Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 918: bị đánh

Chương 918: bị đánh
Năm nay các nhà trong thôn đều có những kiểu làm ăn khác nhau, nhưng nhìn chung thì so với năm trước chắc chắn là tốt hơn nhiều. Năm ngoái ngươi có chịu khó đến mấy cũng không có việc làm ổn định, còn phải ra ngoài làm thuê, năm nay chỉ cần ngươi không lười, ngay trong thôn cũng có thể tìm được việc làm khá ổn.
Hơn hai giờ chiều, đã có người bắt đầu đốt pháo ăn Tết. Cả thôn bao trùm trong mùi thuốc pháo. Hôm nay nhà mới có rất nhiều người, ngoài gia đình ta và A Hòa, còn có bốn sư huynh nữa. Bàn tròn lớn làm đầy ắp cả chỗ ngồi, “Năm nay không tính kiếm được bao nhiêu tiền, nhưng trong nhà toàn chuyện vui. Một là sinh thêm người, bé A Minh ra đời, thứ hai là A Cần và A Hòa đều đính hôn, đợi sang năm cưới xin nữa, ta và lão bà cũng xong được một mối lo.” Triệu An Quốc ngồi ở vị trí đầu cạnh lão thái thái, mặt mày rạng rỡ nói.
“Đúng, đại Quốc nói hay lắm, thời gian này à, càng ngày càng dễ chịu, mọi người cùng nhau uống một chén.” Lão thái thái nói rồi nâng chén trước, mọi người nhao nhao đứng dậy uống cạn.
Sau màn dạo đầu, mọi người bắt đầu thoải mái hơn, Triệu Cần Tiên kính anh cả một chén, tiếp đến là mấy sư huynh của mình. A Hòa bận rộn nhất, vừa mời rượu vừa rót rượu cho cả bàn.
Bữa cơm kéo dài hai tiếng mới kết thúc, Triệu An Quốc có chút quá chén, loạng choạng đứng dậy, “Ta về nhà cũ nghỉ một lát.”
Triệu Cần đứng dậy theo, “Cha, con đưa cha đi.”
“Ngay trong thôn thôi, cần gì ngươi phải đưa, thu xếp cho mấy sư huynh của ngươi đi, đúng rồi, tối nhớ gọi điện thoại cho sư phụ, chúc tết.”
“Con biết rồi cha.”
Triệu An Quốc đi đường có chút xiêu vẹo, miệng ngậm điếu thuốc, vừa hát nho nhỏ vừa bước ra cửa.
“Tửu lượng của cha đâu có tệ như vậy.” Triệu Bình có chút lo lắng nói, vừa rồi anh cũng muốn đưa nhưng bị cha từ chối rồi.
“Có lẽ hôm nay cha vui quá thôi, không phải người ta hay nói 'rượu không say người, người tự say' sao." Triệu Cần cười đáp lại.
Hai anh em không hề biết rằng, Triệu An Quốc vừa ra khỏi cửa liền tỉnh táo hẳn, liếc nhìn cửa nhà xác định không có ai đi theo liền quay về nhà cũ, tìm một chiếc xe đạp rồi đạp lên trấn.
Người một nhà ở phương diện này đều rất nghe lời Triệu Cần, đó chính là uống rượu thì nhất quyết không lái xe.
Trong sân, A Hòa đòi đánh bài, Triệu Bình cũng có ý đó. Triệu Cần nói mình có chút việc muốn ra trấn một chuyến, mọi người còn tưởng anh đến nhà Trần Gia, cũng không để ý. Về phần bốn sư huynh, mỗi người dán mắt vào điện thoại mới được tiểu sư đệ mua cho, đều chờ mong sáng sớm để gọi điện cho Quan Lý. Đánh bài thì không có hứng thú.
A Hòa gọi điện cho hai anh em A Tư và A Hữu đến, ván bài mới bắt đầu. Lão thái thái ngồi chơi một lát rồi về nhà cũ, nói là muốn thắp hương.
A Viễn và Miểu Miểu cũng đang chờ trời tối, tiểu thúc mang cả xe pháo hoa về mà, chỉ ngóng trời tối để đốt pháo.
Triệu Cần thấy trong nhà ồn ào quá nên ra ngoài sân, anh bỏ thuốc lá, đột nhiên thấy mất đi rất nhiều thú vui. Nhưng đã bỏ rồi thì không có lý gì mà lại hút lại.
Được khoảng 20 phút thì anh nhận được điện thoại, “A Cần, Triệu thúc đang ở khu nhà phía tây bến tàu, cách chỗ A Kiệt thuê trọ một chút về hướng đông.”
“Trụ Tử ca, đêm 30 còn phải làm phiền ngươi, việc này coi như ngươi không thấy có được không?”
“Yên tâm đi, cần ta ở lại canh chừng không?”
“Không cần, anh về nhà ăn Tết đi, vất vả rồi.”
Cúp điện thoại, Triệu Cần vẫn không nhịn được mà lấy ra một điếu thuốc đốt, đầu óc anh nhanh nhạy, không dễ bị lừa như anh cả. Trước kia đã thấy lão cha có chút gì đó lạ lạ, hôm nay đêm 30, lão cha cứ thúc giục mọi người ăn Tết sớm hơn một chút, sao anh lại không rõ là có ý gì, nên lúc đó đã gọi điện cho Trụ Tử, bảo anh ta ở chỗ ngã rẽ trên trấn đợi, xem lão cha đi đâu.
Bây giờ biết đáp án, trong lòng anh thấy khá phức tạp, không biết nên vui hay không vui.
Anh đứng dậy, chậm rãi bước về phía nhà lão Chu.
Lão Chu đang uống đến đỏ cả mặt, thấy anh đến, vội vàng kêu người thêm bát thêm đũa, “A Cần đừng đi, biết cậu không hay rượu, nhưng hôm nay ăn Tết, ăn xong chúng ta làm vài ván bài nhỏ.”
Triệu Cần nói với vợ của lão Chu đang bận bịu, “Chị dâu đừng vội, tôi ăn no rồi không ăn được nữa, tôi đến tìm lão Chu nói chuyện thôi.”
“Cậu nói đi, có chuyện gì?” Lão Chu vừa nói vừa ợ hơi rượu.
“Đi, ra sân nói chuyện, trong nhà ồn ào quá.” Triệu Cần nói rồi đi trước ra ngoài.
Lão Chu ngẩn người, lúc này mới ý thức được là có chuyện thật, đi theo ra giữa, “A Cần, có chuyện gì thế?”
“Chuyện của cha tôi, ông biết bao nhiêu?”
“Chuyện của Triệu thúc? Triệu thúc có chuyện gì.” Lão Chu giả vờ không biết, mắt láo liên, thậm chí còn muốn chạy trốn.
“Lão Chu, ta là anh em, chuyện này ông giấu ta có ý gì sao?”
Lão Chu móc thuốc lá ra châm một điếu, rít một hơi dài rồi mới nói, “A Cần, chuyện này ta cũng chỉ đoán thôi, không phải là không muốn nói cho cậu, mà là không biết nói sao.”
Triệu Cần gật đầu, ra vẻ đã hiểu.
“Chắc tầm ba bốn tháng trước, lúc mọi người đi biển, có một đêm cha cậu như từ nhà Trần Gia uống rượu về, không biết đi ra bến tàu làm gì, kết quả vừa đúng lúc gặp đám lưu manh chặn lại…”
Thì ra, lão cha còn có màn anh hùng cứu mỹ nhân à.
“Ngoài tôi ra còn ai biết nữa không?”
“Lão Bành cũng biết chút ít, nhưng cậu cứ yên tâm, ta và ông ta ai cũng không nói.”
Triệu Cần vỗ nhẹ vai Lão Chu, móc ra hai bao lì xì, “Cho con trai ông, tôi đi trước.”
Lão Chu ngạc nhiên nhìn theo bóng lưng anh biến mất, một lát sau vợ ông ở sau lưng hỏi, “A Cần đi rồi, có chuyện gì vậy?”
“Chuyện của đàn ông, đàn bà hỏi ít thôi, đúng rồi, đây là tiền mừng tuổi A Cần cho hai đứa nhỏ.”
Mặt phụ nhân vui mừng, cầm lấy mà không cần mở, sờ vào độ dày liền biết, chắc chắn phải có một hai nghìn tệ.
Trên đường về, Triệu Cần miệng lẩm bẩm, “Còn nói cả đời không tìm ai, bà mối giới thiệu mấy người đều không ưng, thì ra không phải không muốn mà là chê thôi. Đàn ông đúng là đồ háo sắc cả.”
Nói xong, anh bỗng bật cười, sự thật thật kỳ lạ, ai có thể ngờ được cuối cùng lại thành ra như vậy. Nhan Vĩ sắp thành dì của mình, tuy rằng nghĩ lại thì thấy lão cha đã 50 tuổi, sức khỏe lại không tệ. Nhan Vĩ thì hơn 30, dù nói tuổi tác có chút chênh lệch, nhưng trước đó lại gặp bất hạnh lớn, giờ lão cha chắc chắn sẽ thương người, còn việc nói Nhan Vĩ có ý đồ khác, Triệu Cần cũng thấy khả năng không lớn.
Nếu mà thật sự có thể đến với nhau thì anh thấy ngược lại cũng tốt. Ai cũng có quyền theo đuổi hạnh phúc, chỉ là để anh gọi Nhan Vĩ là dì, dù thế nào cũng không thể thốt ra miệng được, thật là đau đầu.
Đang nghĩ ngợi thì điện thoại bỗng reo, nhìn là số của Nhan Vĩ, anh cau mày nghe máy, bên kia Nhan Vĩ khóc nức nở nói, “A Cần, đều tại tôi, đều tại tôi...”
“Nói thẳng, có chuyện gì?”
Triệu Cần có dự cảm không hay, anh tăng tốc chạy về nhà.
“Cha cậu bị đánh.” Nhan Vĩ vừa khóc vừa nói, bên cạnh còn có tiếng Triệu An Quốc, “Tôi không sao, cô gọi điện cho nó làm gì?”
Triệu Cần nghe thấy tiếng cha thì thở phào nhẹ nhõm, “Tôi đến ngay.”
Cúp điện thoại, anh vẫn quay về nhà lấy chìa khóa xe, lúc này không để ý đến việc uống rượu nữa, lái xe phóng lên trấn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận