Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 389: Quái sự mỗi năm có

Chương 389: Chuyện lạ mỗi năm đều có
Lão Miêu còn có một chút không nói, đó chính là mã lực của thuyền đoán chừng cũng không theo kịp. Thực tế, việc kéo lưới, tùy theo kích thước thuyền lớn nhỏ mà độ sâu làm việc khác nhau. Từ 50m đến 1000m đều có, thường thường càng sâu, áp lực nước càng lớn, lực cản cũng càng lớn, đối với yêu cầu mã lực của thuyền liền càng cao, lưới thả xuống biển, kết quả thuyền không kéo được thì có mà vui. Bình thường đạt tới độ sâu 300m trở lên, yêu cầu trọng tải thuyền ít nhất phải đạt tới 2000 tấn. Trọng tải thuyền cùng với chiều dài, chiều rộng của thuyền, thiết kế tốc độ, mã lực cùng độ sâu mớn nước đều có liên quan, chiếc thuyền đánh cá 25m này của bọn hắn, trọng tải cũng chỉ hơn nghìn tấn một chút, không có cách nào làm việc ở vùng nước quá sâu. Còn có chiều dài Duệ Cương, cũng chính là chiều dài dây thừng kéo lưới, chiều dài dây thừng kéo lưới ở vùng nước làm việc thường gấp ba lần độ sâu, nếu như nước sâu 100m, như vậy chiều dài thả dây Duệ Cương vào khoảng 300m, như vậy là hợp lý nhất. Nhưng bây giờ nước sâu 300m, yêu cầu chiều dài Duệ Cương vào khoảng ngàn mét, mà Duệ Cương bọn hắn mang theo lại không có dài như vậy. Đây cũng là nguyên nhân Lão Miêu phản đối.
"Miêu ca, ta thử một chút đi, cũng không nhất định nhất định phải thăm dò cho ra ngọn ngành, chỉ cần kéo một mẻ lưới, vạn nhất có thu hoạch không tồi thì sao, đây là rãnh biển, chắc chắn là ổ cá tự nhiên." Lão Miêu cuối cùng vẫn bị thuyết phục một phần cũng là do Triệu Cần là chủ thuyền, hắn kiên trì, Lão Miêu không thể không nghe theo. Mặt khác, đối với việc Triệu Cần nói rãnh biển chính là ổ cá tự nhiên, hắn cũng tán thành.
"Được thôi, vậy ngươi đi thả lưới." Triệu Cần đáp ứng một tiếng liền nhảy lên boong tàu, việc hai người thảo luận, Triệu Bình bọn hắn không biết nên nghe tới việc thả lưới, cũng không tiếp tục nhiều lời nghi ngờ.
Sau khi thả xong lưới, công việc trên boong cũng sắp kết thúc, Hạ Thủ Trụ đem giỏ tạp ngư cuối cùng bỏ vào kho lạnh, A Kiệt và A Sách đã bắt đầu cọ rửa boong tàu. Đợi đến khi tất cả đã chuẩn bị xong, mọi người bắt đầu ăn cơm chiều. Triệu Cần dù cố gắng làm cho bữa ăn được đúng giờ, nhưng về thời gian thì thật không dễ khống chế, may lần này mang không ít đồ ăn vặt, A Tuyết lại cho hơn mười thùng hoa quả, đói bụng lúc nào cũng có đồ ăn lót dạ. Hắn có chút chịu không nổi, từ sáng hôm qua xuất phát đến bây giờ tính ra, thời gian nghỉ ngơi chỉ có bốn tiếng, Lão Miêu giống như hắn, nhưng vẫn cứ tinh thần phấn chấn mở thuyền, những người khác thì tốt hơn chút, có khoảng sáu, bảy tiếng thời gian nghỉ ngơi. Triệu Bình chủ động đổi Lão Miêu, mọi người cũng không vào cabin, toàn bộ nghỉ ngơi ở trên boong tàu.
"A Cần, ngươi thực tế có thể cân nhắc đặt thêm một chiếc thuyền, sau này ta hai thuyền cùng ra biển, như vậy an toàn hơn chút." Lão Miêu có vẻ như vẫn còn sợ hãi việc bị thuyền lớn đuổi lần trước. Nếu như hai thuyền ở gần nhau, tuy nói vẫn không phải là đối thủ của thuyền lớn, nhưng dù sao cũng có lực đánh trả một trận. Hơn nữa, có thêm một thuyền ở bên cạnh, đối phương cũng không dám quá kiêu ngạo.
"Miêu ca, ta cũng có cân nhắc này, nhưng người lái thuyền có trách nhiệm thực sự thì khó tìm quá." Triệu Cần thở dài, thấy Lão Miêu không trả lời, hắn lại hỏi: "Miêu ca, ngươi còn có quen biết thuyền viên tốt không? Lão Thái lần này làm chúng ta như vậy, hay là chúng ta đào hết thuyền viên của hắn đi?" Sau khi nói xong vừa quay đầu thì nghe thấy tiếng ngáy đều đều của Lão Miêu.
Triệu Cần lắc đầu cười cười, cũng không nói gì nữa, nhắm mắt dưỡng thần. Với điều kiện này, hắn còn có thể mơ, trong mơ hắn lái ca nô, đem Lão Thái giống như thả diều vậy, cho bay giữa không trung. Đang sảng khoái thì lại nghe thấy tiếng cảnh báo của cảnh sát thúc thúc, đột nhiên bừng tỉnh, mới ý thức được là tiếng loa bên trong truyền ra, đại ca gọi kéo lưới. Hắn đứng dậy dụi dụi mắt, đi về phía đuôi thuyền, âm thanh bàn kéo đã vang lên cho thấy lưới đã được thu lại. Hắn không vội đến, mà đi lấy cốc nước của mình, uống hai ngụm trà, vị đắng chát khiến hắn hoàn hồn hoàn toàn. Nhìn lướt qua thời gian, 12 giờ rưỡi, vừa đúng giao ca đêm, hắn vội mở giao diện hệ thống, khi thấy giá trị may mắn hôm nay là 88 điểm, trên mặt nở nụ cười, xem ra hôm nay lại là một ngày bội thu.
Bàn kéo hai bên ngừng, trên bàn kéo bắt đầu làm việc, cho thấy đầu lưới đã lên. Chẳng bao lâu, đã nhìn thấy cần cẩu bắt đầu hoạt động, Triệu Cần đứng ở khu vực phân loại, nghe thấy tiếng gào kích động của mọi người, hiểu rõ mẻ lưới này thu hoạch chắc chắn không ít.
"Nghe ngươi nói quả không sai, mẻ lưới này chắc phải được 4 tấn." Lão Miêu nhìn thấy túi lưới kéo đến, cũng không nén được hưng phấn nói.
"Miêu ca, mẻ lưới này kéo mất nhiều thời gian." Triệu Cần không muốn giành công nên tùy ý tìm một lý do.
"Cũng không biết là loại hải sản gì, lần này lưới chắc là đã chìm tới độ sâu gần 200m, nhất định sẽ bắt được một phần cá biển sâu mới đúng." Cái gọi là biển sâu và biển cạn, trong miệng của ngư dân hay những người câu cá, là có phân định rõ ràng lấy 100 mét làm ranh giới, lên trên là biển cạn, xuống dưới là biển sâu. Vì vậy, mọi người nghe tới biển sâu, không phải là hễ một chút lại hơn mấy trăm, hơn ngàn mét, mà chỉ cần qua trăm mét thì đều được xem là phạm vi biển sâu. Nói đến cá biển sâu, cũng không nhất định là tốt hơn cá biển cạn, đại bộ phận đều có cảm giác không bằng cá biển cạn. Những loại cá này có được chữ "hiếm", cho nên về giá cả thì sẽ cao hơn một chút.
"Mẻ lưới này đến phiên ai rồi?" Triệu Cần nhìn mấy người cười hỏi.
"Ta tới." A Thần không ai nhường ai tiến lên, lập tức xốc mạnh túi lưới lên. Điều khiến mọi người kinh ngạc chính là, cá trong túi không có giống như trước đây rơi xuống như trút, mà chỉ có một số ít rơi xuống trên boong thuyền, cho dù cần cẩu có rung lắc cũng không thể làm rơi được nhiều cá.
"Cá nhiều quá nên bị mắc kẹt rồi?" Trần Vũ Sách gãi gãi đầu, rất khó hiểu.
"Không phải, thân cá trơn tuột sao có thể mắc kẹt được." Hạ Thủ Trụ phủ nhận khả năng này. Lão Miêu và Triệu Cần hai người nhìn nhau, cũng chưa từng gặp loại chuyện này bao giờ.
Nhưng hai người đều nghĩ đến một khả năng, đó là có một thứ to lớn ở dưới đáy túi lưới, không nhất định là cá, lúc này người xốc lên, thứ lớn đó bị kẹp lại.
"Miêu ca, hay là ta lấy đồ chọc một chút?" Triệu Cần đưa ra một ý kiến.
"Không được, A Cần, ngươi đi nói với A Bình, để cần cẩu rung lắc thêm vài lần." Triệu Cần đáp ứng một tiếng chạy vào buồng lái, nói với đại ca một tiếng, lập tức trở lại boong tàu, theo cần cẩu rung lắc kịch liệt, lại có một phần cá rớt xuống, nhưng vật bị kẹt kia vẫn không nhúc nhích, khiến cho cá rớt xuống vẫn không nhiều.
"Cái này không đúng rồi." Lão Miêu gãi gãi đầu.
Đúng lúc này, đột nhiên một cái gì đó rất dài, mang chút màu đỏ sậm thò ra khỏi túi lưới, uốn lượn rồi bám chặt vào thành ngoài của túi lưới. Xúc tu rất dài và thô, dưới ánh đèn của thuyền, cứ như vậy thò ra từ trong lưới, nhìn không chỉ lạ mà còn đáng sợ. Triệu Cần gãi gãi đầu, kéo lưới sâu quá nên đã kéo cả U Minh vào lưới rồi sao? Quay đầu nhìn Lão Miêu, chỉ thấy đối phương cũng một vẻ mặt kinh hãi, hắn âm thầm buồn cười, thì ra Lão Miêu cũng không gan dạ lắm. Đang nghĩ trêu chọc vài câu thì nghe thấy Lão Miêu đột nhiên quát lớn bảo Hạ Anh Kiệt đang muốn xông lên: "Lùi lại phía sau, ai bảo ngươi lên, tránh xa ra một chút." Tiếp theo lại quát mắng mọi người một phen, bắt bọn họ đều không được tới gần. Thấy vậy, Triệu Cần cũng hiểu rõ, Lão Miêu đã biết bên trong là cái gì.
"Miêu ca, là cái gì?"
"Nghe ta, đừng có ai tới gần, cứ treo như vậy, chờ nó mất nước không còn sức sống rồi tính tiếp." Lão Miêu lại lớn tiếng nói, cũng không cho ai đi nhặt số cá bị rơi trên boong thuyền, thậm chí còn bảo mọi người ngồi vào mạn cầu thang dẫn lên buồng lái, không được ở lại boong tàu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận