Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 408: Đính hôn

Chương 408: Đính hôn
Ban đêm, hắn đối với chuyện ngày mai muốn đính hôn, dường như không có cảm giác gì, luôn cảm thấy đây chỉ là một hình thức làm cho người ngoài nhìn vào mà thôi.
Đang video call với Trần Tuyết thì Dư Phạt Kha lại nhắn tin tới.
Dư Phạt Kha tha thiết mời năm nào đó hắn đến kinh thành, theo lời hắn nói, việc làm ăn lớn như hạt vừng mà hắn, một đại thiếu gia, không thể cứ chạy tới chạy lui mãi được.
Triệu Cần biết hắn chỉ nói đùa, nhưng cũng cảm thấy mình nên chủ động đến thăm, dù sao lần trước chỉ một cuộc điện thoại mà đối phương đã từ rất xa chạy tới.
Nghe nói hắn ngày mai đính hôn, đối phương bảo hắn dẫn Trần Tuyết cùng đi, dù sao mọi người cũng biết nhau cả rồi.
Hắn đồng ý, rồi nói chuyện thêm vài câu liền tắt máy tính, định đi ngủ.
"A Cần, ngủ chưa?"
Đèn vừa tắt, lão cha đã quay lại, rõ ràng là tìm hắn có việc.
Hắn đành phải bật đèn lên, đáp một tiếng, cha hắn đẩy cửa vào.
"Một điếu không?"
"Con đánh răng rồi cha, có chuyện gì vậy, có phải là đòi tiền không, cha tự cầm đi là được." Thấy cha hắn ấp úng, còn chủ động đưa thuốc lá cho ông hút, hắn còn tưởng ông muốn xin tiền.
"Tiền thì cha mày có, là chuyện bà nội hôm nay nói với cha, nghe nói các con đều đồng ý rồi."
Triệu Cần cười khẩy một tiếng, hóa ra là vì chuyện này mà ngại, vội gật đầu, "Chuyện này là chuyện tốt mà, chờ cha già đi rồi chúng con không thể ở bên cạnh mỗi phút mỗi giây được."
"Việc này sau này đừng nhắc tới nữa. Cả đời này ta không có lỗi với ba anh em các con, nuôi các con lớn khôn, anh cả con không học hành gì, con và chị con thì học được, một mực học hành khiến ta cũng rất vui, hiện giờ anh chị con cũng kết hôn rồi, tuy ta nghèo một chút, nhưng lo liệu cho bọn nó cũng không thua kém ai trong thôn, chờ con cưới vợ nữa, thì nhiệm vụ của lão già này xem như hoàn thành. Nhưng ta… có lỗi với mẹ con, bà ấy theo ta chịu khổ cả một đời, chưa được hưởng ngày nào an nhàn đã mất. Con và anh con có tiền đồ như vậy là nhờ ta làm một chút quan nhỏ trong thôn mà có được, tuy nói thời gian tốt ta có một vài việc không làm được, nhưng về sau các con cũng không được phép nhắc lại chuyện này." Triệu An Quốc mặt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, Triệu Cần không nhìn rõ, nhưng nghe ra được những lời này từ tận đáy lòng ông.
Nói xong, ông ném đầu thuốc vào gạt tàn thuốc trên bàn máy tính, cũng không đợi Triệu Cần lên tiếng, liền đứng dậy đi ra ngoài vừa nói: "Ngủ đi."
Triệu Cần nhìn lên trần nhà, hắn không ngờ cha mình tối nay lại nói ra những lời như vậy.
Hắn là con trai, vào giây phút đó, căn bản không biết phải mở miệng ra sao, thôi vậy, ngày mai sẽ nói với anh chị dâu một chút vậy....
Sáng sớm, Triệu Cần theo thường lệ dậy sớm, cha hắn còn dậy sớm hơn, vừa rời giường là hắn đã không thấy bóng dáng cha đâu.
Còn chưa tới nhà mới thì đã thấy nhà anh cả náo nhiệt vô cùng.
Nhà mới của Triệu Cần đang xây, vả lại chỉ là đính hôn chứ không phải kết hôn, cũng không cần thiết phải làm ở nhà mình, nên lúc trước đã bàn là sẽ làm ở nhà anh cả.
Trên mái hiên cửa treo vải đỏ, mấy chục người phụ nữ đang đứng ở cửa ra vào, ai nấy nói chuyện rôm rả.
Nhìn cảnh này, Triệu Cần có chút muốn bỏ chạy, nếu mà xông vào trong đó, đoán chừng lỗ tai sẽ bị điếc mất.
"A Cần, hôm nay trang điểm đẹp trai quá."
"A Cần vốn dĩ đã đẹp trai rồi."
"A Cần, như vậy mới phải chứ, hôm nay đính hôn, sang năm cưới, năm sau nữa là ôm con luôn rồi."
"Cái đó cũng chưa chắc, có khi năm sau cũng đã ôm cháu rồi ấy chứ."
Mọi người cười ha hả, sau đó lại lái sang chuyện nhà ai cưới vợ mà bụng đã to, nhà ai cưới vợ mà con đã đầy tuổi rồi.
Triệu Cần tranh thủ lúc này chuồn êm vào hậu viện.
Mọi việc cần chuẩn bị đều đã xong xuôi, mọi người đang chờ giờ lành đến, không bao lâu bà nội đến, bắt đầu phân công cho mọi người, ai khiêng đồ, ai đan giỏ.
Lúc này, Triệu Bình đến tìm hắn, "Miêu ca, Trụ Tử bọn họ đều tới, cha với bọn họ không quen, em đi tiếp đón một chút."
Nói rồi, lại nhét cho hắn một bao thuốc lá, "Cha mua đó, hôm nay không cho anh hút loại khác."
Mắc dịch!
Triệu Cần cầm bao thuốc rồi đi ra ngoài, quả nhiên nhìn thấy Lão Miêu, bên cạnh hắn còn có một người phụ nữ, chắc là vợ hắn rồi.
Lão Miêu đang nói chuyện với Trụ Tử, A Sách, thấy hắn đến thì ba người trêu ghẹo, "Ồ, lão bản, hôm nay đẹp trai đấy."
"Lão bản, như thế này là không đúng nha, đứng bên cạnh chúng ta chẳng khác gì hạc giữa bầy gà, hay là anh vẫn nên thay đồ đi." A Sách cũng hùa theo nói đùa.
Triệu Cần ra hiệu với Lão Miêu, thấy đối phương gật đầu, lúc này hắn mới cười chào hỏi, "Chị dâu, cảm ơn chị đã đến, vào nhà uống ly nước trà."
"Đừng khách sáo, tôi và A Mậu đến phụ giúp, có gì cứ bảo."
"Đều chuẩn bị tốt hết rồi, bản thân tôi cũng chẳng có việc gì để làm, không cần chị bận tâm, đều vào nhà đi…"
Nghĩ đến đám phụ nữ kia, hắn liền đổi giọng, "Thôi được rồi, vẫn nên đến quảng trường nhỏ ngồi đi, lát nữa ở đó bắt đầu diễn kịch rồi."
Nói xong liền dẫn mấy người qua đó.
"A Cần, Bình ca nói anh xây một cái nhà lớn lắm phải không, xa không?" Trụ Tử hỏi.
"Ở ngay bên cạnh, đi, dẫn các cậu đi xem."
Đến nơi, mấy người đúng là không khỏi ngạc nhiên, nghe nói nhà người giàu ở nhà lớn thì nhiều rồi, nhưng thật sự gặp được người xây nhà to như thế này, gần hai mẫu đất, ai nhìn cũng phải lóa mắt.
Ở lại một lúc, liền dẫn mấy người đến quảng trường nhỏ, ở đó giờ đã có không ít người, hầu như toàn là người già và trẻ con, đang chờ xem kịch.
"Lát nữa cùng đi với tôi không?" Triệu Cần hỏi một câu.
"Được thôi, không thấy bọn này mặc thế nào à, đều là cố ý chuẩn bị đấy."
Triệu Cần lúc này mới để ý, hôm nay bọn họ đều mặc áo lam quần đen.
"Vậy các cậu nghỉ ngơi trước đi, khi nào đi thì tôi gọi."
"Không cần phải thông báo, nghe tiếng pháo là chúng tôi đi qua ngay."
Về đến nhà anh cả, một lát sau mấy người có quan hệ gần trong thôn như Lão Chu, Lão Lục cũng đến, lại có thêm hơn mười người, A Hòa đang cùng bọn họ tán gẫu.
"A Cần, chúc mừng nha."
"Ừ, đến thì đến giữa trưa ở lại dùng cơm, tối đến tôi sẽ uống một chén cho hả."
"Rượu mừng mà, anh mà không cho chúng tôi uống nhiều thì không xong đâu."
Bởi vì ở gần đó, nên thời gian xuất phát có hơi trễ, mãi cho đến khoảng 10 giờ thì đoàn người mới chính thức xuất phát, A Hòa chân không tiện, nên đốt pháo dẫn đường được A Kiệt tiếp nhận.
Pháo nổ, những người đang ngồi ở quảng trường nhỏ cũng vội vàng chạy đến, theo sau đoàn người.
Vì ở gần nên không cần phải thuê xe, mọi người đều đi bộ.
Hai mươi phút sau, đoàn người đến nhà họ Trần, người vừa tới pháo đã nổ, giẫm lên tiếng pháo, khói lửa bốc lên nghi ngút, mọi người đi vào trong nhà.
Toàn bộ mọi người đều được nghênh đón vào hậu viện giản dị, A Thần cũng ở đó, giúp mọi người bưng trà rót nước.
Còn Triệu Cần thì dẫn theo mấy người khiêng đồ lên lầu, nhà gái phải kiểm kê đồ sính lễ, bao lì xì, vàng bạc đều được thu lại. Còn đồ khác, như chỉ thêu, thuốc lá đều thu cả, chân giò thì không được, phải chặt lấy nửa dưới, để phần chân đáp lễ lại, đương nhiên còn có bánh quy, táo đỏ, nhãn làm đồ hồi môn.
Đợi chuẩn bị xong những thứ này, mọi người liền đến nhà hàng đã đặt trước ăn cơm.
Nhà họ Trần rất chu đáo, trên bàn ăn, còn có người chuyên phát cho mỗi vị khách một túi kẹo bánh.
Sau khi ăn cơm, mọi người trở về nhà, Trần Tuyết cũng cùng chị dâu và chị em của mình đi theo đến nhà Triệu Cần.
Trong nhà, bọn họ vừa đi thì đoàn hát đã bắt đầu diễn.
Khi bọn họ trở về, đoàn hát vẫn đang hát, người trong thôn gần như đều bị hấp dẫn qua đó, có người trực tiếp ngồi trên bàn tiệc dã chiến, cũng có người tự mang ghế đến.
Nghe thấy tiếng pháo nổ, một bộ phận người lại đến trong nhà muốn xem cô dâu mới như thế nào.
Trần Tuyết tuy đã đến thôn mấy lần, nhưng gần như cả thôn chưa ai nhìn thấy mặt, không ít phụ nữ trong thôn, thấy Triệu Cần giờ thế lực đã lớn, còn muốn giới thiệu con gái nhà mình cho hắn,
Kết quả còn chưa kịp hành động thì đã nghe tin hắn muốn đính hôn rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận