Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 348: Việc này làm sao có thể tính xong

Chương 348: Chuyện này làm sao có thể xong chuyện
Triệu Cần đứng chờ một lát, xe cứu thương lúc này mới đến.
Triệu Bình cùng lão thái thái cùng trên xe, lão thái thái hai mắt đã khóc thành quả đào, thấy Triệu Cần thì nước mắt vốn đã ngừng lại lại lần nữa tuôn rơi.
"A Cần, con nói xem là ai, sao lại không cho hai ông cháu ta một con đường sống chứ?"
"A Nãi, đừng khóc, A Hòa chỉ bị thương ở chân thôi, không sao, những chuyện còn lại bà đừng bận tâm, để con lo."
Triệu Cần không hỏi chuyện gì đã xảy ra, hiện giờ điều khiến hắn nóng lòng nhất là tình trạng của A Hòa.
"Ca, con không sao."
Để Triệu Bình dìu lão thái thái qua một bên nghỉ ngơi trước, Triệu Cần đi đến trước cáng cứu thương, A Hòa toàn thân lấm lem, thấy hắn còn cố nở nụ cười nói.
"Con biết, trước cứ điều trị vết thương cái đã."
Triệu Cần không dài dòng, trước giúp A Hòa làm thủ tục xong sau đó đẩy cậu đi chụp X-quang, chân trái bị gãy xương đùi, vẫn còn may là không phải xương ống chân.
Các bộ phận khác trên cơ thể bị tổn thương phần mềm nhiều chỗ, nhưng cái này không có vấn đề gì, chỉ cần đau hai ngày là khỏi.
Sau đó cậu lập tức nhập viện, Triệu Cần thấy tinh thần lão thái thái không được tốt, liền khuyên: "A Nãi, bà tin con không?"
"A Cần, hiện tại bà chỉ có thể trông cậy vào con thôi, con luôn coi A Hòa như em trai ruột thịt, bà không tin con thì còn có thể tin ai!"
"Vậy thì tốt, bà về nghỉ trước đi, con ở đây trông coi, tình trạng A Hòa không nghiêm trọng, ngày mai bó bột, hai ngày nữa có thể về nhà."
"Bà không về, bà muốn ở lại…"
"A Nãi, bà ở lại đây không giúp được gì, con còn phải phân tâm trông bà nữa, nếu không thì chính là bà không tin con."
"Bà tin con, bà tin con."
Sau một hồi khuyên bảo thì lão thái thái mới chịu đồng ý trở về, Triệu Cần lại lấy tiền trong túi đưa cho anh trai: "Đừng sợ tốn kém, đón xe về nhà, đưa lão thái thái về đến nhà, không được để chị dâu buổi tối không ai ở cùng."
"Vậy một mình chú ở đây sao?"
"A Hòa không xuống giường được thôi chứ không có gì khác, cứ yên tâm về đi."
Đưa hai người đi rồi, Triệu Cần lại đi lên, nhìn A Hòa nhăn răng nhếch miệng thì cũng biết lúc này khẳng định đau.
"Có chịu được không, nếu không anh bảo bác sĩ tiêm cho một mũi thuốc giảm đau?"
"Thuốc giảm đau là cái gì?"
"Thuốc giảm đau đó. Xương cốt của chú bị lệch, bác sĩ trực ban không dám động, sáng sớm ngày mai mới có thể cố định, đến lúc đó sẽ đỡ hơn."
"Không cần đâu, con nhịn một chút là được. Ca, bọn chúng có mấy người?"
Triệu Cần cau mày: "Có nhìn rõ là ai không?"
"Không nhìn rõ, con từ nhà dượng về, đi qua cầu chưa được bao xa, bọn chúng đột nhiên xông ra, dùng vật gì đó trùm khăn lên đầu con rồi sau đó con chỉ thấy toàn chân đạp lên người."
"Chú đoán chừng là ai?"
A Hòa nghĩ nghĩ rồi muốn nói lại thôi, một lát sau vẫn lắc đầu.
"Chú cảm thấy là Nhị Bằng làm đúng không?"
"Con cũng không đắc tội với ai, bọn chúng tuy nói đã lục soát lấy điện thoại di động của con nhưng xem chừng cũng không giống như là vì tiền, mà càng giống là để hả giận."
Triệu Cần gật gật đầu, hắn có thể nghĩ ra có hai đám người, một là đám Nhị Bằng, lần trước trên thuyền đã muốn đánh A Hòa, bị Triệu Bình bảo vệ, khó đảm bảo đối phương sẽ không động thủ lần nữa, có lẽ bọn chúng vốn định làm hắn, nhưng thấy hắn có xe thì không dễ làm nên mới lùi lại mà làm A Hòa, còn một đám khác có khả năng chính là đám Phương Bản Lợi lần trước bị Hổ Tử lật thuyền và sau đó phải bồi tiền cho mình.
Nói thật, động cơ của đám Phương Bản Lợi này có vẻ lớn hơn một chút.
"Đừng nghĩ nhiều nữa, những việc còn lại giao cho anh, anh sẽ lo liệu."
Sáng sớm hôm sau, A Hòa bắt đầu được nối xương, còn chưa kịp chuẩn bị xong thì Tiền Khôn đã mang một vẻ mặt lạnh tanh tới.
"Sao rồi?"
"Bắp chân bị gãy, ngoài ra thì không sao."
Tiền Khôn thở dài một hơi, bất quá một lát sau sắc mặt lại lần nữa trở nên tệ đi: "A Cần, A Hòa có nhìn thấy là ai không?"
"Không có, đối phương có chuẩn bị trước mà đến, rõ là chuyên để làm cậu ấy."
"Được, việc này cứ để anh lo, chú đừng quan tâm nữa." Tiền Khôn nói một câu xong liền đi sang một bên gọi điện thoại, hắn cũng được coi là một nhân vật có máu mặt ở trấn này, người của mình bị đánh ngay trong trấn, dù thế nào cũng phải bắt được người nếu không thì cũng đừng hòng mà tiếp tục lăn lộn ở đây nữa.
Một lát sau cúp điện thoại, ánh mắt của hắn dịu đi một chút: "Mấy tên lưu manh trong trấn anh đều đã hỏi qua, không phải bọn chúng ra tay, anh ném ra hai vạn để chúng giúp anh tìm hung thủ."
Triệu Cần gật gật đầu, vừa nãy hắn cũng có ý định như vậy.
Có đôi khi, đem sự việc giao cho mấy tên "anh chị" đầu đường xó chợ còn nhanh hơn cảnh sát một chút.
"Chú không thể ở đây mỗi ngày được, bên lão thái thái cũng không ổn, nếu không thì tìm người chăm sóc A Hòa đi." Tiền Khôn nói.
"Chuyện này anh đừng bận tâm, em sẽ sắp xếp ổn thỏa."
Hai người ra ngoài hút điếu thuốc, khói còn chưa hút xong thì A Thần cũng đã tới.
"Sao mày biết?"
"Tao gọi điện thoại cho A Hòa không ai nghe, nên gọi cho anh A Bình, anh A Cần, A Hòa làm sao rồi?"
"Không vấn đề gì lớn." Triệu Cần nói xong đột nhiên cảm thấy A Thần ở lại đây khá hợp, một là vì cậu và A Hòa có quan hệ tốt, hai là bản thân cậu ta vốn cũng rất chăm chỉ.
"A Thần, dạo này mày có bận gì không?"
"Anh A Cần cứ yên tâm đi, em lo cho A Hòa được." Không hổ là người hiểu chuyện, vừa nghe Triệu Cần nói mà không cần làm rõ ý cậu đã hiểu ra ngay.
"Được, mỗi ngày hai trăm, anh sẽ trả tiền cho mày, không cần phải khách sáo, đây là điều anh nên làm."
"Vâng." Triệu Cần cười và vỗ nhẹ lên vai cậu.
Đợi tầm một giờ thì A Hòa được bó bột xong, tiếp theo sẽ phải quan sát hai ngày nữa mới có thể xuất viện.
Triệu Cần rời bệnh viện vào giữa trưa, hắn đi thẳng tới đồn công an của trấn.
"A Cần, vụ việc đã được lập án, chúng tôi bắt đầu điều tra rồi." Vừa vào trong đồn đã gặp Cận Tiểu Công, đối phương nói.
"Anh Công, anh rạng rỡ thế kia chắc là có chuyện gì vui à?" Triệu Cần chưa từng đem cảm xúc của mình chuyển cho một người khác, tuy trong lòng lo lắng cho chuyện của A Hòa, nhưng vẫn có thể cùng Cận Tiểu Công cười nói bình thường.
"Qua vài ngày nữa, tôi có thể sẽ phải lên huyện làm việc, lúc đó cậu mà lên huyện thì ngàn vạn lần nhớ gọi cho tôi." Cận Tiểu Công cười hàm súc nói.
Triệu Cần hiểu rõ, tuy lên huyện không nhất định là thăng chức, nhưng chắc chắn cơ hội sẽ lớn hơn, như vậy cũng có thể thấy được mối quan hệ của nhà Cận Tiểu Công cũng không phải dạng vừa.
"Chúc mừng anh, lẽ ra lời này phải để tôi nói mới đúng, lúc đó tôi gọi điện thoại cho anh, anh cũng tuyệt đối đừng nói không biết người tên Triệu Cần này nhé."
"Cậu xem cậu nói kìa, tôi là người như thế sao."
"Anh Công, dạo này có bận rộn gì không, để tôi mời anh ăn bữa cơm nhé?"
"Mấy ngày này không được, cái tên đạo cổ trong thôn cậu chẳng phải đã trốn rồi sao, kết quả mấy hôm trước hắn lại chạy đến nhà mẹ vợ, nhân lúc bà vợ kia một mình ở nhà đã tạt một ca axit vào mặt bà ta, việc này tuy là ở trấn chúng tôi xảy ra nhưng người bị hại lại là người ở trấn các cậu nên chúng tôi phải phối hợp điều tra."
Triệu Cần giật mình, trong lòng không khỏi thầm cảm thán, tên đạo cổ này quả thật là một tên hung hãn!
"Người có bị thương nặng không?"
"Ôi, mặt mày xám xịt cả lên, mặt bị tạt cho bỏng hết cả, nói thật thì tên đạo cổ này cũng độc ác thật, hắn bị vợ hại ra nông nỗi này thì chắc chắn sẽ không để cho vợ hắn sống những ngày tháng yên ổn."
"Đúng rồi, lần trước tôi nghe nói có một cái CD, vẫn chưa tìm ra được CD kia ở đâu à?" Triệu Cần hiếu kỳ hỏi, đây là sơ hở duy nhất, muốn xem trong đồn còn đang điều tra hay không?
"Cổ Đạo Hằng một mực khẳng định là chuyện xảy ra một ngày trước thì hắn nhặt được, căn bản không có cách nào tìm ra manh mối. Hiện tại Cổ gia đã như thế này, anh Chung cũng nói việc truy tìm nguồn gốc nữa cũng không còn ý nghĩa gì."
Nói xong câu này, Cận Tiểu Công lại nghĩ tới một chuyện, nhìn xung quanh rồi thấp giọng nói: "Vợ của Lâm Dương ly hôn cậu có biết không?"
Triệu Cần lắc đầu, chuyện này hắn đã lâu chưa từng hỏi.
"Lâm Trung Hòa cho 10 vạn, cô Nhan Vĩ kia mới chịu ký vào đơn ly hôn, vì chuyện này mà bọn tôi đã phải chạy tới mấy chuyến, Nhan Vĩ một chút là báo cảnh, ai, cả một nhà mà chẳng có một ai tử tế, dạo này đúng là mệt mỏi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận