Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 860: Chuyện đã định

Chương 860: Chuyện đã định
Tuy nói đầu năm nay thời tiết nóng bức nhưng vốn là đồ cổ thật sự là khó buôn bán, người đến dạo ở đây, nơi khác thậm chí có quá nhiều người địa phương.
Triệu Cần đến nơi thì đã gần ba giờ, cửa hàng của Trần Lão đã đóng cửa, chuyện này không có gì lạ, bởi vì cả con đường có gần hai phần ba cửa hàng đều đóng, làm ăn đồ cổ là như vậy, bình thường thu được hàng tốt, bọn họ đều có đường tiêu thụ ổn định, trông cậy vào khách vãng lai, chắc hẳn không có mấy ai có thể sống nổi. Vì vậy mà vẫn giữ một cái cửa hàng, một là để khách quen yên tâm là mình sẽ không dọn đi, thứ hai cũng là ôm tâm lý may rủi, xem có ai chủ động đến bán chút hàng tốt hay không.
Bấm điện thoại cho Trần Lão, đối phương bảo hắn đến thẳng trà lâu bên cạnh. Triệu Cần cùng Trần Tuyết sau khi đi vào, phát hiện ở bàn đối diện của lão đầu còn có một người đang ngồi, hai người rõ ràng là đang chơi cờ vây.
"Có chơi được không?" Trần Lão vừa nói, vừa chỉ vào chỗ bên cạnh, bảo hai người bọn họ tùy ý ngồi.
"Không biết." Triệu Cần thật thà trả lời, cờ vây hắn đến luật cơ bản cũng còn chưa hiểu rõ lắm, nếu là cờ tướng thì có thể tạm được, hồi còn bé chơi với bạn, một ván có thể thắng được ba que diêm.
"Phải chờ một lát," Trần Lão nói xong câu này, lại tiếp tục chú tâm vào ván cờ.
Hai người đánh rất nhanh, lúc Triệu Cần đến thì ván cờ đã vào trung cuộc, chờ hơn hai mươi phút, lão đầu đối diện cầm một quân cờ trong hộp ném lên bàn cờ, Triệu Cần hiểu, đó gọi là vứt cờ nhận thua. Kết quả ngược lại hoàn toàn, lại nghe lão đầu nói: "Lão Trần, cờ của ông vẫn tệ như vậy, không đánh với ông nữa."
"Ngươi chỉ thắng ta chưa đến mười nước, có gì mà kiêu ngạo." Trần Lão cũng không giở trò, quyết đoán nhận thua, rồi lập tức quay sang nhìn Triệu Cần, "Vị này là Hà lão, ông ấy là người sáng lập Hà Thị chạm khắc, trước kia theo học thầy Tùng ở Kinh Thành, chính thức là người thừa kế tay nghề phái Bắc, hiện tại có hơn ba mươi đệ tử."
Lại chỉ vào Triệu Cần, nói với Hà lão: "Ta nói người trẻ tuổi tài năng, sao, không tầm thường đúng không?"
Hà lão cẩn thận đánh giá Triệu Cần, "Không sai, ấn đường sáng ngời, là người rộng lượng."
Xem tướng đoán tính cách, cái này thì sao nhỉ, Triệu Cần thấy cũng có phần tin được. Đã từng đi công tác, gặp một đồng nghiệp, lần đầu tiên Triệu Cần đã cực kỳ không thích, kết quả cuối cùng thật đúng là bị người đồng nghiệp đó chơi xỏ.
"Cậu bé, đồ đâu?"
Triệu Cần mở túi, bên trong là hai khối ngọc san hô nhỏ hắn chọn, còn có mấy viên ngọc hóa thạch chưa mài, đặt trên bàn, ý bảo Hà lão xem qua.
Hà lão cầm viên ngọc hóa thạch lên xem, mặt không chút thay đổi, sau đó lại nhìn ngọc san hô, xem hết hai khối, ông ta nhẹ kêu lên một tiếng, "Ta cũng giống Lão Trần, gọi cậu A Cần nhé, cái này ngọc cúc của cậu cứ bán như vậy giá cũng không thấp đâu, còn có cái này ngọc hóa thạch, theo chất lượng này, ba bốn trăm tệ một viên là có thể bán được."
Triệu Cần gãi đầu, "Hơi nhiều, nếu để rao bán nhiều như vậy, tôi sợ cả thị trường loạn mất."
Hà lão mỉm cười, "Cậu quá xem thường nhu cầu thị trường rồi, nói xem có bao nhiêu, chẳng lẽ cậu còn có mấy trăm khối sao?"
Triệu Cần do dự một chút, vẫn là quyết định hù dọa lão nhân này, "Cũng không tính là nhiều, hai loại cộng lại cũng chỉ mười tấn."
"A, cũng chỉ mười... Bao nhiêu?" Hà lão đột nhiên lớn giọng.
"Mười tấn trở lại thôi, chắc không có nhiều như vậy, nhưng cũng không sai lệch đi đâu."
Hà lão: ...
Trần Lão: ...
Hai người thật sự cạn lời, người ta may mắn nhặt được một hai khối cũng đã không tệ rồi, vậy mà cậu ta trực tiếp tính bằng tấn, lại còn một lúc lôi ra mười tấn, đến lúc này thì bọn họ mới hiểu, vì sao Triệu Cần không trực tiếp đem đi bán. Với cái số lượng này, trực tiếp có thể làm giá hai loại ngọc này giảm thê thảm.
Triệu Cần nhìn thấy vẻ mặt chưa từng gặp của hai người này, cũng có chút hài lòng, "Hà lão, ông thấy chúng ta hợp tác thế nào thì phù hợp?"
Hà lão thở dài một hơi, lại cầm lên điếu thuốc trên bàn hút một điếu, nghĩ nghĩ lại đưa cho Triệu Cần một điếu, Trần Lão thì không hút thuốc.
Triệu Cần cũng châm thuốc, ánh mắt sáng rực nhìn lão giả.
"A Cần, cậu thấy hợp tác như thế nào thì thỏa đáng?" Lùi để tiến, chuyện này không hề đơn giản, may mà Triệu Cần đã định đối đãi với mọi người bằng sự chân thành khi đến, nên cũng đã có dự án, "Có thể cân nhắc hình thức lương cố định + phần trăm."
"Cụ thể thì sao?"
"Lương cố định 4000 tệ mỗi tháng, cái ngọc hóa thạch mài xong một viên, tôi sẽ cho 10 tệ tiền phần trăm, ngọc san hô mỗi khi điêu khắc một món, sau khi bán, thợ điêu khắc sẽ được trích 5%."
Hà lão, tôi thấy phương án này đủ thấy thành ý rồi chứ?"
Nhân viên kỹ thuật lúc nào cũng được chào đón, tuy nói hiện tại lương trung bình cũng chỉ vài trăm tệ, nhưng cho bọn họ bốn ngàn thật đúng là không cao, bất quá, bên cạnh còn có phần trăm, mà cái việc mài ngọc hóa thạch thực ra cũng không khó, một ngày một người làm ra mười hai chục viên không có vấn đề, tính như vậy, thì cũng có hơn vạn.
"Lương tạm miễn cưỡng có thể chấp nhận, phần trăm của ngọc hóa thạch hợp lý, phần trăm của ngọc san hô quá thấp." Hà lão lập tức từ một người có vẻ ngoài thanh cao biến thành một người làm ăn ranh ma.
Sự thay đổi đó làm Trần Lão mỉm cười, Triệu Cần thì thầm mắng, Trần Tuyết thì ngược lại có một tia ngạc nhiên.
"Vậy theo ông thì bao nhiêu thì phù hợp?"
"10%."
"Không được, cao quá, sau này tôi muốn bán thông qua đường ở thôn, trong thôn ít nhất phải lấy đi mười phần trăm, bên ông cũng lấy đi mười phần trăm, tôi còn lợi được cái gì...."
Hà lão thầm mắng là Tiểu Hồ Ly, mẹ ơi, ngươi đây làm nhanh tiếp cận với không vốn mua bán rồi. Tuy không biết đá của Triệu Cần từ đâu ra, nhưng chắc chắn không phải dùng tiền mua, vì cái này không giống với phỉ thúy, căn bản không ai tích trữ nhiều loại này, cho nên những viên đá này chắc chắn do Triệu Cần tự đào, nói là không vốn cũng không có sai lệch bao nhiêu.
"8% không thể thấp hơn được nữa." Hà lão cũng muốn thúc đẩy chuyện này, còn cả đám đồ đệ nhìn thì thấy không có cơm ăn kìa...."
"6% không thể cao hơn." Thật ra 8% đã đạt được mong muốn của hắn rồi, nhưng đàm phán đâu có thể đàm phán như thế, hắn thật lòng đáp ứng ngay, thì lão Hà sẽ nghĩ mình bị thua thiệt.
Lại thêm một phen giằng co, hai người đều không nhường nhau, Trần Lão thấy vậy liền xông ra làm người hòa giải, "Mỗi người lùi một bước, cứ theo lời ta đi 7% là không quá đáng, mà cũng không bớt đi đâu."
Hai người liếc nhau, rồi gần như cùng lúc chìa tay ra nắm, "Thành giao."
"Địa điểm đâu?"
"Chắc là phải đến thôn của chúng tôi, dụng cụ cụ thể thì các ông chuẩn bị, tôi có thể giúp dọn dẹp, ở thôn, ăn ở tôi lo toàn bộ."
"Không sai, rất đúng chỗ." Hà lão gật đầu tán thành, lập tức lại nói: "Mỗi ngày nguyên liệu có thể sắp xếp người đặc biệt liên hệ với chúng tôi, liên hệ xong giao thành phẩm lại đổi nguyên liệu, cho phép hao tổn 2%, đương nhiên hao tổn này là chỉ điêu khắc hoặc mài dũa làm ra những sản phẩm hỏng, đồng dạng vẫn có thể trả lại cho cậu, Lão Trần đảm bảo cho tôi, nếu như xảy ra mất nguyên liệu, có thể tìm tôi bồi thường theo giá thị trường."
Đây coi như là Hà lão ra vẻ khách khí, Triệu Cần đã sắp xếp chu toàn rồi, ông ta cũng giải trừ được lo lắng cho đối phương.
"Được, vậy cứ như thế nhé, trong một tuần tôi sẽ thu xếp xong địa điểm, đến lúc đó sẽ gọi điện thoại cho ông."
"Cậu nhóc cậu đừng có đổi ý đấy." Hà lão thực sự sợ cậu ta rời khỏi đây lại đi tìm người khác, hoặc là cảm thấy mình đòi hỏi nhiều quá nên đổi ý.
Triệu Cần ha ha cười, trực tiếp lấy hai xấp tiền trong túi ra, đặt trước mặt Trần Lão, "Nếu như trái ước, Trần Lão, ông giúp tôi đem số tiền này cho...."
"Được rồi, cất đi." Trần Lão dở khóc dở cười, bảo Triệu Cần cất tiền đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận