Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 506: Ngưu xoa bạn mới

Chương 506: Bạn mới ngưu xoa
Về đến nhà đại ca, Hạ Vinh thấy có hai con cá liền hỏi: "Ngươi câu à? Định mang về ăn hả, ta ra tay làm."
"Chị dâu, chị cứ bận việc của chị, hai con cá này em tự làm."
Triệu Cần không vội làm cá, mà về trước nhà cũ, hắn muốn hỏi Baidu, làm trứng cá muối như thế nào.
Chẳng mấy chốc cầm tài liệu trở về, cầm dao bắt đầu cẩn thận làm cá.
"Chú út, cá này ăn ngon không?" A Viễn ngồi xổm một bên nhìn hắn bận rộn, thấy chú út mình vung tay rất lâu mới cẩn thận hạ dao, chợt cảm thấy tò mò.
Còn Miểu Miểu, chỉ cần nghe thấy mùi tanh của cá, nha đầu nhỏ này sẽ tránh xa.
Ừm, không giống con nít ở biển.
"Thịt cá không ngon lắm."
"Vậy làm gì còn làm nó, mẹ cháu hầm sườn, thơm lắm, hay là mình đem cá này cho vịt ăn đi."
"Sao, hôm nay cháu đi xem vịt rồi à?"
"Vâng, nhỏ nhỏ vàng vàng dễ thương lắm, tan học chúng ta cùng đi."
Lấy trứng cá ra phải vô cùng cẩn thận, cho nên Triệu Cần không để ý đến đứa nhỏ kia nữa, trứng cá biển như hạt đậu nhỏ, vàng óng ánh rất đẹp.
Lấy hết trứng cá của hai con ra, để trong khay inox, tính ra được mấy cân.
Lấy xong trứng, Triệu Cần liếc A Viễn, "Muốn giữ lại thì giữ, nhưng chú nói trước, vịt còn nhỏ không cho cháu ném cho ăn đâu."
Nói xong mặc kệ A Viễn đang xoắn xuýt, hắn bắt đầu rửa trứng cá, xả nước xong, liền cầm vào bếp, cắt sợi gừng, lại ra vườn rau hái hai cây rau thơm, trải lên trên trứng cá rồi cho vào nồi hấp.
Hấp hai ba phút, lấy trứng cá ra, gắp hết gia vị, dùng kẹp nhỏ cẩn thận tách bỏ màng ngoài, còn lại là những hạt trứng cá lấp lánh.
Hạ Vinh muốn giúp hắn, nhưng thấy hắn cẩn thận vậy, cuối cùng vẫn không lên tiếng, mà nhường hết bếp cho hắn.
Triệu An Quốc về cũng đến liếc mắt nhìn, ngược lại là người biết "Cậu định tự làm trứng cá muối à?"
"Cha, cha cũng biết trứng cá muối à?"
"Lão tử hồi xưa đi nam về bắc cái gì chưa thấy, nghe nói món này ngon lắm, cậu làm được không đó, đừng có làm hỏng đấy."
Được rồi, cha chỉ nghe người ta nhắc tới chứ chưa ăn bao giờ, đây là muốn nếm thử đây mà.
Triệu Cần không nói gì, tiếp tục cắt nguyên liệu, cà rốt lấy phần mềm nhất cắt nát, rồi băm chút tỏi,
Tiếp đó chờ nồi nóng, cho cà rốt với tỏi vào xào, lửa không được lớn, không là cháy tỏi thì sẽ bị đắng,
Xào qua loa mấy cái, cho thêm tương ngọt và tương đậu nành, xào có mùi thơm thì cho thêm dầu hào, đổ hết chỗ trứng cá đã làm sạch vào xào,
Đến khi xào hơi khô thì thêm chút bột tiêu, là có thể bỏ ra.
"Chị dâu, trong nhà có lọ hoặc hũ sạch không?"
Hạ Vinh đáp một tiếng, chẳng mấy chốc đưa mấy hộp thủy tinh đã rửa sạch, Triệu Cần lau khô nước, trứng cá muối trong nồi cũng nguội gần xong, dùng thìa múc từng chút vào lọ.
"Cậu làm xong chưa? Ăn cơm được rồi."
"Xong rồi."
Triệu Cần chỉ lấy một lọ, còn lại dặn chị dâu để nguội rồi cho vào tủ lạnh.
Cơm xới xong, hắn trước dùng thìa nhỏ, xới chút vào cơm của mình, dùng đầu đũa gắp mấy hạt thả vào miệng, nhẹ nhàng cắn liền cảm thấy vỡ ra,
Vị nha, mang theo chút tanh và mặn, nếm kỹ thì có chút vị thanh và ngọt nhè nhẹ.
Ngon à?
Hắn thật sự không cảm thấy, nhưng cũng chấp nhận được.
Nhưng món này nếu đến đất liền, cho mấy người không hay ăn hải sản ăn thì, đoán chừng ăn miếng đầu là nhè ra.
Triệu An Quốc không đợi hắn ăn thử có sao không, cũng tranh thủ xới một chút nếm thử, vừa ăn vừa gật đầu, "Vị đúng là không tệ, trách sao đắt vậy."
"Cha, cha thấy ngon ạ?"
"Ngon, nếu cậu không thích thì cho hết tôi."
"Ông ơi, con cũng muốn, con cũng muốn." A Viễn cầm bát đưa.
Triệu An Quốc lại xới cho cậu bé một chút, Triệu Cần nhìn A Viễn ăn, kết quả trứng cá vừa vào miệng, rõ ràng thấy hai mắt cậu bé sáng lên, hai ba miếng đã vét hết chỗ cơm đầu, sau đó lại giơ bát ra.
"Ông ơi, ngon lắm, chú út không ăn, mình chia nhau đi."
Miểu Miểu cũng muốn, Triệu Cần xới mấy hạt để lên cơm của cô bé, phản ứng của nha đầu nhỏ lại bình thường, vừa vào miệng đã nhè ra,
Thấy vậy, Triệu Cần mừng thầm, cuối cùng cũng có một đứa bình thường.
Hạ Vinh cũng ăn ngon lành, cảm thấy món này mang vị thanh hơi mặn, ăn với cơm rất hợp.
Trời ạ, trứng cá muối trộn với cơm, xa xỉ biết bao nhiêu.
Thấy ba người ăn không ngừng, Triệu Cần dứt khoát đậy nắp lại, "Món này nhiều cholesterol, mỗi ngày chỉ được ăn chút thôi."
Triệu An Quốc lầm bầm gì đó, nhưng cũng không mở ra nữa, bưng chén lên bắt đầu uống rượu.
"Ta mời chuyên gia rồi, họ cũng xem qua các giống chè Hải Nam, thấy dùng phương thức ghép cây là ổn nhất, con thấy sao?" Sau bữa cơm, hai cha con về nhà cũ, Triệu An Quốc nói đến chuyện chính.
"Cha, con chủ yếu là muốn nuôi dê, con thấy vẫn là mua cây chè có sẵn về trồng, như vậy chi phí có thể hơi cao chút, nhưng tiện hơn."
Triệu An Quốc thở dài, vẫn gật đầu.
Đây lại là một khoản tiêu lớn, công ty nuôi trồng nhìn thì chưa có gì, khoảng một trăm vạn đã đi tong, đến mùa thu mà gà vịt không tìm được đầu ra thì coi như lỗ nặng.
Triệu Cần ngược lại có chút coi thường, đến lúc đó hai chiếc thuyền câu cá, ai lên thuyền câu cá đều là người có tiền, không thì cho bọn họ nếm thử, chỉ cần chất lượng tốt, không tin là bọn họ không động lòng.
Rồi còn quán ăn của mình nữa, đến lúc đó có thể lấy gia cầm nhà mình làm món đặc biệt, lại cung cấp dịch vụ đặt trước, vẫn là câu đó, chỉ cần chất lượng tốt cảm giác tốt, mấy lão tổng đó không để ý mấy món tiền lẻ.
Hắn không sợ nuôi không hết, mà sợ không đủ cung ứng mới đúng.
"Còn mảng thủy sản của con tính làm sao?"
"Con tìm người mời người của cục thủy sản, họ đang giúp con làm thí nghiệm nước, xem hợp với loại nào?"
Nói rồi hai người về đến nhà cũ, Triệu Cần định đi tắm rửa, Triệu An Quốc lại nhớ ra chuyện, nói: "À đúng rồi, trưởng thôn Tôn gọi điện cho cha, ông ấy có người thân thích cho con cái đến đây chơi, muốn ra biển xem sao, còn nói hết bao nhiêu tiền cũng được, cha nhận việc rồi nói với ông ấy mấy ngày nay con ở nhà, sáng mai dù sao con cũng ra biển, thì ra thị trấn đón họ luôn."
"Vâng." Triệu Cần cũng không để ý lắm, có thêm người ra biển cũng được.
Triệu Cần tắm rửa xong, liền ngồi vào máy tính lên QQ nói chuyện phiếm, Trần Tuyết hai ngày nay ở thành phố, nói ở với chị rất tốt, hôm nay rảnh, còn cùng chị đi dạo phố.
Rồi Dư Phạt Kha nhắn tin, nói cho hắn biết đã nhận được 40 triệu hắn chuyển khoản.
"A Kha, ông làm việc cẩn thận đấy, 40 triệu này là toàn bộ tiền mặt của tôi hiện tại đó." Triệu Cần nói có chút phóng đại, tuy là đã chuyển 40 triệu cho Dư Phạt Kha, nhưng trong tay hắn vẫn còn hơn 40 triệu,
Nhưng số tiền kia là tiền đầu tư bắt buộc, hắn không được đụng vào.
"Được rồi, nếu không yên tâm ngày mai tôi chuyển trả lại cho cậu."
Sáng sớm, Triệu Cần ra thị trấn, đến chỗ Trần Đông mua thêm một bộ cần câu, mới gọi điện cho trưởng thôn Tôn.
Chẳng mấy chốc, trưởng thôn Tôn đưa người đến trạm thu mua, cười giới thiệu: "Đây là A Cần, thị trấn mình không tìm đâu ra người trẻ tuổi có ý tưởng hơn nó, học hành ở thành phố không xong thì về nhà phát triển."
Rồi lại chỉ người thân thích của mình, nhìn về phía Triệu Cần, "Đây là Tiểu Trương, cũng là tốt nghiệp trường danh tiếng, hai người chắc có thể chơi thân."
Triệu Cần nhìn Tiểu Trương, gãi đầu, thầm nghĩ người này sao dáng dấp quen quen vậy, cái mặt này hình như đã thấy ở đâu rồi thì phải?...
PS: Mười mấy chương trước viết hơi nhanh, cái tuổi già này khiến cho tiết tấu mất đi hết, tiết tấu không đúng, viết đã không hay, mà viết còn gian nan, chẳng nghĩ ra được ý gì, đầu óc toàn bã đậu.
Cũng may là đã lấy lại được trạng thái rồi,
Ừm, tiếp theo cứ từ từ trải kịch bản thôi, bi sắt ơi, cương tử ơi, cho xin ít thúc canh với quà miễn phí đi ạ, Sơn Phong bái tạ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận