Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 227: Đấu giá hiện trường

Chương 227: Đấu giá hiện trường Triệu Cần đột nhiên ý thức được, cho đại ca của mình chút tiền riêng cũng không phải cổ vũ đại ca hư đốn, giống kịch bản thành phố nhà giàu nhất như tây cầu vồng, coi như thật để đại ca của mình đụng vào, đoán chừng có tiền hắn cũng không dám dùng. "Đại ca, mua trước đi, bao nhiêu tiền, về sau mỗi lần ra biển trừ ngươi 100 đồng, trừ xong thì thôi." Đây là mua cho chị dâu, Triệu Cần coi như muốn giúp đại ca bỏ tiền cũng không thích hợp. Cuối cùng theo đề nghị của Triệu Cần, Triệu Bình chọn cho vợ mình một cái vòng tay vàng 29.6 chỉ, sở dĩ không mua dây chuyền là vì dây chuyền của nữ trang thường có hàm lượng vàng thấp. Còn vòng tai cho lão thái thái thì dễ chọn, người lớn tuổi đeo kiểu dáng sang trọng chút là được. Mua đồ xong, ba người mới hướng lên trấn đi, đến trấn lại đi xe về nhà. "Đại ca, chị dâu hỏi tiền ở đâu ra thì ngươi tính nói thế nào?" "Còn có thể nói thế nào, cứ nói là ngươi cho ta mượn." Triệu Cần hết nói với lão ca này, một chút tế bào lãng mạn cũng không có, còn sắt đá hơn cả mình. "Thứ nhất, tiền là hôm nay kiếm được, thứ hai, đừng nói ta khuyên ngươi mua, mà nói A Hòa muốn mua vòng tai, ngươi thấy chị dâu mấy năm nay lo liệu việc nhà vất vả, rất áy náy nên từ chỗ ta lấy trước phần hoa hồng hôm nay, cho chị dâu mua. Thứ ba, nếu chị dâu trách ngươi xài tiền lung tung, ngươi liền nói là tiêu tiền cho nàng, thế nào cũng không coi là hoang phí." Triệu Bình rất chăm chú ghi lại, A Hòa nghiêng đầu hỏi: "Ca, nếu nãi hỏi ta thì sao?" "Ngươi cứ nói là đi chợ mua quần áo thấy mấy bà lão đeo đẹp, thấy thích nên tự mua cho nãi một đôi." Triệu Cần thật sự mệt mỏi, hai người này bình thường rất bình thường, hễ dính đến EQ là lại thành ngốc nghếch. "A Hòa, về nhà xem nãi nấu cơm có nhiều không, nhiều thì gói hết mang về nhà ta, rồi lại đến chỗ Lão Trương mua chút đồ ăn, tối đến chỗ ta ăn." "Ngươi lại bày trò gì đấy, chị dâu đã nấu cơm sẵn rồi còn gì." Triệu Cần mặc kệ đại ca, cũng không muốn xem hai người kia phát cẩu lương, vẫn là cùng A Hòa ở chung, hai thằng đàn ông độc thân ăn uống thoải mái chút. Về đến nhà, tắm rửa xong lấy quần áo treo lên, giặt sơ qua, rồi đem phơi luôn, thế là ngày mai đồ mới không có nếp nhăn. Làm xong mấy việc này, hắn ngồi trong nhà xem TV, vô tình chuyển đến kênh tổ chức, kết quả ngay sau đó giai điệu quen thuộc vang lên, 'Trụ t·ử... nghĩ cách chơi hắn một vố.' Triệu Cần lập tức tỉnh táo cả người, bộ phim này phát lại bao nhiêu lần xem vẫn không chán. Một tập nhanh chóng kết thúc, A Hòa mới hớt hải mang đồ đến. "Ca, nhà không đủ cơm cho hai ta ăn, nãi lại đang nấu rồi." "Được rồi, lão thái thái nhận quà có vui không?" "Mới đầu trách ta tiêu tiền bậy bạ, lát sau thì vừa khóc vừa cười, ta dỗ dành một lúc là nín." Triệu Cần cười, A Hòa dạo này thật sự trưởng thành hơn nhiều. Hai anh em vừa xem TV vừa ăn cơm uống rượu, ăn xong thì Triệu Cần lấy tiền ra, hôm nay thu được 6100 đồng, trừ chi phí, hai phần chắc được khoảng 1150 đồng, đôi vòng tai vàng lúc đó Triệu Cần trả tiền hết hơn 400 đồng, Triệu Cần lại đưa A Hòa 600 đồng, "Đây là phần chia của ngươi hôm nay trừ tiền vòng tai." "Ca, quần áo giày của ta còn chưa hết..." "Cầm lấy, mấy cái kia coi như ta cho ngươi." "Vâng." "Về nhà tự chuẩn bị nước ngâm quần áo, xong thì phơi đi." "Nãi đã làm rồi." Dặn dò A Hòa về nhà, hắn cũng đi đánh răng rồi đi ngủ... Sáng sớm, Triệu Cần rời giường đến nhà đại ca, Hạ Vinh bê đồ ăn lên còn cố ý xắn tay áo để Triệu Cần chú ý đến chiếc vòng tay. "Ồ, chị dâu đeo trông cũng đẹp đấy, lúc đó em chọn cái khác, đại ca cứ một mực bảo cái này hợp với chị, xem ra đại ca em đúng là có mắt nhìn." "Chỉ biết có vung tiền, ta ở nhà suốt ngày, đeo đồ quý thế này làm gì." Dù là giọng trách móc nhưng nụ cười trên mặt không hề biến mất. Triệu Bình cũng đứng bên cạnh cười ngây ngô. "Đại ca em kiếm tiền, không phải vì cái nhà này, cho chị với A Viễn và Miểu Miểu hay sao." Nói chuyện được vài câu thì A Hòa với lão thái thái cũng đến, lão thái thái cũng đã đeo đôi vòng tai lên, Hạ Vinh liếc mắt đã thấy. "Lão thái thái, hôm nay sao trẻ ra nhiều vậy, đôi vòng tai này hợp với bà quá." "Chỉ biết có tiêu tiền bậy bạ..." Triệu Cần không nhịn được cười, haiz, nhất thống ngôn từ. Hai người phụ nữ bắt đầu so sánh, cố gắng nghĩ ra từ ngữ để khen đối phương. Triệu Cần thấy vậy thì rất vui, điều kiện bây giờ không phải không đủ, thỉnh thoảng cho người nhà chút niềm vui bất ngờ có thể khiến cuộc sống tốt đẹp hơn. Hắn ăn nhanh, sau khi ăn xong thấy A Viễn đeo cặp đi học, thằng nhóc này hôm nay có vẻ mất tinh thần. "Sao vậy, tối qua đi ăn trộm à?" "Chú ơi, ba mẹ con tối qua cãi nhau ầm ĩ." A Viễn nói nhỏ. Triệu Cần bực mình gõ vào đầu hắn, "Mấy lời này đừng nói lung tung, với cả ta cũng không được nói, mau đi học đi." Đợi hai người ăn xong thì cả ba cùng đi xe ba bánh lên trấn, đến trấn thì Trần Đông cũng vừa ăn sáng xong, ném chìa khóa xe cho, "Tối qua đi chơi mạt chược với mấy người bạn đến nửa đêm, hôm nay Xa Tử lái đi." Triệu Cần không chối từ, cầm lấy chìa khóa rồi vào ghế lái. "Đông ca, con cá của chúng ta có bán được 40 vạn không?" A Hòa không nhịn được hỏi. Trần Đông ngớ người, hiểu ra lần trước lời anh nói với Triệu Cần anh chưa nói cho cậu em này, cười nói: "Cứ mạnh dạn đoán xem." "Chẳng lẽ có thể đến 50?" Triệu Bình khẽ đoán. "Còn lớn mật hơn nữa." "Thôi, trước đó đã có ông chủ trả 76 vạn rồi, Đông ca bảo hôm nay chắc phải hơn 80 vạn." Nghe đến con số này, cả Triệu Bình và A Hòa đều há hốc mồm, mãi không hoàn hồn. "Ca, sao mà nhiều tiền vậy một cân?" "Hơn 5100 đồng." "Sao có thể cao thế được?" "Mười cân thịt cá được một hai nhựa cây, con cá hơn một trăm cân của ngươi, vận may nói không chừng ra được gần hai cân nhựa cây, đừng nhìn là đồ tươi, nhưng cũng đáng mấy chục vạn một cân nên con cá này giá không thấp đâu." Trần Đông giải thích. Về phần vì sao Triệu Cần bọn họ không trực tiếp giết lấy nhựa cây bán thì đây là việc mang tính cược mà bong bóng cá cũng cần người chuyên nghiệp đến xử lý. Mọi người trò chuyện một hồi đã đến nơi, Triệu Cần không quen, Trần Đông chỉ đường cho anh, không bao lâu đã vào một khách sạn cao cấp, đỗ xe xong, Trần Đông gọi điện thoại trước. Chốc lát sau có người đưa thiệp mời đến cho bọn họ, "Trần tổng, bốn cái đủ không?" "Đủ rồi, cảm ơn, 9 giờ mở chứ?" "Chắc phải đến 9 rưỡi, anh cũng biết thông báo thường là sớm nửa tiếng, các anh vào xem trước hàng trưng bày cũng được." Đi theo người nọ vào trong, nhận thẻ số, đương nhiên bọn họ nhận thẻ số chỉ là hình thức, bởi vì cả bốn người đều không tính mua thứ gì. Đến hội trường, mới phát hiện bên trong trang trí vô cùng lộng lẫy, đã có không ít người đến, cũng có người quen biết Trần Đông cười nói vài câu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận