Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 219: Diên dây thừng câu bị kéo chạy

Chương 219: Dây câu thả diều bị kéo chạy.
Đem đồ vật vận lên thuyền, Triệu Cần lái xe tới trạm thu mua, hôm nay sáng sớm vậy mà Trần Đông không có ở đó, mà là vợ của hắn trông cửa.
"Chị, anh Đông của em đâu?"
"Hôm qua có mấy khách hàng đến, hắn tiếp khách đến nửa đêm còn đang ngủ đấy, em có việc gì không, nếu không chị gọi hắn?"
"Chị, không cần đâu, đợi tối em trở lại rồi nói." Triệu Cần nhận hai cần câu rồi định đi, đối phương lại gọi hắn lại: "A Cần, thuyền lớn của em có rồi, có thiếu người không?"
"Chị, chị muốn sắp xếp người hả? Anh Đông của em nhiều việc như vậy, đâu mà chẳng xếp được mấy người?"
"Là em họ bên đằng nội nhà chị, có thể chịu khổ được, mỗi tội tính tình hướng nội ít nói, trước đó cũng muốn xin vào công xưởng, kết quả lần trước chị đi xem mới biết, nó bị người ức h·i·ếp, nó cũng không nói. Chị với anh Đông cũng đâu thể ngày nào cũng ở đó trông chừng được, ở mấy chỗ bán lẻ thì nó lại ít nói, càng không giúp được gì."
"Chị, bên em tiền lương cũng không cao như vậy, với cả người nhất định phải an tâm. Nếu có thể thì chị cho nó hết lễ rồi qua luôn đi, đi theo ra biển mấy lần xem sao."
"Vậy được, chuyện này Một Thành trước không muốn nói với anh Đông, sợ hắn lại oán chị làm phiền em."
"Có chút chuyện ấy mà, em biết rồi."
Triệu Cần vui vẻ đáp ứng, nhưng trong lòng thì có tính toán khác, nghe qua thấy giống người có chút không ổn, thôi kệ đợi đến lúc đi theo ra biển hai lần xem thế nào, biết đâu chừng người ta lại không chịu được khổ, rồi tự bỏ chứ.
Đi tới bến tàu nhảy lên thuyền, "Đại ca, em đến mở máy."
"Hôm nay sao mà thấy gân cốt hăng hái thế kia? Mới sáng sớm mà đã có sức thế này?"
"Tối hôm qua em mơ thấy Mụ Tổ, nàng nói hôm nay chúng ta ra biển có thể phát tài."
"Thật hả?" Triệu Bình trên mặt mang vẻ nghi ngờ.
"Anh Bình, kệ nó thật giả, em coi như thật luôn đấy." A Hòa cười nói.
Triệu Cần bật cười, A Hòa giờ cũng đã biết nói chuyện hơn rồi.
Hôm nay tốt rồi, lồng và móc đều ở dưới biển, cho nên sáng sớm cũng không có gì phải làm, Triệu Bình định nấu bữa sáng, vì sáng sớm phải đi sớm, bình thường bọn họ sẽ ăn hai bữa trên thuyền.
Nhưng mà khi hắn để nồi lên bếp, vẫn nhìn Triệu Cần nói: "Hay là để anh lái thuyền, còn em nấu đi."
"Anh, hay là anh nấu đi." A Hòa cũng phụ họa một câu.
Trước đó có hai lần Triệu Bình nấu, kết quả không quên cho muối thì cũng cho quá mặn.
Triệu Cần rất khó hiểu, đại ca của mình có thể nói là người toàn năng sao mà nấu cơm lại tệ như vậy, đến cọng mì cũng nấu không ra hồn nữa.
Bất đắc dĩ, đành phải đổi vị trí cho đại ca, để hắn nấu mì.
Canh cá còn rất nhiều, cá đao lại rất lớn, Triệu Cần đoán chắc phần mình chỉ còn một phần tư, đa phần là cho bọn họ mang về rồi.
Dùng canh cá nấu mì, hắn vẫn chưa từng thử, nhưng vừa mới nếm một miếng, vị kia, chậc chậc, đậm đà thơm ngon, cái mùi thơm này có mà làm lũ trẻ thèm nhỏ dãi mất.
Ba người mỗi người một bát đầy ú ụ.
Ăn xong cũng gần đến chỗ thả dây câu, Triệu Cần không biết, hôm nay vận may có vào dây câu không, nên lần này anh quyết giành làm người đầu tiên kéo dây.
Kết quả cái đầu tiên đã dính cá nóc, còn rất lớn nữa, có khi phải hai ba cân.
Anh thầm chửi một tiếng, đang định tháo cá để ném.
"Em làm gì vậy?" Triệu Bình thấy anh định ném, vội lên tiếng ngăn lại.
"Cá nóc mà, anh, anh không phải muốn giữ lại chứ? Không nghe nói anh biết chế biến món này mà, thôi em đừng liều mạng vậy." Triệu Cần dứt lời giả bộ lại định ném.
"Đừng động." Triệu Bình vừa nhanh chóng nhắc nhở, vừa nhảy khỏi ghế lái tới gần ngăn cản hắn.
"Anh..."
"Đây là cá nóc đấy không sai, nhưng loại này không những không độc, còn rất đắt."
Nghe nói đắt, không chỉ có Triệu Cần, đến cả A Hòa cũng mắt sáng lên, anh cũng không biết cá nóc lại có loại không độc.
"Anh Bình, nó tên gì?"
"Cá mú, còn có tên khác là bào ngư da nghe không?"
"À à, em có nghe, da cá đó đặc biệt quý, trước dì ruột từng cho bà nội em, em từng được ăn rồi."
"Không chỉ da cá quý, mà toàn thân nó đều là bảo, vị rất ngon."
Triệu Cần tin tưởng đại ca không nhận lầm, bèn ném cá vào khoang, coi như đại ca có nhầm thì Trần Đông chắc chắn sẽ biết, nếu đúng là không có độc, có thể mang một con về nếm thử, trước giờ anh có được ăn đâu.
Tiếp tục kéo, cả một rổ móc câu toàn là mấy con này, kéo được hơn hai chục con, con lớn nhất còn phải nặng tới hơn mười cân.
Nghĩ tới vận may hôm nay, anh không bảo đổi người, tiếp tục kéo rổ thứ hai, hai móc đầu không dính, móc thứ ba lên lại là một con cá mú chấm đỏ, cả ba người đều vui mừng khôn xiết.
Chuyện thần kỳ lại một lần nữa xảy ra, cái rổ này thế mà phần lớn đều là cá mú chấm đỏ, 50 móc câu mà bắt được 12 con cá chấm đỏ, lớn thì bốn năm cân, bé cũng cỡ một cân, chỉ số cá này cũng đã có giá trị hơn một vạn tệ.
Rổ thứ ba lại kỳ lạ, lại toàn đá hoa cương, hơn mười con đá hoa cương, đa phần kích thước còn to hơn cả chấm đỏ, con lớn nhất cũng phải gần mười cân.
"A Cần, may mà hôm qua em bảo thả móc qua đêm, kéo dài thời gian, cá bắt được đúng là khác biệt."
"Em trai em bảo tối qua Mụ Tổ báo mộng, xem ra là đúng đấy." A Hòa cũng toe toét cười, chưa kể đến giá con cá gai bào ngư kia, chỉ hai rổ cá này cũng đã đáng giá hơn hai vạn tệ rồi.
"Anh, có đến bảy tám con ch·ết rồi, thiệt lớn." Triệu Cần có chút buồn bực, giá mà toàn là cá sống thì tốt biết mấy.
"Có thể là móc câu dính vào từ hôm qua, ch·ết là bình thường, mà còn sống là đáng tiền lắm đấy."
Triệu Cần không nói nữa, một hơi thu luôn rổ thứ tư, rổ cá này lại lẫn tạp đủ loại, nhưng có đến bảy tám con cá, so với Triệu Bình và A Hòa thì coi như là rất tốt rồi.
A Hòa còn chưa cảm thấy gì, vì cậu vẫn thường ra biển theo Triệu Cần, nhưng Triệu Bình thì khác, trước kia hắn thường theo thuyền người khác thả dây câu, nếu mà duy trì được chất lượng như rổ cuối cùng này cũng là quá tốt rồi.
Tuy rằng chỉ có bảy tám con, nhưng cũng được gần ba mươi cân cá, mà hai mươi rổ kia có thể tính hơn sáu trăm cân, với giá trung bình 20 tệ một cân, cũng được hơn một vạn rồi.
"Anh, quay lại đi, em thả ngay chỗ này luôn."
"Được, em lái thuyền cho tiện nghỉ một chút, anh với A Hòa mắc mồi." Triệu Bình vẫn rất quan tâm hắn, tránh chỗ lái sang một bên giúp A Hòa mắc mồi.
Tổng cộng cũng có hai trăm cái móc, mà lại còn mắc mồi tôm sống, đâu phải loại giun đất mà phải cẩn thận xiên xỏ gì, cho nên rất nhanh đã chuẩn bị xong.
Triệu Cần vừa lái thuyền vừa mở bảng hệ thống, hôm nay giá trị may mắn vẫn còn 80 điểm, cũng tương đương với hai ba cái sản phẩm mới trước kia nói, chỉ hao 11 điểm may mắn, mà vẫn còn món chính ở phía sau đâu, chẳng lẽ là cái lồng?
Sau khi thả dây câu, ba người di chuyển về vị trí câu cá hôm qua, tiếp tục câu.
Thu hoạch cũng tạm ổn, câu gần ba giờ, ba người bắt được gần mười con cá, tuy không có món gì đặc biệt đắt tiền, nhưng kích cỡ cũng không tồi.
"Anh, đừng câu nữa em nấu cơm trưa, ăn xong rồi mình lại đi thu dây." Đồng hồ cũng đã hơn 1 giờ, sau khi ăn cơm còn phải đi thu dây và lồng, thật nhiều việc mà.
Hơn nữa, anh cũng đã chắc chắn, hôm nay may mắn không có vào cái trò câu cá này rồi.
Sau bữa ăn, theo lẽ thường thì sẽ phải có trà với thuốc lá, cả buổi sáng anh nhịn, bây giờ mới được thư giãn, có cảm giác như lên tiên.
Đến vị trí thả dây câu, Triệu Cần chỉ cần liếc qua cũng đã biết có chuyện rồi.
"Mẹ nó thằng chó nào cắt mất của mình một rổ móc câu rồi!" A Hòa cũng thấy không ổn, ngay lập tức chửi ầm lên.
Nụ cười trên mặt Triệu Bình cũng biến mất, ánh mắt đánh giá xung quanh hải vực, không phát hiện thuyền nào ở quanh đây cả.
"Thôi được rồi, cứ thu ba rổ trước đã, rổ cuối đợi lát nữa dùng cần vớt thử."
Triệu Cần vừa dứt lời, ánh mắt đảo qua vách núi đá vôi phía xa, thấy hai chấm trắng trắng, không nhìn rõ lắm, "Ngọa tào, đại ca, rổ câu của mình bị kéo chạy rồi!"
PS: Còn hai chương nữa vào buổi chiều nha.
Bạn cần đăng nhập để bình luận