Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 149: Bắt đầu thu đất lồng

Chương 149: Bắt đầu thu lồng.
Triệu Cần tối hôm qua nghĩ rất nhiều, nếu như chỉ là Cổ gia ra tay, vậy thì không sao, nhiều lắm chỉ là làm xấu thanh danh của mình, nhưng đám người này phía sau còn có Lão Lâm, đây chính là cáo già, một chút sơ sẩy, Triệu Cần liền sẽ thất bại. Tối hôm qua hắn cũng nghĩ rất nhiều biện pháp đối phó, hắn thậm chí nghĩ đến việc để hai anh em Cổ gia phát hiện điểm có tổ yến, sau đó lại nói cho một nhóm người khác, sắp xếp hợp lý phía dưới, liền có thể để hai nhóm người vì tham lam mà đánh nhau ở trong cái hang đá vôi đó. Nói không chừng có thể mất một hai mạng người, nhưng cuối cùng hắn vẫn là bác bỏ, một là hắn không nỡ đem chỗ kia lợi ích tặng cho người khác, cách sắp xếp này tổn thất quá lớn, điển hình là đánh địch một nghìn, tự mình tổn tám trăm; Hai là, cũng không đến mức phải đi mưu hại mạng người. Triệu Cần thở dài một tiếng, ai bảo mình thiện tâm đâu. Đương nhiên, nếu như Lão Lâm đám người này làm quá đáng, hắn không ngại đem thôn dân toàn bộ kéo về phe mình, đến lúc đó để Lâm Dương xem, ai mới là bí thư thôn.
"Anh, anh nghĩ cái gì vậy?" A Hòa đi đến chỗ lái đập hắn một cái.
"Sao thế?"
"Bình ca nói anh đi lệch hướng, gọi anh mấy tiếng anh cũng không thưa."
"À, máy móc ồn quá." Triệu Cần tùy tiện kiếm cớ, liền không nghĩ nhiều nữa, sửa lại hướng đi, yên tâm lái thuyền.
Rất nhanh hai cái giỏ móc đều thả xuống hết, thêm cả đường đi, hiện tại đã chừng hơn tám giờ sáng. A Hòa ôm một quả dưa hấu ra, đây là sáng nay hắn mang dao ra cắt một nửa, lập tức cắt một miếng lớn đưa cho Triệu Cần đang lái thuyền.
"Nha, trên thuyền này chất lượng cuộc sống càng ngày càng cao." Triệu Cần trêu chọc.
"Bà nội bảo em mang theo, nói cái đồ này đang hot, bà còn mua đậu xanh, bảo ngày mai cho em ăn canh đậu xanh."
"Cái này thì được đấy. Đáng tiếc, ta mở thuyền đánh cá chứ không phải du thuyền."
"Du thuyền cũng chỉ to hơn thuyền của ta một chút thôi, nhanh hơn chút, ngoài ra cũng chẳng có gì." Triệu Bình ném vỏ dưa xuống biển, xoa xoa miệng nói.
"Anh cả, thua xa du thuyền có thể mang gái đấy, chậc chậc, em nói cho các anh biết, đám nhà giàu đó, trên du thuyền toàn nằm ườn ra, cái ngày tháng đó..."
Theo câu nói này của Triệu Cần, câu chuyện trên thuyền hoàn toàn đi sai hướng. Đàn ông có hai điểm không tốt, một là tò mò rất mạnh, hai là lòng hiếu kỳ nặng, cho dù không chơi mấy thứ đó, nghe người khác nói cách chơi cũng có thể xem như là qua cơn nghiện. Nói một hồi, ba người lại cùng nhau mắng vài câu mấy lão già lắm tiền.
"Được rồi, đừng nói nhảm, bây giờ bắt đầu thu lồng?"
Triệu Bình lại nói với A Hòa: "Đem mồi trong tủ lạnh ra hết."
"Không có mồi." Triệu Cần khoát tay nói.
Triệu Bình nghe xong đều ngơ người: "Sao thế, sáng sớm không mua được à? Nếu thật thế thì phải xem xem trong lồng thu lên được gì chọn một chút thứ không đáng tiền làm mồi."
"Anh cả, còn có mười ba ngày nữa là mở biển đấy?"
Triệu Bình bị hắn đổi chủ đề có chút không kịp phản ứng, một hồi lâu mới ngẩn ngơ gật đầu.
"Hôm nay thu lồng lên rồi không thả nữa."
Triệu Bình cũng không phải quá ngốc, nghĩ lại liền hiểu: "Ý chú là sợ Cổ gia làm bọn ta?"
"Ừm, bên mình là từ năm 2000 ban bố chế độ cấm đánh bắt theo mùa, áp dụng mấy năm liên tục không ngừng hoàn thiện, ta cũng thấy cái mới nhất mặc dù không viết rõ là không được thả lồng. Nhưng lồng nói cho cùng cũng là đồ dùng lưới, nếu thật sự mà nói thì cũng khó mà chối cãi được, trong thôn thì có thể nhắm mắt cho qua, nhưng nếu mà lên một tầng nữa, khó mà đảm bảo là không bị truy cứu. Đến lúc đó coi như không phải ngồi tù thì cũng phải thu lưới lại còn bị phạt tiền."
"Nghiêm trọng đến vậy sao?" Triệu Bình giật mình không thôi.
"Chữ quan hai cái miệng, có chuyện còn phải xem họ quyết định như thế nào, trước đây không sao, bởi vì không ai dại gì gây sự không có kết quả tốt, bây giờ thì chưa chắc."
"Được, vậy tối nay mang hết về đi."
Mặc dù thấy đáng tiếc, nhưng Triệu Bình cũng sợ em mình thật bị bắt, hắn nghĩ định nói một câu nếu có gì mình sẽ đứng ra gánh, nhưng bây giờ cảm thấy vẫn chưa đến bước đó.
"Anh, lỡ như có chuyện thì cứ nói là thuyền của em, các anh giúp em làm việc." A Hòa ngược lại giành nói trước.
Triệu Cần cười cười: "Nào có dễ gạt như thế, người ta tra một cái là biết chiếc thuyền này do anh mua thôi, không đến mức đó đâu, yên tâm đi."
Vừa mới nói cười vui vẻ xong thì giờ Triệu Bình cùng A Hòa đều trầm mặc lại.
"A Cần, tìm cách trị Cổ gia đi." Đây là lần đầu tiên Triệu Bình chủ động mở miệng muốn kết oán với người khác, cho dù là Lão Tiết hối hận vì thuyền, hắn nói cũng là để đòi lại công bằng.
"Anh, tối nay em đi bắt thằng Cổ lão nhị lại đánh một trận."
"Đúng, anh che mặt vào đánh rồi chạy."
Nhìn bộ dạng hai người, Triệu Cần tức giận nói: "Thôi được rồi, chuyện này đừng vội, anh đang nghĩ cách làm sao, dù sao cũng không để chúng nó sống tốt được. Trước tiên thu lồng lên đi đã."
Bên này là hai tổ, tổng cộng 20 cái lồng, sau khi đến nơi, Triệu Bình chủ động nhường vị trí, để Triệu Cần thu, không còn cách nào, em út mình vận may tốt hơn một chút.
Triệu Cần đem phao câu lên, trong lòng âm thầm cầu nguyện, tuyệt đối đừng dính cạn nhé, không thì xong. Nước rất sâu, cho nên kéo một hồi lâu, mới kéo được lồng lên, khi cái lồng đầu tiên lên khỏi mặt nước, A Hòa nhìn một cái đã kinh hãi nói: "Anh, có tôm hùm, tôm hùm lớn."
Lồng đủ lớn, Triệu Cần đứng ở chỗ khuất không nhìn thấy, Triệu Bình thấy được mừng rỡ nói: "Nghe mày thật thả chỗ này có tôm hùm thật."
Triệu Cần thấy có thu hoạch, cũng rất vui vẻ, đều là tiền cả đấy, ai mà không thích. Nhìn kỹ lại thì bên trong có ba con tôm hùm, còn có mấy con cua, hắn cũng không thấy rõ là loại cua gì. Cá mú đá khoảng ba bốn con, không ngờ tên này cũng có thể chui vào lồng, còn lại là ốc và một chút tạp vật, Triệu Cần đem toàn bộ chiến lợi phẩm đổ vào một cái giỏ lớn, lúc này mới đưa lồng cho A Hòa.
A Hòa phụ trách mở lồng, đem cá lấy ra rồi phân loại, những con cua đáng tiền thì phải buộc lại. A Hòa mở dây thừng, đem cá đổ ra một cái giỏ, trước hết bỏ ba con tôm hùm vào một cái thùng lớn, chỗ này phải đưa vào phòng VIP, tiếp theo là bỏ cá mú đá vào, còn lại là cua, Triệu Cần quay lại nhìn một chút, có thể là do nước sâu nên mấy con cua này không phải là cua đá, ba con cua biển mai hình thoi, hai con cua hoa lan, còn có cua hoa hồng và cua ba mắt, ghẹ thì có một con, đại khái nửa cân. Triệu Bình đi tới, cùng giúp nhau buộc cua lại, nhặt tạp vật ra, A Hòa theo thói quen muốn ném lại xuống biển thì bị Triệu Cần ngăn lại.
"Lấy túi xách da rắn ra, bỏ hết đồ nhựa vào, đem lên bờ bỏ."
A Hòa đành phải làm theo, sau khi dọn xong tạp vật thì còn lại ốc, con nào to bán được thì giữ lại, còn lại toàn bộ lại đổ vào biển.
"Anh, cái lồng này chắc cũng phải được ba bốn trăm tệ."
"Ừ, ba con tôm hùm đó đáng tiền lắm."
Triệu Cần trả lời một câu, đã bắt đầu kéo cái lồng thứ hai.
Cái lồng này khách quan mà nói thì thua xa cái đầu tiên, cũng chỉ có mấy con cua và một ít ốc, đồ ngon đáng tiền thì chẳng có. Liên tiếp kéo mấy cái cũng đều không khác mấy, Triệu Cần cũng không nản, cứ theo lồng hiện tại mà tính, một cái cũng có thể bán mấy chục tệ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận