Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 775: Lớn đơn mua sắm

Chương 775: Đơn hàng mua sắm lớn
Triệu Cần còn nói thêm với cha mình những ý tưởng thú vị khác, "Cha, con nghĩ đưa Lâm nhị ca cùng Lại Bao lên thuyền."
Triệu An Quốc đầu óc xoay chuyển nhanh, lập tức bật cười, "Vậy thì nói với các bà vợ của hai nhà đó, chỉ cần họ còn dám làm ầm lên một lần nữa, sẽ cho toàn bộ đàn ông nhà bọn họ xuống thuyền."
"Con cũng nghĩ như vậy." Triệu Cần cũng cười phụ họa.
"Ừm, Lại Bao người này trước đây tay chân không sạch sẽ, con nếu muốn dùng thì phải sắp xếp người để mắt đến hắn, còn Lâm nhị ca thì khá hơn, chỉ có điều là hơi hẹp hòi."
"Không sao, Lại Bao dù có trộm thì hắn cũng chỉ có thể trộm được chút ít trên thuyền thôi, vì chút lợi nhỏ mà bỏ cả cái việc đi biển thì thật là quá ngu ngốc, phép tính đơn giản đó con không tin hắn tính không ra."
Triệu An Quốc gật đầu, đồng ý với cách nói này. Đúng vậy, mỗi lần thuyền của nhà mình chia hoa hồng đã là mấy chục ngàn, Lại Bao cần gì phải mạo hiểm đi trộm chứ, một khi bị phát hiện đuổi khỏi thuyền thì mới đúng là quá ngu.
"Chuyện này con không thể trực tiếp chạy đến tìm bọn họ mà phải để chính bọn họ tìm đến."
"Yên tâm đi, con biết phải xử lý như thế nào."
Hai người nói xong chuyện, Triệu An Quốc buổi trưa uống vài chén rượu, lúc này cũng buồn ngủ, còn Triệu Cần thì không có thói quen ngủ trưa, định về thị trấn để giúp Trần Đông xoa nhân sâm. Vừa chuẩn bị đi thì chợt nghe trong phòng Lão tử nói vọng ra, "Ngày mai là mùng 11 rồi, con nhớ mang A Tuyết đi mua hai bộ quần áo, mẹ con đi trước rồi, những việc này con phải tự mình để ý hơn."
"Dạ, con biết rồi cha." Triệu Cần đáp lời rồi ra khỏi cửa, hễ cứ chủ đề xoay quanh A nương của mình thì Triệu An Quốc lại trở nên căng thẳng, lúc này mà lỡ lời sẽ rất dễ nổi giận, tốt nhất là không nên chọc vào.
Đến trạm thu mua của thị trấn, vợ Trần Đông đang trông cửa hàng, "chị, Đông ca nhà em đâu?"
Triệu Ngọc Hà chỉ tay về phía sau, "cùng chú Trần của con ở phía sau đó, con cứ vào đi."
Triệu Cần vào sân sau thì thấy Trần phụ đang hướng dẫn Trần Đông xoa nhân sâm, thấy cậu đến thì Trần phụ cười hỏi: "A Cần, mấy thứ nhân sâm này là con thu ở Đông Bắc à?"
"Dạ vâng thưa chú, khi nào rảnh cháu biếu chú một củ ngâm rượu uống."
Trần phụ có hiểu biết về nhân sâm hơn Trần Đông, nên biết chỗ quý của những thứ này, "không phải người ta nói trăm năm nhân sâm khó tìm sao, mà con thu được tận năm củ, còn có một củ nhìn cũng phải ba bốn trăm năm, đúng là cực phẩm...Mấy thứ này mà mang bán, sợ rằng phải đáng cả ngàn tám trăm vạn, mà con thu vào bao nhiêu tiền vậy?"
"Con cũng may mắn thôi ạ, con giúp người ta một chút việc nhỏ, người kia vừa hay lên núi, gặp được cả một đám nhân sâm con, nghe nói lên núi tận bảy tám ngày đấy ạ, còn suýt bị...hổ ăn, lúc ấy nhân sâm cũng chưa xoa, tuổi thì con cũng chỉ nhìn áng chừng, con đóng gói 10 triệu mua hết."
Triệu Cần nói như vậy là vì sợ Trần gia phụ tử nghĩ ở đó dễ thu, lại muốn nhờ mình giúp đi thu thêm chút nữa, cậu cũng không thể chạy thêm chuyến Đông Bắc, huống hồ cũng không biết có còn gặp may mắn không.
Trần phụ gật đầu thở dài nói: "Ta thấy cũng đúng là như vậy, muốn có được nhiều như vậy thì chắc chắn phải vào những nơi rừng sâu núi thẳm mà người ta chưa đi qua, 10 triệu mua vào đúng là đáng...".
Triệu Cần cũng ngồi xuống, bắt đầu xoa nhân sâm, hai người bận bịu đến tận chiều tối, mới rửa sạch được toàn bộ 16 củ nhân sâm còn lại. Mấy ngày nay gió thổi không ngớt, Trần Đông không biết tìm đâu ra một cái lồng sắt, đem nhân sâm xếp vào lồng rồi khóa lại, sau đó hai người mang cái lồng lên góc cầu thang trên lầu. Treo nó lên giữa không trung bằng một cây gỗ, như vậy không chỉ có gió mà còn rất an toàn, căn bản không sợ chuột mèo các loại động vật nhỏ.
Bữa tối ăn ở nhà Trần, trong lúc ăn cơm nói về chuyện làm đám hỏi.
"Chú Trần, hay là làm đám hỏi ở trong thôn luôn đi?" Sau khi làm đám hỏi xong thì mới đi đăng ký kết hôn, còn tiệc cưới thì sẽ chọn ngày lành tháng tốt khác, dù nói thế nào thì đăng ký kết hôn cũng là một việc lớn, người hai nhà chắc chắn phải tụ họp một chút.
"Tiệc cưới đến lúc đó chắc chắn sẽ để bên con làm chủ, còn đám hỏi không có nhiều người, thì để bên chú làm cho." Trần phụ nói.
Triệu Cần không có ý kiến gì, ăn ở đâu cũng được...
Hôm sau, Triệu Cần cùng Trần Tuyết đi dạo cả buổi ở chợ, vốn dĩ nói là Triệu Cần mua quần áo cho Trần Tuyết, kết quả lại ngược lại. Cả buổi đi dạo, đồ của anh chiếm phần lớn trong cả đống đồ lỉnh kỉnh.
Buổi trưa hai người ăn cơm cùng nhau, đến chiều hai người lại đến nhà anh cả, Trần Tuyết ở lại chơi với chị dâu, còn Triệu Cần thì kéo anh cả đi ra ngoài tiêu tiền.
"A Cần, con nói với cha một tiếng, anh ở nhà cả ngày cũng không có việc gì, hay là cho anh ra trại nuôi hoặc trang trại hoa quả phụ giúp việc?" Triệu Cần đang lái xe thì Triệu Bình ngồi ở ghế phụ than thở.
Trước kia Triệu Bình đi biển trở về, cứ nghĩ sẽ nghỉ ngơi một hai ngày, ai ngờ cha lại bắt anh đi phụ giúp ở vườn trái cây cùng cửa hàng chăn nuôi. Mà từ khi vợ có thai ở đây, thì bây giờ cứ hễ nghỉ ngơi là cha lại bắt anh đến đây. Nếu thời gian ngắn thì không sao, đằng này thời gian rảnh quá dài, anh vốn tính tình không chịu ngồi yên, thử nghĩ xem cứ ở lỳ trong cái khu nhà như vậy thì phiền muộn đến mức nào.
"Anh tự đi nói với cha thì hơn."
"Ông ấy không nghe... Nói nóng giận lên ông còn mắng, hỏi anh là đồ trên núi quan trọng hay vợ con quan trọng, con bảo anh biết nói thế nào."
Triệu Cần cười hắc hắc, "được rồi, để em nói với cha xem, chị dâu bên này chẳng phải có A nương của chị ấy theo sát sao."
"Anh hiểu ý của cha mà, ông không tiện ra mặt, lại sợ mẹ vợ vất vả, cảm thấy chúng ta không coi trọng A Vinh, nên mới để anh ở nhà trông coi một chút." Triệu Bình lại cảm thấy vừa nãy mình nói cha hơi sai, nên trái lại giúp cha nói vài lời tốt đẹp.
"Đúng rồi anh, Trung Thu tới thì chị hai có về không?"
"A Mai tối qua vẫn còn gọi điện nói chuyện với chị dâu em đấy, Trung Thu chắc chắn sẽ về, đến lúc đó con bảo anh là em ở đâu nhé..."
"Cứ ở nhà mình là được, cho cha cùng đến đây nữa. Anh à, hai ngày nay anh tranh thủ về một chuyến nhé, em định sắm sửa hết đồ đạc mới cho nhà mới, nhưng lại không có thời gian nghiệm thu xem sao, anh giúp em với."
"Được thôi, vậy mai anh về, tạm thời sẽ không quay lại đây."
Hai anh em tùy tiện tán gẫu, chưa được bao lâu thì đã đến nơi đầu tiên cần đến, công ty rượu Đường.
Theo sự phát triển của kinh tế tư nhân, siêu thị, cửa hàng giá rẻ, trung tâm thương mại... xuất hiện ngày càng nhiều, công ty rượu Đường cũng giống như công ty cung ứng, rất nhanh đã đi đến suy thoái. Nhưng nếu như ai cho rằng hai công ty này sống không tốt, thì đó là sai lầm. Vì trước kia họ đã tích trữ một lượng lớn mặt bằng cửa hàng tốt, nên dù cho thuê thôi, cũng đủ để cho công nhân của họ sống sung túc.
Sau khi anh bước vào, hai nhân viên phục vụ chỉ liếc anh một cái, sau đó lại vùi đầu làm việc, Triệu Cần cười rồi đi đến quầy hàng, liền hỏi: "Rượu Phi Thiên Mao Đài 53 độ một chai bao nhiêu tiền?"
"468 tệ một chai, nếu mua cả thùng là 2680 tệ." Nhân viên phục vụ tuy không thể nói là quá nhiệt tình, nhưng cũng không còn vẻ mặt lạnh nhạt với mọi người như trước kia, trả lời rất bình thản.
"Rượu lâu năm thì sao?"
"Cụ thể là loại nào ạ?"
"Tiện thì cứ nói hết đi?" Triệu Cần nở một nụ cười vô hại.
Nhân viên phục vụ liếc nhìn anh, nhìn vào khí chất cùng trang phục của anh ta, có vẻ như không phải đến để mặc cả, nên lúc này mới báo giá: "15 năm là 980 tệ, 30 năm là 2600 tệ, 50 năm là 4200 tệ, 80 năm là 9999 tệ."
"Mỗi loại còn bao nhiêu?"
"Còn bao nhiêu là sao ạ?" Nhân viên phục vụ bị hỏi đến hơi mông lung.
"Ý tôi là muốn hỏi, số lượng tồn kho của từng loại rượu lâu năm này là bao nhiêu?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận