Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 116: Thuê thuyền ra biển

Chương 116: Thuê thuyền ra biển
Triệu Cần cũng chỉ nói đôi ba câu với Lão La, khi người khác bắt chuyện cùng hắn thì hắn cũng chỉ bình thản đáp lại.
Đợi hắn vừa đi, mấy người liền xúm lại trước mặt Lão La, "Dạo này A Cần không có đi biển đánh bắt hải sản, hôm nay hai người các ngươi nói chuyện gì vậy?"
"Không có gì." Lão La cũng không tiện nói ra chuyện trước đó.
"Không có gì mà hai người nói chuyện lâu như vậy, Lão La, ta đều là hàng xóm láng giềng, ngươi như vậy có ý gì chứ, có phải A Cần lại muốn đi biển đánh bắt hải sản không?"
Lão La bị hỏi đến phiền, đành phải kể lại cuộc trò chuyện vừa rồi với Triệu Cần. Có người khó hiểu nói: "Chuyện này cũng có gì đâu, mà làm bí mật vậy, ta hỏi A Cần hắn cũng không nói."
"Hắn nói với ta là tin ta, biết miệng ta kín, không nói với các ngươi là lo sợ gây ảnh hưởng xấu đến người khác. Ai, Lão Tiết tuy không ra gì, A Cần vẫn còn nghĩ cho hắn, thằng bé này dạo gần đây thay đổi nhiều thật, đúng là người có lòng tốt."
Mấy người đồng loạt trợn mắt, không phải là không tán thành việc Lão La nói Triệu Cần tốt bụng, mà là cái câu Lão La nói mình kín miệng kia, sao có ý tứ nói ra miệng được.
Có người nói với ngươi, chuyện này chỉ nói riêng mình ngươi nghe chứ không nói với ai khác, vậy thì bạn nghe sao lại thấy mắc nghẹn trong lòng. Bởi vì con hàng này chắc chắn đã nói với người khác rồi, có khi là người thứ mấy trăm cũng nên.
Triệu Cần cố ý nói nhỏ với Lão La, còn cố tình để ý xem xung quanh có người hay không mới nói, mục đích là kết luận miệng Lão La như cái quần thụng, lỏng lẻo dễ dàng buông tuột.
Đương nhiên, Triệu Cần đến miếu thắp hương, vẫn thành tâm quỳ xuống lễ bái Mụ Tổ.
"Mụ Tổ ơi, lần trước thấy ngài bị đập trúng một cái, lần này chắc là sẽ không còn chuyện đó nữa đâu. Một mình ngài ở đây cũng cô đơn quá. Không vội, con sắp chuyển đến làm hàng xóm với ngài rồi. Khi xây nhà sẽ có chút ồn ào vì đập đập gõ gõ, mong ngài đừng quở trách."
Vì hôm nay không phải ngày chính tế, nên người đến cúng bái không nhiều. Hắn trực tiếp đặt bánh ngọt lên bàn trước mặt Mụ Tổ, còn dặn dò Mụ Tổ muốn ăn gì thì báo mộng cho hắn.
Bái Mụ Tổ xong, hắn liền đi về nhà đại ca.
Kết quả đụng phải vợ Lâm Nhị và mấy người phụ nữ, ai nấy mặt mày khó coi, cau có kéo lê mặt xuống, căn bản không thèm nhìn Triệu Cần. Họ cứ thế trở về nhà.
Triệu Cần còn thấy Bàng Ngọc Tú ở phía xa, nhưng nàng từ một con hẻm nhỏ khác mà đi về nhà.
"Mấy bà vợ được thả ra rồi hả?" Hạ Vinh đứng ngay cửa ra vào, thấy hắn đến liền hỏi.
"Chứ có phải cái tội gì ghê gớm đâu, nếu không phải hôm qua ầm ĩ quá thì sở cũng chả thèm bắt họ. Giữ đàn ông không sao, giữ đàn bà rắc rối lắm. Hơn nữa trong sở có bấy nhiêu chỗ, hôm qua cũng bắt một mớ người rồi."
Triệu Cần vào nhà, Hạ Vinh biết hắn vừa đi bái Mụ Tổ về, nên chừa lại một bát cháo. Lúc này ăn là vừa.
Cơm còn chưa ăn xong thì vợ Lâm Nhị và vợ Lại Bao đã đứng bên ngoài sân mắng nhau.
Triệu Cần hoàn toàn không lay động, Triệu Bình cũng không có hứng thú hóng hớt chuyện, nhìn hắn nói: "Hôm nay lại không đi biển đánh bắt hải sản?"
"Không đi, không có thuyền chán lắm."
"Hôm qua đã nghỉ một ngày rồi, hôm nay còn nghỉ." Triệu Bình lẩm bẩm một câu.
Triệu Cần nhịn không được cười: "Đại ca, con nghỉ hai năm mà, có thấy huynh gấp gáp gì đâu."
"Lúc đó anh đâu có trông chờ vào, đây thấy chú mày rục rịch muốn làm nhanh thì sợ chú mày lại bỏ ngang đó thôi."
Triệu Cần thở dài, nếu có thuyền hôm nay đi thả lồng cũng tốt. Sáng nay thả xuống, chiều mai thu, ngâm trong nước cũng được hơn một ngày. Không cầu thu hoạch bao nhiêu, chủ yếu là để xem thời gian làm việc với hơn trăm cái lồng cần bao nhiêu.
Hắn cười nói: "Đại ca, bây giờ đang cấm biển, trong thôn chắc có không ít thuyền đánh cá không ra khơi. Muốn đi biển bắt hải sản đâu có khó, thuê thuyền thôi?"
Triệu Bình tỏ vẻ hứng thú, nhưng tính cách anh vốn bảo thủ, một lúc sau vẫn lắc đầu: "Thuê một ngày cộng thêm tiền xăng cũng mất hai ba trăm tệ, thôi cứ nghỉ ngơi đi."
Triệu Cần trợn mắt, hắn biết ngay mà.
Vừa nãy hắn cũng chỉ tùy tiện nói vậy, giờ nghĩ lại thì thấy đúng là có thể thực hiện. Hắn gật gù lôi kéo đại ca nói: "Thuê hai ngày thôi, hôm nay mình đi thả lồng, ngày mai thu. Con muốn thử xem lồng của mình thu hoạch như thế nào mà. Nhỡ may con có thêm một mẻ lưới thì sao, không được nữa thì một ngày tốn ba trăm tệ, mỗi cái lồng thu hoạch chưa đến sáu tệ là đủ hòa vốn rồi. Thêm một mớ tôm cua, có thể gỡ lại vài mẻ lưới, không lỗ được."
Bị hắn tính toán như vậy, Triệu Bình cũng động tâm: "Vậy giờ anh đi mượn thuyền?"
"Thuyền nhà Lão Phó cũng không tệ, đừng có thuê thuyền mới quá, người ta chưa chắc đã muốn cho."
Triệu Bình nghe vậy, liền đứng dậy đi ra ngoài. Triệu Cần cũng ăn nốt chỗ cháo còn lại, nghe thấy hai nhà bên ngoài vẫn đang cãi nhau, hắn gãi gãi đầu, sự việc này hậu quả thật dai dẳng. Thầm nghĩ, không biết đến bao giờ vợ Lâm Nhị mới tỉnh ra đây.
Xem giờ thì thấy mặc dù đi bái Mụ Tổ, nhưng giờ mới hơn tám giờ. Hắn nghĩ ngợi rồi lái xe ba gác gọi Thượng A cùng đi lên trấn.
Lần trước thả lồng thuần túy là ăn may, bởi vì bão nên mới có nhiều hải sản như vậy. Lần này thì khác, số lượng quá nhiều, không thả chút mồi nhử thì rất dễ có nhiều lồng không có gì.
Đi đến trên trấn, trước hết hắn đến chỗ Trần Đông mua hơn mười cân tôm nuôi. Loại này giá cả không cao, tôm không cần quá to cũng chỉ vài đồng một cân. Đáng tiếc nhà Trần Đông ít khi thu tôm tép, mà đồ này làm mồi thì rất được.
Bây giờ đang cấm biển, thuyền không thả lưới, nên tôm tép vốn đã ít. Phỏng chừng ở bến tàu trong thôn cũng không có hàng này.
Tiếp theo hắn lại đến cửa hàng bán chim mua, chẳng ai thèm mua lòng gà vịt. Hắn định bao trọn hết chỗ này. Thứ này tuy khó ngửi, nhưng tanh nồng, tôm cua sò ốc rất thích.
Mặt khác, mua rất rẻ. Hai mươi cân mà có mười lăm tệ. Không mua thì ông chủ cũng vứt đi, có người mua loại này thì tiền bán cũng chẳng đủ công dọn dẹp.
Đang định về nhà, hắn thấy Cận Tiểu Công đang dừng xe gắn máy trước tiệm mì, ngồi xuống ăn.
"A Hòa, cậu chờ tớ ở đây." Hắn nghĩ ngợi rồi vẫn bước đến, ngồi xuống đối diện Cận Tiểu Công.
Cận Tiểu Công có vẻ như mới trực ca đêm xong, nên trông rất mệt mỏi. Một lúc sau mới nhận ra đối diện có người, ngẩng đầu thấy Triệu Cần, liền cười toe: "Sao cậu lại ở đây, còn không thèm lên tiếng gì vậy?"
"Tình hình gì đấy? Tuy nói còn trẻ là có vốn, nhưng cũng đâu chịu nổi cái kiểu làm này của cậu. Sao, lại thức trắng một đêm?"
Nói xong câu đó, không đợi Cận Tiểu Công mở miệng, Triệu Cần liền nói thêm: "Nếu là vụ trọng án gì thì cậu tuyệt đối đừng nói với tớ nha, tớ không nghe đâu. Vào chỗ các cậu một lần mà tớ giờ vẫn còn gặp ác mộng đó."
Cận Tiểu Công bị sự cẩn trọng của hắn làm cho buồn cười, lắc đầu nói: "Tôi chỉ là một người ở trấn nhỏ này, thì có vụ trọng án gì mà đến lượt chúng tôi đâu. Mỗi ngày toàn chuyện lông gà vỏ tỏi thôi. À, chắc cậu cũng biết chứ, chả phải chuyện mấy nhà trong thôn cậu đánh nhau đó sao."
Triệu Cần giả bộ hiểu chuyện, gật đầu nói: "Hôm qua lúc tớ đến trên trấn hình như nghe loáng thoáng rồi A Công à. Chuyện trong thôn thì cứ đôi co vài câu rồi cãi cọ tay chân thì cũng bình thường thôi mà, đâu có đến mức thượng cẳng chân hạ cẳng tay lên tới chỗ mấy người đâu?"
Cận Tiểu Công trợn mắt: "Thật sự là cãi nhau à mà chúng tôi lại không biết rõ được? Ở thôn các cậu đánh nhau đến gãy cả chân phải nằm viện cả tháng đó."
"Lại nhiều năm" chính là anh trai của Lại Bao.
"Mấy người cùng một trấn với nhau thì sao không nương tay nhau một chút. Ai cũng là trụ cột gia đình cả, cũng không thể cứ thế mà bắt nhốt người ta vào được?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận