Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 387: Chín răng phiến tôm

Chương 387: Tôm bẹ chín răng
Bọn họ trên thuyền chính là tầng dưới chót của lưới kéo, bởi vì muốn cân nhắc đến việc bắt các loại tôm cua, cho nên mắt lưới cũng không tính là lớn. Đây cũng là lý do vì sao có thể bắt được cá lượng và cá nhám. Đương nhiên, mắt lưới không lớn cũng là nói một cách tương đối, nếu lấy cá nhám làm ví dụ, bọn họ đụng phải bầy cá khẳng định sẽ càng lớn, chỉ là phần lớn con nhỏ đều lọt qua mắt lưới, cho nên những con bắt lên được đều có kích thước tương đối lớn. Lưới kéo xét về tương quan mà nói, đối với tài nguyên biển gây tổn thương được coi là tương đối lớn, không chỉ có giết cả con lớn con bé, chủ yếu hơn là phá hoại hệ sinh thái đáy biển. Nhưng Triệu Cần giờ phút này không để ý nhiều như vậy, bởi vì không chỉ có nước mình cho phép, lưới kéo ở các nước khác còn thịnh hành hơn. Tương đối mà nói, nước mình bảo hộ các loại cá còn nhiều hơn so với các nước khác, hải mã, bào ngư ở rất nhiều quốc gia đánh bắt đều hợp pháp.
Cơm vừa nấu xong, Triệu Cần liền bắt mọi người ăn cơm. Mỗi người một bát cơm lớn, trông giống như món hầm thập cẩm của vùng Đông Bắc, khi bắt đầu ăn vẫn rất ngon, có thể nói A Thần nếu không đi bắt cá, đi học đầu bếp cũng sẽ thành một đầu bếp giỏi. Bao gồm cả Triệu Cần, không một ai nói chuyện, tất cả đều vùi đầu vào ăn cơm. Bữa cơm chỉ diễn ra trong năm sáu phút, toàn quân kết thúc trận chiến, mọi người lại một lần nữa vùi đầu vào phân loại cá.
Triệu Cần thở dài, "Vẫn là cá lớn dễ phân hơn."
"Hắc hắc, cá lớn chưa chắc đã có cái giá này, khô nhanh hơn một chút, nếu ta ra khơi một tuần mà bắt toàn loại cá này thì nên đốt pháo." Người lên tiếng là Triệu Bình. Nếu Lão Miêu nghe Triệu Cần oán trách, có lẽ cười cho qua, còn Triệu Bình thì lại thỉnh thoảng chêm vào một câu. Triệu Cần cười không nói gì, hiện tại tâm trạng của mọi người đều rất thoải mái. Vừa mới ra khơi cả ngày đã kiếm được gần một triệu, ai cũng có tiền, cho dù tiếp theo vận may không tốt thì ít nhất cũng đã dư dả tiền vốn.
Đợi đến khi phân loại xong đã gần ba giờ, mọi người cũng đều ôm lưng chậm rãi đứng dậy. "Ai, vì chút tiền mà ta phải vất vả." Triệu Cần ngẩng đầu nhìn trời, liền thở dài một tiếng. A Thần và mọi người thấy vậy cũng chỉ cười, còn Triệu Bình thì trợn mắt, mấy giờ kiếm được 20 vạn, ngươi còn muốn thế nào nữa, đừng nói xoay người, cho dù có phải quỳ xuống để phân loại thì cũng đã giành nhau vỡ đầu rồi.
"Mọi người về khoang thuyền ngủ bù đi." Triệu Cần nhìn mọi người nói.
"A Cần, lưới đã thả xuống được ba tiếng rồi." Triệu Bình nhắc nhở.
"Đại ca, mẻ lưới này để chậm chút rồi kéo lên, các ngươi vào nghỉ ngơi trước đi, ta với Miêu ca canh một lát." Tuy nói tính toán đâu vào đấy nhưng hắn cũng không ngủ được bao nhiêu, nhưng bây giờ hắn đúng là không buồn ngủ, dứt khoát để bọn họ đi nghỉ ngơi. Về khoản này, Triệu Bình nghe theo răm rắp, liền tập hợp mọi người vào khoang thuyền ngủ.
Triệu Cần đi đến buồng lái, cùng Lão Miêu trò chuyện dăm ba câu, hiện tại nơi họ đang ở nước sâu, khoảng tầm 20 mét. Tuy nói họ gọi con thuyền này là thuyền lớn, nhưng thuyền đánh cá hơn 20 mét thì to được bao nhiêu chứ, chỉ có thể miễn cưỡng tính là thuyền đánh cá cỡ trung, những nơi viễn dương thật sự căn bản là không đi được. Lưới kéo làm việc, đáy biển càng bằng phẳng càng tốt, tuy rằng họ là lưới làm việc ở tầng dưới cùng, nhưng cũng không phải thực sự dán sát đáy biển, giống như câu đáy vậy, nói là câu đáy, nhưng vẫn phải cách đáy hơn hai thước. Nếu đáy biển gồ ghề thì hiện tượng mắc lưới sẽ rất nhiều, nếu chẳng may đụng phải đá ngầm lớn thì lưới coi như bỏ đi.
Hai người nói chuyện phiếm, Lão Miêu bắt đầu kể kinh nghiệm của mình. "Trước kia ra biển đúng là liều mạng sống, cả một thôn một năm chắc chắn có người rơi xuống biển không thấy xác. Khi đó cũng có dự báo thời tiết, nhưng thật tình mà nói cũng không chuẩn, vẫn chủ yếu dựa vào kinh nghiệm của ngư dân. Lúc ta mới ra khơi, đầu những năm 80, khi đó còn có thổ phỉ nữa, bọn chúng tụ tập ở trên hải đảo, bình thường có ba bốn chiếc thuyền đánh cá. Mỗi ngày cũng bắt cá, nhưng hễ trên mặt biển thấy thuyền khác là bọn chúng sẽ lập tức vây lại, cướp tôm cá, ngoan ngoãn thì còn bị đánh một trận, không ngoan ngoãn thì trực tiếp ném xuống biển. Sau đó chúng cướp luôn động cơ trên thuyền."
"Không phải, vậy những người nghe lời mà bị cướp động cơ thì làm sao?"
"Thì cứ lênh đênh trên biển chứ sao, gặp thuyền đánh cá khác cầu cứu, may mắn thì gần đảo có thể bơi lên đảo tạm nghỉ ngơi."
"Bọn chúng bị trừng trị thích đáng không?" Triệu Cần lại hỏi.
"Không có." Lão Miêu cười rồi nói tiếp: "Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, bọn chúng có lẽ ức hiếp được người quen, nên dám đánh cả đám chủ thuyền buôn lậu kia, kết quả đám buôn lậu lão liên thủ, đánh cho đám đó thương tật đầy mình, chết không ít người. Khi đó bọn buôn lậu mới là ghê gớm, mấy ông lớn buôn lậu nghe nói đều có quân hạm hộ tống, cho nên đám người kia chết thì cứ chết thôi, không ai giải quyết gì cả, coi như giúp cho ngư dân chúng ta một ân huệ lớn. Từ đó về sau, tập tục trên biển tốt lên nhiều, ra biển cũng tương đối an toàn hơn."
Triệu Cần có chút buồn cười, hóa ra đám buôn lậu kia còn làm được một chuyện tốt. Nhưng nghĩ lại trước đó đám buôn lậu đúng là có bối cảnh không đơn giản, Triệu Cần biết tỉnh nhà cũng có một ông lớn, cứng rắn ép giá xăng dầu xuống chỉ còn 60%, đừng nói cánh tài xế taxi, mà ngay cả ngư dân cũng cảm tạ hắn.
Triệu Cần và Lão Miêu có thể nói chuyện rất hợp nhau, hắn vốn thích nghe kể chuyện, còn Lão Miêu với nhiều năm kinh nghiệm, trên người không thiếu những câu chuyện. Chẳng mấy chốc hai tiếng đã trôi qua, đến sáu rưỡi tối, Lão Miêu nhắc nhở: "A Cần, đến giờ kéo lưới rồi."
"Được thôi, ông thông báo đi."
Đợi đến khi mọi người rời giường, Triệu Cần đã đứng ở đuôi thuyền, bắt đầu treo dây cáp lên bàn kéo, Hạ Thủ Trụ vội bước lên phía trước, treo một đầu dây cáp bên kia lên bàn kéo. Đây là lưới kéo một thuyền, nên bàn kéo có ba cái, hai cái đồng thời kéo dây cáp, còn một cái cuối cùng là kéo lưới. Đợi đến khi lưới đến gần boong tàu, hai người đồng thời tháo tấm lưới xuống, đặt trên giá, tách khỏi dây cáp, nếu không sẽ bị kẹt vào bàn kéo.
Đuôi tàu bị dây cáp kéo cọ vào xoẹt xoẹt, ước chừng khoảng mười phút, đầu lưới bắt đầu lên. Đợi đến khi lên được tầm hơn mười mét, lại dùng dây thừng treo vào một bàn kéo khác, bắt đầu thu lưới, thu một đoạn lại phải đeo vào dây kéo lưới, cứ như vậy nhiều lần, trực tiếp túi lưới nhô lên mặt nước. Lúc này, đem túi lưới treo vào tay cẩu, lợi dụng tay cẩu treo đến khu vực muốn phân loại trên boong tàu.
"Để tôi gỡ cho." Triệu Bình xông lên giành việc. Mấy mẻ lưới trước hắn đều lái thuyền, khó khăn lắm mới đến lượt gỡ lưới, đương nhiên là hắn muốn tự mình làm, đương nhiên là hắn cũng thấy mẻ lưới này hàng rất dày, nếu không cẩn thận có khi sẽ đè lên người Triệu Cần.
Theo dây túi lưới được gỡ ra, nhìn những hải sản ào ào rơi xuống, tất cả mọi người đều ngây người. Hạ Anh Kiệt thấy hai con rơi lên giày của mình, có chút sợ hãi vội lùi lại hai bước. "Sao lại là cái đồ chơi này?" Triệu Cần và đại ca gần như đồng thanh thốt lên.
"Tôm tít, đồ tốt đấy, mau phân loại vào khoang thuyền, thứ này có thể nuôi được." Một lúc lâu sau, Triệu Bình kích động hét lên, mọi người lúc này mới như hoàn hồn, xoay người bắt đầu làm việc.
Tên gọi này cũng là cách gọi của địa phương, có nơi gọi là tôm xếp, có nơi gọi tôm tít là chỉ con bề bề. Đồ chơi này tên khoa học gọi là tôm bẹ chín răng, thuộc bộ tôm chân đều, có chút giống loài giáp xác kết hợp với tôm, thân có màu đen, cực kỳ dẹt, mặt sau hơi nhẵn hoặc hơi có khía lõm. Vì thân hình dẹt nên có nơi còn gọi nó là tôm hùm dép lê.
Bạn cần đăng nhập để bình luận