Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 652: Nhân sinh nơi nào không gặp lại

Chương 652: Nhân sinh nơi nào không gặp lại Ngày thứ hai rạng sáng, mọi người vẫn như cũ tràn đầy phấn khởi ra biển, mà tới ban đêm lại biến thành không quân đại quân. Quỳnh Tư cùng Bì Đặc dứt khoát cũng không dò xét những người này, hơn chín giờ, bọn hắn liền tiếp được điện thoại, đám cá này thế mà bán cho thương lái thu mua ở thành Đại Tây Dương.
"Thương lái thu mua ở thành Đại Tây Dương, là hai người phương Đông kia." Bì Đặc bình thản nói, đã tìm được người tiếp quản thì dễ làm rồi.
"BOSS có nói làm sao bây giờ không?"
"Có chút phiền phức, trừ người phương Đông này còn có một người tên là Lạp Đạt Nhĩ cũng tham gia, mà người này dường như khiến BOSS của ta rất kiêng kỵ, cho nên một chút thủ đoạn không có cách nào dùng."
"Vậy nên?"
Quỳnh Tư xem như lương tâm chưa mất, sở dĩ biểu hiện như thế lạnh nhạt, thậm chí ẩn ẩn còn có chút cao hứng, là bởi vì hắn nghe nói giá thu mua của đối phương. Trước mắt, giá thu mua cá, thấp nhất một đuôi báo giá là 22 đô la một bang, mà cao nhất lại có 41 đô la. Với giá cả này, trực tiếp khiến thu nhập của ngư dân cao gấp đôi chứ không ít. Nếu là mình là ngư dân, đừng nói chỉ là chạy thêm một hai giờ, chính là chạy thêm năm sáu tiếng, cũng phải đến bên kia bán chứ.
Bì Đặc nhún vai, "BOSS hạ lệnh cho ta là chờ thôi."
"Kiều Hi đâu? Phải biết cục diện hôm nay đều là do một tay hắn tạo ra, giờ ta rốt cuộc hiểu cái tên Dư kia sao lại nói, hắn làm mọi chuyện đều là bị ép. Cá tốt như vậy, thế mà có 5 đô la một bang, trời ạ, lúc ấy sao ta có thể thốt ra được chứ."
Bì Đặc nghe giọng nói của Quỳnh Tư bất mãn mãnh liệt với Kiều Hi, đưa tay vỗ nhẹ lên vai hắn, "Lão hỏa kế, bớt giận, sáng nay ta có gọi điện thoại cho Kiều Hi, hắn vô cùng tức giận, mắng đám ngư dân này tận mấy phút. Về phần hắn sẽ làm gì thì tạm thời ta không biết."
"Hừ, hắn có tư cách gì mà mắng, hắn nhất định phải đi trêu chọc người khác, đánh cược là do hắn đề nghị, kết quả thua không nổi. Còn mấy người gặp nạn trên biển kia. Ngươi đừng nói không tin, đó chính là Kiều Hi làm, không đền bù cho người nhà đối phương thì thôi, thế mà phủi mông trốn đi..."
Bì Đặc không tiếp tục ngăn cản Quỳnh Tư lên án, biết cũng chỉ có thể nói cho sướng miệng như vậy thôi, có thể thật làm gì được chứ, dù sao còn đang ăn nhờ ở đậu mà....
"Hôm qua thu 47 đuôi, bên ta lại rót thêm tiền 24 triệu, ngươi 12 triệu, ta giúp ngươi bỏ lên nệm."
Đến nước Mỹ, khoảng thời gian này hai người sớm chiều ở chung, Dư Phạt Kha đối với Triệu Cần cảm quan lại tốt hơn nhiều. Làm một người trẻ tuổi có nhiều tiền, Triệu Cần hầu như không có thói xấu nào. Ở thành Đại Tây Dương xa hoa này, gã này thế mà ngay cả một lần sòng bạc cũng chưa bước vào. Chẳng lẽ không có một chút lòng hiếu kỳ? Còn có chuyện điện thoại, muốn gọi vài cô em là có ngay, một người đàn ông máu nóng như thế, vậy mà có thể giữ mình trong sạch, điểm này càng không dễ. Dư Phạt Kha tự hỏi, những điều này chính hắn cũng không làm được, hai ngày nay ban đêm, hắn còn thỉnh thoảng vào sòng bạc nhỏ chơi vài ván. Hắn thấy, người có thể đối với mình tàn nhẫn như thế, hoặc là thân thể có bệnh, hoặc là là vô cùng rõ mình muốn gì. Sau khi loại trừ điểm thứ nhất, lại thêm Triệu Cần có vận may nghịch thiên kia, cho nên hắn cảm thấy, Triệu Cần thành công là tất nhiên. Nếu như trước đó mượn hơn 40 triệu, Dư Phạt Kha còn có chút ý kiểm tra Triệu Cần, thì lần này 12 triệu đô la, là mượn rất theo lẽ thường, đương nhiên, cảm giác mình nên đưa cho đối phương.
"A Kha, cảm ơn."
"Thế nào mà cảm ơn? Hay là tối nay sắp xếp một chút? Mà nói, ngươi không có vấn đề à?" Vừa nói, Dư Phạt Kha còn vẻ mặt bỉ ổi nhìn xuống vùng dưới của Triệu Cần.
"Cút đi, một thân lông lại thêm cái đó, ngươi nhận được chắc. Ta bình thường đâu, đương nhiên là có nhu cầu, bất quá vừa nghĩ đến lỡ một lần phóng túng lại mắc bệnh, là không còn chút tâm trạng nào nữa. Ta cảnh cáo ngươi cũng bớt chơi đi."
"Ngươi vu khống ta, ta cũng không chơi bời gì đâu." Triệu Cần liếc xéo hắn một cái, ánh mắt đầy vẻ không tin.
"Hay là tối nay ngươi qua hai ta ngủ chung?"
"Đi chết đi, không có cái sở thích đó. Nói chuyện nghiêm túc thì ta một mã là một mã, về rồi ta sẽ viết giấy nợ, sẽ dùng cổ phần của Thiên Cần làm thế chấp, lãi suất thì theo một chút, còn nữa ngày mai ta định rời đi, có chuyện gì ở đây xong thì ngươi về trước đi."
Dư Phạt Kha gật đầu, thở dài, "Nói là ta ra ngoài làm việc, ngươi tiện đường đi chơi cùng, kết quả khiến ngươi còn bận hơn ta."
"Gọi Tiểu Tằng đặt vé máy bay cho ta luôn ngày mai đi, đúng, đến sân bay quốc tế Stevens Anchorage, nhưng tuyệt đối đừng mua nhầm."
"Tôn tặc, ta là bạn của ngươi, không phải trợ lý của ngươi."
Triệu Cần không cãi lại, nhưng hắn phản công, hai tay trực tiếp bóp lấy hai vai của Dư Phạt Kha, hơi dùng sức liền nhấc hắn lên.
"Đau đau đau, buông tay, ta gọi điện thoại đây."
Đợi đến khi Triệu Cần buông tay, hắn vừa xoa đầu vai đau đớn, vừa lắc đầu than khổ, "Giao hữu bất cẩn a."
Lấy điện thoại di động ra đang định gọi điện, kết quả sau một khắc điện thoại đột nhiên reo làm hắn giật mình, nhìn số hiển thị xong kết nối, "Lạp Đạt Nhĩ, bạn của tôi, hôm nay mấy giờ thì đến?"
Hỏi xong, Dư Phạt Kha im lặng. Triệu Cần tò mò quay đầu lại nhìn, phát hiện hắn vẫn còn nghe điện thoại, bất quá nụ cười trên mặt đã không còn, trở nên càng ngày càng khó coi.
"Sao vậy?"
Dư Phạt Kha vừa cất điện thoại, vừa nói: "A Cần, ngày mai ngươi chắc là không đi được, đám Tôn tặc kia đã ra chiêu."
"Chiêu gì?"
"Hiệp hội ngư nghiệp biển biết rồi, bọn họ dự định khởi tố chúng ta vì tội gây rối thị trường, Lạp Đạt Nhĩ bên kia cũng nhận được điện thoại, thuyết phục hắn đủ điều."
Triệu Cần ngược lại không thấy bất ngờ, bọn họ áp dụng giá chiến thế này, suy cho cùng cũng ảnh hưởng tới cơm ăn của không ít người. Mà hơn nữa, hắn và Dư Phạt Kha lại không phải người bản địa, đối phương nếu cứ trơ mắt nhìn họ làm lớn, thế thì mới kỳ quái.
"Lạp Đạt Nhĩ nói sao?"
"Hắn không nói rõ thái độ, chỉ bảo tối nay sẽ đến, lúc đó lại thương lượng."
Triệu Cần khẽ nhíu mày, "Xem ra lão già này lung lay rồi."
"Yên tâm đi, kết quả tệ nhất cũng chỉ là chúng ta bị tràn giá, bán cổ phần của mình thì cũng không lỗ vốn, chỉ là có hơi không cam tâm thôi."
"Cũng đừng xem nhẹ quá, chờ Lạp Đạt Nhĩ tối nay đến rồi hãy nói."
Dư Phạt Kha về phòng mình, còn Triệu Cần thì ngả người trên giường nhắm mắt trầm tư.
Việc Lạp Đạt Nhĩ dao động cũng là rất bình thường, đám người kia vì muốn cho bọn hắn sụp đổ, chắc chắn sẽ lôi kéo Lạp Đạt Nhĩ. Chắc chắn phải hứa hẹn, để Lạp Đạt Nhĩ tham gia. Đến lúc đó thì ông lão này hợp tác với ai chẳng hợp tác, hoàn toàn không cần vì hai người ngoài mà đắc tội với đám người này.
Bất quá, Dư Phạt Kha dường như không sợ đối phương trở mặt hoàn toàn, điều đó cho thấy Lạp Đạt Nhĩ cũng có chút kiêng kỵ. Vậy tiếp theo, hãy xem hai bên đàm phán ra sao. Mà Dư Phạt Kha đã nắm rõ tình hình rồi, thì cũng không có gì đáng lo ngại. Còn về Cát Ân và Lão Ngô, đến lúc đó bàn xong xuôi, sẽ cho hai người chút bồi thường.
Mặc dù hắn có thể nghĩ rõ ràng, nhưng cũng như lời Dư Phạt Kha nói, quá mẹ nó không cam tâm!
Trong phòng cứ đợi mãi đến khi chập tối, Dư Phạt Kha gọi điện thoại, bảo hắn qua phòng bên cạnh, Lạp Đạt Nhĩ đã tới.
Hắn rời giường rửa mặt, lúc này mới đi ra ngoài, sang phòng bên cạnh.
Lạp Đạt Nhĩ trên mặt lại không hề có chút bất mãn, thấy hắn đi vào thì mỉm cười đứng dậy, "Xin lỗi Triệu, mấy ngày nay bận quá, vốn nên tự mình dẫn các anh đi du ngoạn một chuyến."
"Ngài đã sắp xếp rất tốt rồi, tôi phải nói tiếng cám ơn mới đúng."
Bạn cần đăng nhập để bình luận