Triệu, cảm ơn Dư, nếu không có các ngươi, chúng ta vẫn như nô lệ, bị đám kia bóc lột."
Dư Phạt Kha cười, ra hiệu không cần khách khí vậy, Triệu Cần thì sờ sờ mũi hơi ngứa. Nói cho cùng mình cũng là nhà tư bản, cũng đang bóc lột họ. Nhìn giá này thì cao thật, nhưng chỉ cần đưa cá sang Nhật Bản, giá cả ít nhất phải lật gấp ba gấp năm lần.
35 đô một bang, tương đương với 78 đô một ký, quy ra tiền tệ cũng chỉ hơn 600 tệ, mà cá ngừ vây xanh loại tốt thì giá khởi điểm đã 2000 tệ một ký rồi.
Có lẽ là do hôm qua có gió lớn, hôm nay mọi người vận may không tệ, đến hơn tám giờ, đã có hơn 20 thuyền đến, ước tính 30 con cá ngừ vây xanh, cái này cũng ngót nghét 300 vạn rồi.
Triệu Cần thấy vậy cau mày: "Nhìn tình hình này, ít nhất phải chuẩn bị 80 triệu đô tiền mặt lưu."
Hắn chiếm ba thành, tức là phải móc ra 24 triệu đô, bây giờ hắn thật sự không móc nổi số tiền này. Nhưng mình phí công tốn sức mãi mới có thành quả, giờ lại để hắn giảm cổ phần trong tay thì hắn đương nhiên không vui.
"Không cần nhiều vậy, cùng lắm 40 triệu là đủ, được 200 con ta sẽ cho máy bay chở một chuyến. Công ty Bố Lạc đã thỏa thuận trả tiền T+2 rồi, chỉ cần quay vòng một chuyến là vốn của chúng ta sẽ thoải mái ngay."
Sở dĩ chọn mốc 200 con là vì phí vận chuyển hàng không rất lớn. Bay một chuyến từ đây sang Nhật Bản mất những 70 vạn đô, tính ra mỗi con cá sẽ đội thêm 3500 đô. Vận càng ít thì càng không có lời. Về phần vận chuyển đường biển thì tạm thời chưa tính tới, trừ phi về sau có một lượng lớn cá giá rẻ loại khác.
"Ngươi thật là biết nói đùa, cho dù 40 triệu thì ba thành của ta cũng là 12 triệu rồi, ngươi nghĩ ta bây giờ có thể móc ra được chắc?"
Ban đầu đầu tư 300 vạn là vốn công ty, trong trường hợp bất đắc dĩ thì mỗi người tự bỏ ra sẽ không bòn rút. Đương nhiên hôm nay xài rồi thì sẽ bù lại sau.
"Thôi được rồi, ta cho ngươi mượn."
"Được, theo lãi suất ngân hàng trong nước."
Dư Phạt Kha trợn mắt, tên này kiếm lợi không hề ít.
Bỏ gánh nặng trong lòng xuống, Triệu Cần lại gọi Lão Ngô qua: "Thấy còn thích nghi không?"
"Cái này có gì mà không thích ứng, đơn giản ấy mà."
"Trước mắt giờ làm việc của ngươi chỉ có vậy thôi, ta còn muốn nhờ ngươi làm thêm một chuyện. Liên hệ với một tiệm ăn nhanh, chuẩn bị đồ uống, Hamburger, bánh mì các kiểu, nhiều người đưa cá tới đây đã bảy tám giờ, chắc chắn rất đói, đến lúc đó có thể ăn tạm."
"Miễn phí sao?"
"Đúng, miễn phí, nhưng ngươi tuyệt đối đừng chuẩn bị đồ quá tệ, không thì mất hết danh dự, ngược lại còn bị oán trách đấy."
Lão Ngô gãi đầu, hơi ngượng nói: "A Cần, ta có một ý, ngươi thấy được không?"
Thấy Triệu Cần nhìn với vẻ nghi hoặc, Lão Ngô nhắm mắt nói: "Thật ra vừa rồi có người kêu đói, ta nghĩ hay là đổi tiệm tạp hóa nhà ta thành quán ăn, cho vợ con đến, kiếm chỗ ngay bến cảng, mở quán bán bánh bao, sủi cảo, mì hoành thánh. Mọi người trên biển về chắc chắn cần chút canh nóng hổi, ngươi cứ yên tâm, ta không có ý tham dự vào chuyện của các ngươi đâu."
Bến cảng bây giờ thì hơi hoang vu, nhưng theo chân Triệu Cần, thêm sức cạnh tranh mạnh mẽ thì chẳng bao lâu nữa sẽ nhộn nhịp.
Triệu Cần vỗ vai hắn một cái: "Được đó Lão Ngô, đi xa như vậy mà con mắt độc đáo của đàn ông quê mình vẫn không mất đi nhỉ."
"Ngươi đồng ý hả?"
"Có gì mà không đồng ý, ta thấy được đấy, chắc chắn mạnh hơn cái tiệm tạp hóa của ngươi, chỉ là có thể mệt hơn thôi."
"Vợ ta không sợ mệt, nàng chỉ sợ nghèo thôi."
Triệu Cần cười ha hả, nhắc hắn trong khi sạp của mình chưa mở thì trước chuẩn bị đồ ăn uống, khi sạp đã mở rồi thì lại tính sau. Giá thu mua cao thế này thì ai có thể nửa lời không bằng lòng.
"Chúng ta cũng nên đi ăn cơm thôi, đói quá." Dư Phạt Kha sờ bụng nói.
Triệu Cần gật đầu, nói với Lão Ngô hai câu, rồi bảo Tiểu Tằng đi theo, chào hỏi Cát Ân và Kha Đa rồi mới đi.
Nếu nói ai hôm nay nổi bật nhất thì chính là Cát Ân. Ai bán cá lấy tiền xong cũng coi hắn là ân nhân cả. Và cũng chính hôm nay, hắn lại trở thành nhân vật nổi tiếng ở Dennis. Cảm giác thỏa mãn đó, chỉ một từ: Tuyệt vời!
Bạn cần đăng nhập để bình luận