Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 264: Đến vị trí

Chương 264: Đến vị trí
Nghe nói muốn đi đảo nước ngọt, Triệu Bình cau mày, "Ngươi không chê chỗ đó xa sao? Đảo tôm hùm chỗ đó cũng không tệ."
Triệu Cần cũng không giải thích, vừa mở thuyền vừa chỉ sau lưng, "Nhìn xem."
Triệu Bình vốn một mực đang chỉnh lý công cụ trên thuyền cũng không để ý, giờ phút này thuận theo ánh mắt của em trai, sau một khắc miệng đều há thành hình chữ O.
Chỉ thấy sau lưng có năm sáu chiếc thuyền đi theo bọn hắn, một hồi sắp xếp thành chữ nhất, một hồi lại hình thành hình chữ "nhân".
Hắn lập tức hiểu rõ, đây là hôm qua danh tiếng rước lấy họa, "Đảo tôm hùm là không thể đi. A Cần, ngươi là định mang bọn họ đi lòng vòng sao?"
"Ta muốn để bọn họ cảm thấy, ta đang trêu chọc bọn họ thôi."
Triệu Bình cũng không hiểu ý gì, đi tới gần thấp giọng nói: "Đứa nhỏ này có phải bị sao không, trước đó ta xem tin tức nói có bệnh gì đó?"
"Bệnh tự kỷ, không có, hắn thuần túy là ít nói, người bệnh tự kỷ lực chú ý không dễ dàng tập trung, mà lại khả năng kiểm soát cảm xúc kém, ngươi nhìn hắn xỏ lưỡi câu có bao nhiêu kiên nhẫn, mà lại học cũng nhanh."
Triệu Cần nói xong, gọi một tiếng, "A Thần."
Triệu Giai Thần ngẩng đầu nhìn hắn.
"Trên thuyền gọi ngươi, ngươi phải đáp lại một tiếng, có đôi khi bận bịu khi không có ai nhìn chằm chằm phản ứng của ngươi, ngươi không đáp lại ta còn tưởng ngươi không nghe thấy."
"Ừm."
"Ngươi biết nấu cơm không?" Triệu Cần lại lần nữa hỏi.
"Biết."
"Vậy được, hôm nay điểm tâm giao cho ngươi, nhớ rửa tay sạch sẽ."
Triệu Giai Thần đứng dậy có chút lúng túng, bởi vì hắn không biết làm cái gì, đồ ở đâu?
Triệu Bình đem đồ đạc dời ra ngoài, vỗ nhẹ vào vai hắn nói: "Đừng sợ, không biết thì hỏi, chờ chút rồi làm, hiện tại còn sớm trên thuyền có thời gian, bảy giờ bắt đầu làm là được."
Nói rồi còn chỉ vào cái đồng hồ treo đang lắc lư phía dưới.
A Hòa kéo Triệu Giai Thần ngồi xuống nghỉ ngơi, lúc này mới móc tay ra, "A Thần, sao ngươi nói chuyện toàn một hai chữ, chẳng lẽ ngươi bị cà lăm à?"
"Ngươi mới cà lăm."
"Ha ha, vậy không phải tốt rồi sao, đúng rồi, trước đó ngươi ra biển chưa?"
"Chưa."
A Hòa: ...
Triệu Cần cười, lúc này phía đông mặt trời lờ mờ có dấu hiệu nhô lên, ánh hào quang nhuộm đỏ một vùng lớn bầu trời phía đông, lại thêm ánh biển phản chiếu, đáng tiếc không có máy ảnh, không thì cảnh đẹp như vậy chụp lại thì tốt.
"Anh cả, nhìn tình huống này, ngày kia thời tiết sẽ không tốt lắm."
Triệu Bình gật đầu, "Tối qua dự báo nói hai ngày này có hàn lưu, muốn giảm nhiệt mười độ gì đó, còn có mưa, đoán chừng lại không ra biển được rồi."
Triệu Cần lần này không có ý mừng, ngược lại có chút phiền muộn, mới ra biển được hai ngày, chẳng lẽ lại phải dừng thuyền sao.
Hắn để Triệu Giai Thần lên thuyền, mục đích còn có một cái, sắp tới hắn có nhiều việc quan trọng, trên thuyền còn có thể đảm bảo có ba người làm việc, nếu không ra biển thì lại không có một đồng thu nhập nào.
Thuyền đã đi một tiếng rồi, vẫn chưa có ý dừng thuyền, mấy chiếc thuyền đi sau đều có chút lẩm bẩm.
Vốn là sáu chiếc thuyền, biến thành năm chiếc, có một chiếc đã tách ra khỏi đội ngũ, bắt đầu tìm thủy vực ở gần đó để làm việc.
Ngay cả hai anh em Lão La cũng có chút xoắn xuýt, hai người cũng thảo luận, có phải A Cần thấy thuyền nhiều, nên mang bọn họ đi lòng vòng không, trong lòng thầm mắng lũ người đi theo mấy chiếc thuyền này kiến thức hạn hẹp,
Lão tử đi theo thì coi như có chuyện gì thì cũng đã thương lượng với A Cần từ tối hôm qua rồi, lũ người các ngươi thì tính là gì.
Cũng may, lúc rời bến tàu Triệu Cần cũng đã tiêm phòng bị, nói có hơi xa, Lão La vẫn là quyết định tin tưởng Triệu Cần sẽ không lừa mình.
Lại đi thêm bốn mươi phút, dường như mọi người đều đã kịp phản ứng, đây là bị Triệu Cần cho đùa nghịch nên từng người hùng hổ giảm tốc độ, bắt đầu ở khu vực gần đó tìm chỗ để làm việc.
Nếu như đi theo chân người ta cả ngày, thì tiền xăng cũng chẳng đủ đốt nữa, người ta Triệu Cần hôm qua vừa mới kiếm mấy vạn không quan tâm mấy thứ này, còn bọn họ thì không thể không quan tâm được.
Mà lại, không khí lạnh vừa tới, những ngày thời tiết đẹp sẽ càng ngày càng ít đi, bọn họ còn trông chờ vào mấy ngày có thời tiết tốt để nhanh chóng tích góp tiền tiêu tết, không thể hao nổi được.
Triệu Cần nhìn phía sau, phát hiện chỉ còn lại chiếc thuyền của Lão La, hắn cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nếu năm sáu chiếc thuyền chen chúc ở một vùng biển, thì không vớt được cá, mà lưới cũng sẽ rối tung.
Hắn giơ lá cờ lên, ra hiệu cho Lão La tiếp tục đi theo.
Lão La trong lòng cũng không chắc chắn, lúc này nhìn thấy phất cờ hiệu, lúc này mới thở phào một hơi.
"A Thần, làm điểm tâm, ăn xong thì cũng đến chỗ thả lưới rồi."
"Ừm." Giai Thần thuần thục bắc nồi, rót chút dầu phộng vào nồi, tiếp theo lại cho thêm chút mỡ heo, luyện tan rồi trực tiếp đổ nước vào, chờ nước sôi thì đổ bột gạo vào, "Đủ không?"
"Đủ rồi."
Nhận được hồi đáp chính xác của Triệu Cần, hắn đậy nắp nồi lại, chờ lát, lại một lần nữa hé nắp ra, đổ rau xanh đã chuẩn bị sẵn vào, sau đó nêm gia vị, "Xong rồi."
"Được, các ngươi ăn trước."
Bốn người ăn xong không lâu, đảo nước ngọt đã thấy ở xa xa, Triệu Cần lại lần nữa phất cờ hiệu, bảo Lão La tách ra, ra hiệu hắn đến một bên đảo khác thả lưới.
"A Thần, thả lưới trước phải tạt nước biển lên lưới một chút, như vậy lưới sẽ trơn hơn, lúc thả xuống khả năng rối sẽ giảm bớt." Triệu Bình nói cho A Thần những điểm quan trọng.
Giai Thần cũng nghe rất chăm chú, tiện thể giúp Triệu Bình tháo gỡ lưới, hai người lần đầu phối hợp mà vẫn rất ổn.
Thực ra thả lưới rất nhẹ nhàng, cũng rất nhanh, thuyền giữ tốc độ ở khoảng bốn năm hải lý là được, chỉ cần ném đầu phao xuống nước, lưới sẽ tự động trượt theo tốc độ của thuyền xuống biển.
Triệu Cần bọn họ mười cái lưới làm một, hình thành một tấm lưới dài 800 mét, chỉ có hai đầu có phao.
Thả xong hết lưới, Triệu Bình lại hỏi: "Dây câu thả ở đâu?"
Triệu Cần do dự một chút, đột nhiên nghĩ tới trước đây Tiền Tổng dẫn người câu cá ở một điểm, chỗ đó không tệ, lại một lần nữa lái thuyền đến vị trí đó, không xa lắm, thả xong dây câu thì thời gian cũng đã hơn tám giờ.
"A Cần, ta lên đảo xem sao?"
"Ừ, vác máy bơm lên, trước kia cái hố kia có thể bơm thêm một lần."
Hai mắt Triệu Bình sáng lên, trước đây cái hố kia đã bắt được mấy con ghẹ đen lớn, thứ đó đáng tiền mà.
Lão La bọn họ ở phía bên kia đảo, cũng không biết là chọn lên đảo hay là đi câu, Triệu Cần cũng kệ.
Bốn người cho thuyền dừng lại, A Thần giúp Triệu Bình nhấc máy bơm, thấy mọi người đều xuống thuyền, hắn kinh ngạc hỏi: "A Cần ca, thuyền không cần người trông sao?"
Đây là từ trước tới nay, ba người nghe hắn nói một câu dài nhất.
"Trước kia thì không được, hiện tại không sao đâu, đi thôi."
Đến trên đảo, trước tiên vác máy bơm lên phía trên cái hố đó một chút, đáng tiếc bây giờ còn chưa có thủy triều xuống, cái hố kia vẫn còn chìm trong nước thủy triều, ngay cả bãi bùn ở giữa cũng bị nước biển bao phủ.
"Chờ một chút đi, ngồi xuống nghỉ ngơi lát đã." Triệu Cần nói với Giai Thần.
"Không mệt."
Triệu Giai Thần chắc chắn là rất ít ra biển, có lẽ đây là lần đầu tiên hắn trèo lên đảo nhỏ ngoài biển khơi, cho nên giờ phút này nhìn mọi thứ xung quanh, hai mắt đều ánh lên vẻ hào hứng, cảm thấy rất mới lạ.
"A Thần, nếu không mệt hai ta đi cạy hàu đi, giữa trưa lấy một ít luộc lên là được, rất tươi ngon đấy." A Hòa cầm xẻng cát nói.
"Được." Giai Thần lúc này đồng ý.
Trên thuyền có đủ cả bốn cái xẻng cát, bởi vì cái thứ này không chiếm diện tích, cho nên lúc đó đã cất lại ở trên thuyền, lỡ đâu gặp được thứ gì đó như bãi hàu hay bào ngư gì thì cũng có dụng cụ để nạy ra, xẻng liền để ở trong sân sau nhà anh cả.
Hai người cạy hàu, Triệu Cần lười nhác không muốn động, liền tìm một tảng đá ngầm lớn để nằm nghỉ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận