Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 222: Cuối cùng quyết định

Chương 222: Cuối cùng quyết định
Khi cá được mang vào sảnh của trạm thu mua, phản ứng đầu tiên của Trần phụ là bảo bọn họ kéo cửa xuống.
"Trời ạ, con cá chim vây vàng lớn thế này ta cũng lần đầu thấy, nếu mà hai chiếc thuyền cùng gặp ngoài biển thì chắc một chiếc không về được quá."
Cá chim vây vàng có nhiều tên gọi, vùng Mân Quảng Đông gọi là cá chim vây vàng, cá âu lớn, hoa trắng, vùng Triết Giang lại gọi là cá cam vàng.
Triệu Cần cười không nói gì, sau khi gỡ cá xuống, Triệu Bình và A Hòa lại lái xe đi, một là để vệ sinh thuyền, hai là kéo hết lồng về.
"Anh, anh kéo lồng về nhà trước đi."
"Biết rồi."
Thấy hai người rời đi, Trần phụ lại hỏi: "Sao cá lớn thế này mà lúc phát hiện đã chết rồi?"
Triệu Cần không giấu, kể lại chuyện hôm qua mình và anh trai bị kéo xuống nước, cần tre bị kéo đi, rồi hôm nay nó lại quấn vào dây câu của mình.
Trần phụ đầu tiên ngơ người, sau đó chỉ vào con trai nói: "Nhìn xem, đây gọi là vận may đấy, con cá lớn này là A Cần đi đâu nó cũng tự tìm về."
"Cha, cha xem nó nặng bao nhiêu?"
"Khoảng 155 cân, lại đây phụ một tay cân thử xem."
Ba người đang định cân thì Trần mẫu và vợ Trần Đông cũng nghe náo nhiệt đi xuống xem, khi thấy con cá lớn vậy đều giật mình.
"Cái giống cá này không được nói lung tung." Trần phụ dặn một câu.
Trần Đông cầm một tấm gỗ, đặt lên bàn cân, sau khi trừ bì mới ba người hợp lực mang cá lên.
Nhìn số liệu hiện ra, Triệu Cần không khỏi giơ ngón tay cái với Trần phụ: "Chú, mắt chú đúng là cái cân sống."
Trên cân điện tử hiện 78,2 kg, đây là cân ký, quy đổi sang cân ta là 156 cân 4 lượng, không thể không phục Trần phụ đoán chính xác thật.
"A Cần, cháu tính sao?" Trần Đông cười toe toét, anh ta vốn định thận trọng một chút nhưng không thể nén được vui sướng, con cá này đã vào trạm thu mua, kiểu gì cũng có liên quan đến mình.
"Để lát nữa bàn, cứ đem cá bỏ vào kho lạnh đã, còn phiền phức nữa, không có thùng xốp lớn vậy, dùng bạt quấn lại đi." Trần phụ căn dặn.
Triệu Cần và Trần Đông lại hợp sức, ba người mới đưa cá vào kho được.
Sau khi ra ngoài, Trần phụ cầm vợt trong thùng lớn vớt một lát, vớt được một con cá nóc năm sáu cân, bỏ vào túi xách rồi nói với Triệu Cần:
"Gọi điện thoại về cho nhà, bảo anh trai và Tiểu A đừng đi đâu, tối nay uống chén với ta."
Nói xong liền xách cá ra ngoài, giờ Trần phụ và Triệu Cần cũng không khách sáo, vớt cá của ông cũng không có gì nặng lòng.
"Anh Đông, em cân nốt chỗ cá còn lại đã."
Hai người lại bắt đầu bận rộn cân các loại hàng khác, dù không có con cá chim vây vàng kia thì thu nhập hôm nay cũng đủ khiến người khác ao ước, toàn là hàng ngon giá trị.
Cá chấm đỏ cộng lại được khoảng 37 cân, bình quân tính ra được 320 một cân, còn có 2 con ốc hương vừa vặn 7 cân, một cân 280 tệ, bào ngư đầm cộng lại 48 cân hơn, một cân 65 tệ, cá đá tổng cộng 71 cân, một cân 50 tệ, còn một mớ cá tạp, cộng lại khoảng 100 cân, hà cô thì bỏ qua không tính, cua lồng thu được gần trăm cân.
"A Cần, cái hóa đơn này anh làm trước cho em, con kia lát nữa tính sau."
"Nghe anh Đông."
Tính tất cả, thiếu 10 đồng là được 27000 tệ, Trần Đông tự nhiên không keo kiệt cho đủ luôn.
Vừa cân xong thì anh trai và A Hòa cũng vừa đưa lồng về đến nơi, thấy hai người đang tính sổ cũng không làm phiền, ngồi một bên nghỉ ngơi.
Đợi đến khi chuẩn bị xong xuôi, Trần phụ cũng đến, trong tay còn mang theo mấy hộp đóng gói.
"Uống trước đi, da cá bào ngư còn cần thời gian, còn thịt thì làm nhanh, đồ chơi này mà ai chưa ăn thì không biết gì là tươi."
Triệu Cần vốn đã đói, nghe Trần phụ nói thế bụng càng kêu ầm ĩ, đưa điện thoại cho anh trai để anh gọi về cho nhà, còn mình thì bắt đầu dọn dẹp đồ trên bàn.
Trần phụ bảo Trần Đông lên lầu lấy rượu, mấy người vừa ăn vừa uống.
Triệu Cần gắp một miếng thịt cá nóc, vừa cho vào miệng liền hiểu tại sao có người liều mạng ăn cá nóc, thật sự quá tươi.
"Thử miếng này xem, đây là gan cá." Trần phụ gắp một miếng thịt bỏ thẳng vào bát Triệu Cần.
Triệu Cần gắp lên nhìn rồi cười nói: "Chú, chú không phải là muốn cháu thử độc đấy chứ?"
Gan cá nóc có cực độc, dính vào cũng không được.
Trần phụ bị chọc cười ha hả: "Ăn đi, ngon lắm."
Triệu Cần gắp vào miệng chậm rãi nhấm nháp, không hề có chút vị tanh, cảm giác đầu tiên là mềm mịn, sau đó là tươi ngon, tất nhiên là thứ này không nên ăn nhiều, có chút dính người.
"A Cần, con hoàng…"
"Ăn cơm uống rượu trước đã, chuyện chính để sau bàn." Trần phụ ngắt lời Trần Đông, bởi vì ông thấy được Triệu Cần nhóc này là người sành ăn, cũng giống mình thích đồ ăn ngon. Người thích ăn mỹ thực, mà vừa ăn vừa bàn chuyện chính thì có chút khinh nhờn mỹ thực.
"A Cần, thế nào?"
"Chú, cháu mà không giữ lại phần bào ngư đầm ở trong hóa đơn thì cháu ăn hết luôn đấy, cảm thấy dù giá nào cũng lỗ."
Mọi người lại cười lớn.
Đợi đến khi uống rượu gần xong, quán cơm cũng đem cháo da cá đưa tới, mỗi người lại múc thêm một chén uống vào.
Cháo dai dai, nhưng vẫn dễ dàng cắn nát, nhai kỹ thì răng như muốn dính lại với nhau, có thể thấy hàm lượng collagen trong da cá nhiều cỡ nào.
Ăn cơm xong, vợ Trần Đông xuống giúp dọn dẹp, Trần Đông lại pha trà cho bọn họ.
"A Cần, con cá này mà đem đấu giá thì quá chuẩn, trong mắt tôi nó có giá trị quá, chắc chắn sẽ có mấy lão bản ở Việt tỉnh, Hồng Kông sang xem, bọn người này bạo lắm, nhất định sẽ có giá cao."
"Anh Đông quyết định là được, em không biết mấy cái này, dù sao vẫn tính như trước, rút một phần trăm coi như tiền công cho anh."
Trần Đông lắc đầu: "Năm phần trăm đi, không ít đâu."
Nói đến đây anh ta vừa cười vừa nói thêm: "Con cá này mà để mấy thương lái biết, nếu anh không đấu giá thì bọn nó cũng sẽ phái thợ chuyên nghiệp đến tận cửa để thuyết phục anh đấy."
"Anh Đông, vậy thì em cũng mặc kệ, anh muốn làm thế nào thì làm, đừng đẩy em ra tiếp khách là được, miệng em vụng không biết ăn nói."
Nghe hắn nói mình ăn nói vụng về, Trần phụ vừa uống một ngụm trà suýt thì phun ra ngoài, vừa cười vừa ho sù sụ.
"Anh Đông, mai lúc nào anh có thời gian?"
"Có việc gì?"
"Đi với em xem miếng đất trống kia thế nào."
"Được, buổi sáng anh phải sắp xếp vụ con cá này, em buổi chiều đến, hai ta cùng ra xem."
Sau khi bàn xong, Triệu Cần thanh toán sổ sách rồi ba người chào tạm biệt ra về.
Trên đường về, tâm trạng cả ba đều rất tốt, A Hòa hỏi: "Anh, anh nghĩ con cá kia bán được bao nhiêu tiền?"
Triệu Cần đến giờ vẫn chưa rõ giá cá chim vây vàng, hắn chỉ thấy nó to, chắc chắn bán được giá cao, còn cao bao nhiêu thì hắn không biết. "Anh hai, anh nghĩ sao?"
Triệu Bình cười: "Anh đoán giá một cân chắc không thấp hơn con cá mú đỏ hôm trước đâu."
"Anh nói bán được gần 40 vạn?" Triệu Cần kinh hãi, con cá mú đỏ trước đó 19 cân hơn, bán được 50888 tệ, tính ra 1 cân là 2500 tệ, con này những 156 cân lận.
....
PS: Cá chim vây vàng hình như từ năm 2005 đã được xếp vào động vật bảo vệ cấp hai, tùy vùng mà thời gian bảo hộ khác nhau, ở đây không đề cập, dù sao thì sau năm 2010 cũng có không ít ghi chép về đấu giá đấy ha.
Bạn cần đăng nhập để bình luận