Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 213: Đấu giá hội?

Chương 213: Đấu giá hội?
Triệu Cần vừa ra khỏi đồn công an, Cận Tiểu Công đã chạy theo ra, trò chuyện với hắn vài câu.
"Nghe ngươi kể hôm nay cũng đủ mạo hiểm, xem ra trên biển đúng là khó lường thật."
"Ai, biết làm sao được, nhà nước có chính sách muốn bảo vệ cái này, bảo hộ cái kia, nhưng lại chẳng hề đá động gì đến việc bảo hộ ngư dân, chúng ta biết làm gì bây giờ." Triệu Cần thở dài.
"Thôi đi, ngươi đâu phải người hay kêu ca, sau này bớt nói mấy lời này lại, về sớm nghỉ ngơi đi."
"Đi nhé A Công, khi nào không đi biển ta lại đến tìm ngươi chơi." Sau khi chào hỏi xong, Triệu Cần đi đến trạm thu mua, vừa vào cửa đã nghe thấy A Hòa đang thao thao bất tuyệt kể lại sự tình, mà Trần phụ và Trần Đông thì vừa nghe vừa hết sức kinh ngạc, có khi lại bật cười.
Cũng may, A Hòa dù sao vẫn biết chừng mực, không hề nói ra việc Hổ Tử nghe lệnh của Triệu Cần, chỉ nói là vô tình gặp được, không rõ vì sao lại tấn công thuyền của đối phương.
Thấy hắn đến, Trần Đông nói: "Hôm qua không nghe ngươi, có người gây sự liền nghỉ một ngày cho xong chuyện."
"Cứ phải đối đầu cứng rắn với bọn chúng một lần thì bọn chúng mới biết thế nào là vừa, không lại được nước lấn tới." Trần phụ lại có vẻ tán thành cách làm của họ hôm nay.
Bây giờ đã tốt hơn nhiều rồi, hồi trước Trần phụ đi biển, đánh nhau trên biển là chuyện quá thường, có khi một thuyền người bị giết sạch rồi ném xuống biển cũng là chuyện có khi xảy ra, so với hiện giờ thì nguy hiểm và tàn khốc hơn nhiều.
"Vốn dĩ chỉ muốn đánh ba bốn người thôi, ai ngờ bọn chúng lại gọi thêm người đến, không phải có tật giật mình sao?" Triệu Cần không muốn bàn thêm chuyện này, bèn đổi sang chủ đề khác.
Trần Đông đưa thẳng tờ hóa đơn cho hắn, hắn liếc qua rồi thở dài, hôm nay đúng là thảm hại, thu nhập chỉ hơn ba ngàn, coi như là lần đi biển thấp nhất từ trước đến giờ.
Nghĩ đi nghĩ lại thấy đối phương thật đáng chết, lẽ ra phải để Hổ Tử kéo bọn chúng đi du ngoạn một vòng trên biển mới phải.
"A Cần, ba gian nhà mặt tiền mà ngươi để ý, ta hỏi người ta không có ý bán, hét giá cao quá. Nếu ngươi muốn xây thì ta biết một khu đất khá ổn ở trên trấn, mỗi tội nó hơi bị lớn, chắc phải đến chín mẫu đất."
"Ngươi nói khu đất trống ở phía đông bến tàu đó hả?"
"Đúng. Mảnh đất đó trước đây có một ông chủ tỉnh khác nhắm đến, ban đầu định xây nhà máy ở đó, nhưng hình như vì vấn đề bảo vệ môi trường nên cuối cùng không thành, vẫn bỏ trống ở đó thôi."
Triệu Cần biết mảnh đất kia, cách bến tàu chỉ khoảng hai trăm mét, lại gần mặt biển, mà đường từ bến tàu ra chỗ đó đã được xây sẵn rồi, trước đây hắn còn thấy kỳ lạ là tại sao miếng đất to như vậy mà vẫn bỏ không, bây giờ nghe Trần Đông nói thế thì hắn lại thấy hứng thú rồi.
Nếu mà mình mua toàn bộ miếng đất đó thì cũng được, chỉ không biết trên trấn sẽ đòi bao nhiêu tiền?
Hắn đang định hỏi cặn kẽ hơn chút thì điện thoại của Trần Đông reo, sau khi nghe máy hai phút thì lại cúp, vẻ mặt suy tư.
Triệu Cần tưởng đối phương có việc, bèn đứng dậy định cáo từ.
"Không có gì, đây chẳng phải là nửa tháng nữa hết thời gian cấm biển rồi sao, hội buôn thủy sản muốn tổ chức một buổi đấu giá thủy sản, hỏi xem ta có hàng ngon để tham gia đấu không đó."
"Ồ, cái trò này còn có đấu giá hội à?"
"Có chứ, năm nào cũng có cả, chỉ là thời gian không cố định, mà năm nào người có hàng đấu giá cao nhất cũng được hội buôn hỗ trợ nộp thuế, còn có tiền thưởng 10 vạn nữa, coi như là khích lệ mọi người có hàng tốt thì tham gia thôi."
Triệu Cần hơi ngơ người, "Vậy muốn tham gia cần điều kiện gì?"
"Nếu trùng hợp, thì con cá đỏ dạ 19 cân 4 lạng của ngươi là có thể tham gia, mà chắc chắn sẽ bán được giá hời đó, chỉ là cái này đột nhiên tổ chức, ai mà có thể đúng lúc có hàng tốt được chứ."
Triệu Cần cũng không mấy để tâm, nói chuyện một lát rồi cáo từ về nhà.
Cả ba người đều rất ăn ý không hề kể chuyện trên biển cho người nhà, để đỡ làm họ phải lo lắng.
Sau khi tắm rửa xong, còn chưa đi đến nhà anh cả, đã nghe thấy tiếng mắng chửi quen thuộc, đến nhà anh cả, thấy chị dâu đang đứng xem náo nhiệt ở cửa, Triệu Cần tò mò hỏi: "Lại ầm ĩ cái gì thế này? Trước đó yên ắng lâu rồi mà."
"Lại là nhà họ Bao, con gà của nhà hắn bay qua tường rơi vào nhà Lâm lão nhị, mợ Lâm lão nhị liền đánh chết, rồi lại ném trả từ trên tường về."
Đang nói, Triệu Bình lên tiếng từ trong nhà: "A Cần đến rồi hả, cơm nước làm xong chưa, nhanh lên tranh thủ ăn, ăn sớm thì nghỉ sớm."
Hạ Vinh đáp một tiếng, lúc này mới quay người đi vào bếp.
Triệu Cần cũng chẳng có hứng thú gì với chuyện ồn ào đó, ngồi xuống lấy tiền ra, hôm nay tuy kiếm được ít nhưng vẫn phải chia tiền, đưa cho anh cả hơn 500 phần của anh, lúc này mới bắt đầu ăn cơm.
Ăn xong, hắn đi ngang qua nhà A Hòa, lại đưa phần tiền của đối phương rồi mới về nhà.
Đêm nay cũng không có ai tìm đến hắn, hắn rảnh rỗi đến phát chán, thấy hai cái cần câu mới mua trước đó, bỗng nảy ra một ý nghĩ, nghĩ là làm luôn.
Từ trong hệ thống mua một bộ dây và lưỡi câu, đổi bộ dây câu trong cần câu đã mua trước đó.
Cần trúc thì không phải đồ của hệ thống nhưng dây câu thì có, không biết hệ thống sẽ phán đoán thế nào, ngày mai thử một chút sẽ biết, sau khi thay xong, hắn mới mở tivi, nằm trên giường xem tivi.
Mơ mơ màng màng, điện thoại bỗng reo lên, hắn còn tưởng là Trần Tuyết gọi, cũng không xem là ai gọi đã bắt máy luôn.
"A Cần, khai trương rồi, vừa bán được một đôi vòng tay." Triệu Cần ngẩn người một lúc mới nhớ ra, người gọi là chị gái mình.
Hôm nay cửa hàng Taobao của Triệu Mai chính thức đi vào hoạt động, khiến cô thấp thỏm lo lắng cả ngày, cơm cũng không thiết ăn, cứ thỉnh thoảng lại ra máy tính để kiểm tra lại tình hình cửa hàng,
Ngay vừa rồi thôi, cuối cùng cũng đã có đơn hàng đầu tiên, một người mua một đôi vòng tay cho trẻ con, giá là 268 tệ, tính ra một đơn này coi như cũng lời được 85 tệ, cô làm sao mà không vui cho được, mặc kệ mấy giờ liền gọi điện báo tin mừng cho Triệu Cần.
"Ồ, vậy cũng tốt đấy, chị cố lên, em không có thời gian giúp chị đâu, tự chị bỏ chút tiền thuê người quảng bá đi."
"Em đang làm gì đó, sao nghe giọng uể oải vậy?"
"Chị à, em đi biển về vừa ăn cơm xong đang buồn ngủ đây, sáng sớm mai còn phải đi biển."
"À, vậy em ngủ đi." Triệu Mai hơi buồn bực, một tin vui như thế mà, cô đang vui hết lớn, ai ngờ em trai lại thản nhiên thế, quá đả kích người.
Triệu Cần cúp máy rồi đứng dậy tắt tivi, gục đầu xuống ngủ say...
Sáng sớm, ba người ra biển xong, Triệu Bình vẫn không nhịn được lái thuyền đến chỗ hôm qua, chiếc thuyền đã chìm hẳn, đến cái bóng cũng chẳng còn.
Họ cũng để ý đến tình hình trên đảo, nhưng không thấy bóng người nào.
"Chắc bọn họ đang ở trên đảo chịu khổ ba bốn ngày rồi." A Hòa khẽ hừ một tiếng.
Nghĩ lại, chắc không phải hôm qua ban ngày thì là đêm qua đã có thuyền đánh cá nào đó cứu họ đi rồi, nếu còn ở trên đảo thì giờ này chắc chắn đã có người trực và ra dấu hiệu rồi, không thấy động tĩnh gì tức là người đã được cứu rồi.
"Thuyền của bọn chúng mất rồi, chắc là yên ổn thôi, trên bờ bọn chúng cũng không dám làm gì. Anh cả, mình đi động đá vôi đi, em thả câu rùng xuống trước đã."
Hôm nay cuối cùng cũng có thể yên tâm làm việc, nghĩ thoáng một cái, chẳng mấy chốc không khí trên thuyền đã dễ chịu hơn.
Đến chỗ động đá vôi, thả bốn giỏ lưỡi câu xuống, thuyền đánh cá của họ hơi nửa vời, mà lại cũng ít công cụ làm việc.
Ví như những thuyền chuyên thả câu rùng thì bình thường là 20 giỏ một lượt, khoảng một ngàn lưỡi câu, còn thuyền chuyên thả lồng thì lồng cũng phải ba đến năm trăm cái một lượt.
Trước đây Triệu Bình cũng có ý định nhắc nhở em trai, nhưng khoảng thời gian này anh thấy như vậy cũng tốt, không quá vất vả mà thu nhập cũng không tệ...
PS: Có lẽ thời gian tới chỉ duy trì được bốn chương, nhà có nhiều việc quá, hai hôm nay viết truyện một chút cảm xúc cũng không có, chắc phải điều chỉnh lại bản thân mình, thành thật xin lỗi mọi người.
Bạn cần đăng nhập để bình luận