Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 882: Không dối gạt được

Chương 882: Không dối gạt được
Đại Ngọc hai ngày nay rất bận, hắn dù sao vẫn là thuộc khóa này tốt nghiệp, mà theo quảng cáo đưa lên, càng ngày càng nhiều địa phương phát hiện trời cần sản phẩm, có điện thoại trưng cầu ý kiến, cũng có trực tiếp tới trong xưởng tham quan. Mỗi ngày ứng phó những người này, khiến hắn rất mỏi mệt. Tuy nói có đội ngũ tiêu thụ, nhưng nói thật trước mắt hắn thật sự không yên lòng giao hết mọi việc cho đám người này. Vừa nói mười cái thì có thể có hai cái ký kết thật sự cũng rất tốt rồi.
Tin tức tốt tự nhiên có, trong khoảng thời gian này lại ký bảy nhà đại diện, phát ra ngoài gần 200 vạn hàng. Lúc trước cùng Triệu Cần hiệp thương qua, cam đoan lợi nhuận là phần lãi gộp 29% đến 31% ở giữa. Đợi đến thị trường thành thục, muốn đem tất cả chi phí khống chế ở mức 9 đến 10 phần trăm, tương đương với nói lãi ròng đảm bảo có 20%. Chỉ là hiện tại trăm phế chờ hưng, thị trường không hoàn toàn trải rộng ra, chi tiêu lại lớn đến lạ kỳ, gần một năm chỉ cần không lỗ vốn là cảm ơn trời đất. Đây cũng là không có cách nào khác, dù sao bộ phận sản phẩm mới vẫn đang nghiên cứu phát minh, những thứ này đều tăng lên chi phí.
"Lưu tổng, tháng này chi phí tiếp khách của bộ phận tiêu thụ vượt chỉ tiêu nghiêm trọng, có gần 3 vạn tệ." Cô bé tài vụ cầm biên lai thanh toán của bộ phận tiêu thụ, đi tới phòng làm việc của hắn.
"Cho bọn họ thanh toán đi, ở điểm này không nên làm khó bọn họ."
Ký tên, đuổi cô bé tài vụ đi, xoa xoa mi tâm, đang muốn xem qua bảng báo cáo mấy ngày nay, lập tức lại có tiếng gõ cửa truyền đến. Người đi vào gọi Tuần Á, là Cận Tiểu Công giới thiệu tới, năm nay 30 tuổi trở ra, làm người rất lão thành. Tạm thời đảm nhiệm vị trí thương quản, tương đối cẩn thận, Đại Ngọc rất thích hắn.
"Lưu tổng, anh tìm tôi?"
"Á ca, ngồi xuống trước đi, có chuyện ta càng nghĩ, vẫn là ngươi tới làm thì tốt hơn."
"Anh nói đi." Tuần Á ngữ khí rất đơn giản, ý tứ chính là chỉ cần nằm trong phạm vi năng lực của mình, khẳng định sẽ xử lý tốt mọi việc.
"Ta muốn thành lập một bộ phận kiểm tra. Chủ tịch chúng ta có câu, dùng người phải nghi ngờ, chỉ có chúng ta nghĩ tới lỗ hổng trước, mới có thể ngăn chặn nhân viên không nên phạm sai lầm. Nói khó nghe chút, ta là muốn ngươi nhìn chằm chằm vào những người này. Đương nhiên, cũng là vì để cho bọn người này ít phạm sai lầm. Việc này thì hơi đắc tội người, nếu như ngươi thực sự không muốn, thì cứ tiếp tục làm… "
"Tôi đồng ý." Tuần Á đứng lên, đặc biệt trịnh trọng nói: "Lưu tổng, trước mắt lỗ hổng lớn nhất có ba chỗ. Một là vấn đề hao hụt bao bì đóng gói, thứ hai là kho hàng, cuối cùng là vấn đề ăn uống của đám người bộ phận tiêu thụ."
Đại Ngọc trên mặt nở nụ cười, đây chính là lý do hắn thích đối phương, người an tâm nhưng không đờ đẫn, nguyện ý động não.
"Ừm, chính ngươi có thể tìm hai người, nhân viên thì để ta tự mình phỏng vấn."
"Vậy tôi đi sắp xếp, Lưu tổng, anh có thể tạm thời đừng tuyên bố chức vụ và bộ phận của tôi được không?"
"Được, đi làm việc đi."
Tuần Á rời đi, Lưu Trung Ngọc lại ngẩn người một hồi, hắn biết người làm việc thì cần kính sợ. Có thể bắt một hai cái điển hình, cũng nên diễn một màn giết gà dọa khỉ.
"Lưu tổng, báo đây." Nhị Bằng gõ cửa đi vào, đưa cho hắn tờ báo của tỉnh hôm nay.
Trước mắt hắn không có thư ký và trợ lý, một bộ phận trách nhiệm Nhị Bằng người tài xế này kiêm luôn.
"Lưu tổng, người của sở nghiên cứu hải dương đã thu xếp ổn thỏa theo lời anh nói, ở bên mấy gian nhà dựa vào bên trái phía trước. Bất quá bọn họ cứ cãi nhau muốn đem cái Long cung xoắn ốc kia làm tới."
Đại Ngọc tay gõ nhẹ lên mặt báo, "Anh gọi điện cho Triệu thúc, dù sao cái xoắn ốc là A Cần đã đồng ý với họ rồi, cứ để họ làm đến đi. Đúng rồi, ngày mai nhớ nhắc tôi một tiếng, mấy chuyên gia thủy sản của huyện cũng gọi đến, cùng nghiên cứu với người của sở nghiên cứu. Thật sự muốn khắc phục kỹ thuật nuôi dưỡng hoàng thần ngư, đối với tôi mà nói, cũng là một công lớn."
Nhị Bằng lấy sổ ra ghi lại, lúc này mới đi ra ngoài.
Đại Ngọc xoa mặt nâng cao tinh thần, lúc này đã giữa trưa, Nhị Bằng sẽ đưa cơm tới cho hắn, cho nên hắn cũng không ra ngoài. Để ghế dựa hơi ngả ra sau, liền cầm tờ báo lên xem. Lật đến tờ thứ hai, nhìn xem tiêu đề nội dung, tinh thần hắn lập tức tỉnh táo, bởi vì tiêu đề của tờ báo này là: Luận về cột mốc của doanh nghiệp gia thế kỷ mới --- ngư dân Triệu Cần.
Liếc qua người soạn bản báo cáo này, quả nhiên là phóng viên tên Tôn Nhiễm kia. Trên mặt lộ ra nụ cười, tiếp tục xem kỹ nội dung, vô cùng tường tận, chia thành bốn khối nội dung.
Khối thứ nhất là những thành tựu mà Triệu Cần đạt được, phần này liệt kê cũng không tường tận, dù sao không ít tình huống, chính Triệu Cần không nói, cũng không cho hắn nói cho đối phương biết.
Khối thứ hai là cống hiến phát triển kinh tế quê hương, ở đây không chỉ có phỏng vấn lãnh đạo trấn huyện, càng nhiều là cái nhìn của người dân thôn đối với Triệu Cần, bao gồm việc nhắc đến kế hoạch du lịch của thôn, tự mình kéo đến đầu tư, thậm chí cả kế hoạch thành phố điện ảnh còn chưa quyết định cũng được đề cập đến.
Khối thứ ba tập trung nói đến việc Triệu Cần quyên tiền cho ủy ban áo, lại một lần nữa tô đậm tinh thần trách nhiệm xã hội của hắn, một chuỗi số liệu chín chữ số, sao Đại Ngọc nhìn thấy đều cảm thấy rất lóa mắt.
Cuối cùng là phần Tôn Nhiễm nhìn nhận về Triệu Cần, dường như thái độ của cô ta đã thay đổi, thông thiên về Triệu Cần, không hề trách móc mà tràn đầy những lời tốt đẹp.
"Nãi nãi, A Cần giỏi như vậy sao? Sao giống như đang đọc điếu văn vậy." Đại Ngọc lẩm bẩm một câu, lập tức không nhịn được cười phá lên, "Cũng không dám trách chú A Cần, nghe nói ở địa phương rất linh." Nói xong, hắn thực sự học người địa phương, chắp tay trước ngực, liên tục niệm mấy câu Mụ Tổ phù hộ, "A Cần à, lần này ngươi nổi danh rồi." . .
Văn phòng thị ủy, Từ tổng đang ở trong văn phòng, mỉm cười nhận điện thoại.
"Lãnh đạo, hạng mục kiểu này chúng ta không dám làm liều, ngài cứ yên tâm, hắn thật sự rất ưu tú. Được, có thời gian tôi nhất định sẽ sắp xếp cho hắn đến bên chỗ ngài một chuyến. Yên tâm, việc này, A Cần cũng là biết sơ qua, không có gì khó khăn. Ừ, cứ làm theo chỉ thị của ngài."
Từ tổng cúp điện thoại, ngẩn người một lát, lập tức cười ha hả. Điện thoại vừa rồi chính là của người đứng đầu trong tỉnh gọi đến, điển hình Tiểu A Cần này xem như đã dựng lên rồi, hơn nữa còn dựng rất thành công. Không bao lâu, ông nghe tiếng chuông điện thoại bàn, bảo Phó Tô đến một chuyến.
"Từ tổng, tôi đang đọc báo tỉnh đây, tâm trạng của ngài không tệ, cũng đã xem rồi?"
"Ha ha, tôi còn chưa kịp xem, bất quá đại khái nội dung thì biết. Vừa rồi trong tỉnh gọi điện thoại tới, còn tưởng rằng chúng ta dở trò dối trá đấy chứ."
Phó Tô cười phụ họa, "Cũng khó trách tỉnh không tin, A Cần chẳng qua là hơi trẻ thôi."
Từ tổng khoát tay, "Đây không phải khuyết điểm, ngược lại tôi cho rằng đây là ưu điểm, còn trẻ mới có khả năng vô hạn, cũng chính bởi vì trẻ nên mới có sự bốc đồng, có sức tưởng tượng, sẵn sàng hành động vì một ý nghĩ."
"Ngài đừng bao giờ nói vậy trước mặt A Cần nhé, tôi vẫn luôn dội nước lạnh vào người cậu ấy, chỉ sợ cậu ấy hoạt bát quá mức thôi."
"Ha ha ha, điện thoại của tỉnh gọi đến, một là để xác thực độ chính xác của thông tin, nhận được câu trả lời chắc chắn thì đưa ra hai yêu cầu, một là phải bảo vệ tốt cho cậu ấy, hai là không được làm nguội lòng người trẻ. Cậu làm như vầy đi, thông báo cho truyền thông của thành phố, tỉnh đã báo thì thành phố chúng ta cũng nên có chút động thái. Lần này đừng dùng báo giấy, trực tiếp để đài truyền hình thành phố qua phỏng vấn."
"A Cần còn chưa về mà."
Từ tổng hơi giật mình, "Thằng nhóc này sao lại thích chạy lung tung thế, được thôi, việc này cậu cứ nhớ kỹ, cậu ấy vừa về liền lập tức bắt đầu tuyên truyền."
...
PS: Trước bù một chương, còn một chương nữa tôi sẽ nhanh chóng bù sau.
Giới thiệu một quyển sách của bạn, tên sách: “Trực tiếp đi biển bắt hải sản, cả mạng chất vấn làm bộ ta thắng tê”, tác giả: Não Động Sơn Phong. Mọi người nể mặt đi đánh dấu a, viết lơ là, đoán chừng chỉ có một phần trăm công lực của ta thôi, ha ha.
Bạn cần đăng nhập để bình luận