Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 496: Lối buôn bán

Chương 496: Lối buôn bán
Triệu Bình gọi vài tiếng, Triệu Cần vẫn cứ như lòng bàn chân bôi dầu, trơn tuột. Còn về chuyện lo lắng thì căn bản không có khả năng, hắn tin đại ca sẽ không tham ô một đồng nào đâu, coi như có cầm thì hắn cũng không thèm để ý. Cái đồ chơi này sở dĩ đáng tiền cũng là bởi vì quá hiếm, chứ còn lại cái vòng xoắn ốc còn chưa chắc đã có được viên ngọc nào.
Đến nhà lão Chu, Bành lão Lục đã tới.
"Hai người mỗi ngày muộn như vậy không phải là cách hay, kiếm tiền là để hưởng thụ cuộc sống, làm vậy chỉ tổ tốn sức." Triệu Cần vừa vào nhà đã nói.
Lão Chu cười rồi kéo giữ hắn, muốn ấn hắn ngồi lên chỗ trên, Triệu Cần đương nhiên không chịu. Luận về vai vế Bành lão Lục cao hơn hắn, luận về tuổi thì hắn lại nhỏ nhất, ngồi lên vị trí đó còn ra thể thống gì.
Ngồi xuống bên phải, Bành lão Lục mới cười nói: "Mấy người có tiền mới gọi là cuộc sống, chúng ta chỉ có thể coi là sinh tồn thôi. Sinh tồn ấy mà, có ai mà không mệt."
"Thôi đi, hai người có bao nhiêu vốn liếng ta không biết chắc, đừng có mà than vãn trước mặt ta. Hai người phải nghĩ cách sắp xếp đi, không thì sau này ta mà mở chi nhánh, chẳng lẽ lại đem mỗi người các ngươi ném cho một cửa hàng à?"
"A Cần, mở tiệm mới thì tạm thời chưa vội, hiện tại trên trấn có một nhà đang sửa, vị trí ngay chỗ hai gian nền trước đó ta xem."
"Ra giá rất cao, cái nhà đó à?"
"Đúng, chính là hai gian nền mà ngươi muốn mua đó, nhà khung thép đã dựng xong, ta đoán chừng nhiều nhất một tháng nữa là có thể khai trương."
Triệu Cần trầm tư, đồ ăn nhanh dù có làm hoa mỹ đến đâu cũng chẳng có kỹ thuật cao siêu gì, phí tổn bắt chước cực thấp. Khi việc buôn bán của mình phát đạt có cạnh tranh cũng là chuyện đương nhiên.
"Ta có hai cách, một là thẻ hội viên, chủ yếu là chức năng nạp tiền, ví dụ như nạp 500 tặng 100, nạp 1000 tặng 300. Hãy làm lớn cái hoạt động này lên, tranh thủ trước khi đối phương khai trương chúng ta sẽ hút một đợt vốn trước, như vậy thì chúng ta sẽ có nền tảng. Hai là, mà thôi, bây giờ bia bao nhiêu một cân?"
Hai người đang nghe hứng thú thì bị hắn hỏi câu này suýt nữa không kịp phản ứng, ngơ ngác một hồi, lão Lục mới trả lời: "Chúng ta bán là Tuyết Tân với Đông Thành, Tuyết Tân 1 đồng 5, Đông Thành 2 đồng."
Triệu Cần nhíu mày, giá tiền này cũng chẳng có chút cạnh tranh nào, thấp thì chưa đủ thấp, cao thì căn bản không có.
"Giá nhập bao nhiêu?"
"Trừ đi tiền thế chân vỏ chai, giá nhập Tuyết Tân khoảng 8 hào 2, Đông Thành 1 đồng 1 hơn chút." Lão Chu phụ trách mua sắm, mấy giá này nhớ rõ cả.
"Điều chỉnh giá Tuyết Tân xuống 1 đồng một chai, Đông Thành thì giữ nguyên, tăng thêm loại Bách Uy đóng chai kéo nắp."
"Mấy đồng một chai, ai mà uống?"
"Chắc chắn có người uống thôi, yên tâm."
"Hai người vừa uống vừa nói chuyện, không có gì ăn cả, mọi người ăn tạm vậy." Lão bà của lão Chu bưng đồ ăn lên bàn, cười cắt ngang bọn họ.
"Tẩu tử, muộn như vậy còn..."
"A Cần, cậu nói vậy với tôi làm gì khách sáo." Lão Chu vừa nói vừa mở chai Lô Châu Lão Diếu trên bàn, rót cho mỗi người một chén.
"Cứ lấy Tuyết Tân để làm hoạt động đi, thẻ hội viên coi như 10 đồng có thể uống 100 chai Tuyết Tân..."
"A Cần, như thế thì ta lỗ mất bao nhiêu?" Bành lão Lục nghe đến đây đã không làm được, hiện tại hắn đang phụ trách tài vụ, cái sổ sách này quá dễ tính, một chai bia lỗ hơn 7 hào, 100 chai là hơn 70 đồng, mà đây mới chỉ là một người.
Vốn dĩ nạp thẻ tặng tiền đã giảm lợi nhuận rồi, giờ còn cho uống bia, không chừng còn bị lỗ vốn.
"Đúng đấy A Cần, cái này lỗ quá đấy, đừng để lúc đó đối thủ cạnh tranh chưa gục mà ta đã lỗ sặc máu, đóng cửa rồi." Lão Chu cũng cảm thấy cái này quá ác.
Triệu Cần cười rồi nâng chén, ba người chạm ly một cái, hắn uống cạn rượu trong chén rồi chậm rãi ăn đồ ăn, mặc kệ hai người kia đang cuống cả lên, vò đầu bứt tai.
"A Cần, cậu nói đi, tụi tớ không ý kiến." Lão Chu đại khái cũng hiểu tâm tư của Triệu Cần, chắc chắn đang là một con lừa đang được vuốt lông, chốc nữa lại xù tính.
"Cái gì mà không ý kiến, vốn là ta đang bàn bạc thôi, nhưng hai người cứ để ta nói hết đã chứ."
"Cậu nói đi, cậu nói đi."
"100 chai bia này này, không cho mang đi, chỉ được uống trong tiệm, lại chỉ được dùng cho người có thẻ hội viên."
Triệu Cần đương nhiên còn muốn tăng thêm nhiều điều khoản hạn chế, nhưng mỗi lần tăng một hạng là sẽ làm cho hoạt động giảm sức hấp dẫn đi. Hạn chế càng nhiều thì sẽ thu hẹp lượng khách hàng. Nếu như đây là ở Sơn Đông hoặc Tân Cương, Nội Mông thì hắn làm hoạt động kiểu này chẳng có ý nghĩa gì lớn. Bởi vì người ở đó rất có thể uống 100 chai cũng chẳng là bao, chỉ một tuần là hết veo, nhưng ở đây thì không. Người uống được không có nhiều, mỗi bữa uống 2, 3 chai là ngon lắm rồi. Nếu đem tiền 2, 3 chai bia này gộp chung vào một bữa cơm, khả năng lỗ vốn gần như bằng không.
Làm như vậy, một là tăng độ hấp dẫn để khách làm thẻ, hai là tăng sự gắn bó của khách. Đến nhà người khác ăn cơm mà phải tự đi mua rượu, ở đây lại có rượu gửi lại, tùy ý uống. Bất kỳ ai cũng chọn nơi này.
Bành lão Lục dù sao cũng có chút nhạy cảm với số liệu, nghe thấy có hạn chế thì trong lòng cũng đã tính toán xong xuôi, cười giơ ngón cái lên: "A Cần, đúng là chỉ có cái đầu của cậu là dùng được, cái ý này hay đấy."
"Việc duy trì hội viên vẫn còn nhiều cách lắm, ví dụ mỗi ngày có một món ăn dành riêng cho hội viên, hoặc mỗi tháng có ngày hội viên. Mấy cái này hai người có thể tham khảo mấy siêu thị lớn, bọn họ có cả bộ phương án hiệu quả trong việc duy trì hội viên."
"Vậy nếu như bọn họ bắt chước chúng ta hoặc là dứt khoát giảm giá thì sao?" Lão Chu lại hỏi.
Triệu Cần cười: "Cái này cũng là chuyện đương nhiên thôi, chúng ta làm cái gì cũng là để chiếm thế tiên cơ. Đương nhiên nếu thực sự đến lúc đó thì liều thôi. Ta nói với hai người, ta ngược lại là rất muốn bọn họ liều với chúng ta đấy?"
"Tại sao?" Bành lão Lục hiếu kỳ.
"Rất đơn giản thôi, nếu như bọn họ có đủ lực để liều với chúng ta, người chết trước chắc chắn không phải là hai nhà chúng ta mà là những cái tiệm ăn nhanh nhỏ. Lão đại và lão nhị đánh nhau, người không có gì trước hết sẽ là loại lão tam lão tứ. Đến lúc đó bọn họ đóng cửa hết thì việc làm ăn của chúng ta chắc chắn sẽ lên một bước."
Hai người không có lạc quan như vậy, nhỡ may mình mới là người ngã xuống trước thì sao?
Triệu Cần biết rõ hai người đang nghĩ gì trong lòng, lại một lần nữa cười nói thêm: "Chúng ta đang làm sự nghiệp, đang làm thương hiệu, không cần câu nệ được mất nhất thời. Cứ như vầy đi, ta lập một công ty ăn uống, đưa mấy cái tiệm ăn nhanh hiện tại vào công ty này, mọi người giữ nguyên cổ phần, đến lúc lỗ vốn công ty sẽ tiếp tục bơm tiền vào."
Triệu Cần có thừa tự tin rằng đối phương không đấu lại hắn. Đùa gì chứ, bây giờ hắn mà kiểm kê hết tài sản thì không nói 200 triệu cũng gần đến con số đó. Còn việc lập công ty ăn uống thì hắn cũng cân nhắc đến vấn đề lên sàn chứng khoán trước đây đã nói. Đến lúc đó công ty ăn uống của mình sẽ nắm giữ cổ phần của chuỗi thức ăn nhanh và chuỗi quán cơm. Như vậy thì sẽ dễ làm IPO hơn. Đợi đến khi cả hai bên phát triển, lại có thể tiếp tục tách ra để đưa lên sàn. Là một người trùng sinh, nếu như không làm được một công ty lên sàn chứng khoán thì giống như hơi mất mặt, còn về cái trời cần của hắn, đây là nền tảng cơ bản của hắn. Coi như tương lai phát triển lớn hơn, hắn cũng không cân nhắc chuyện lên sàn.
Nghe đến chuyện giữ nguyên cổ phần, mà Triệu Cần còn đảm đương lo liệu, hai người cũng coi như đã trút được hòn đá lớn trong lòng. Ba người liền chuyển chủ đề sang ăn uống.
Bạn cần đăng nhập để bình luận