Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 482: Phiền muộn đám người

Chương 482: Phiền muộn đám người
Ba mẻ lưới đầu tiên, đối với mọi người mà nói, xem như phát huy bình thường, dù sao cứ đi theo Triệu Cần, mẻ nào cũng rất đã ghiền. Cứ đà này có lẽ Lão Miêu bọn họ có dùng gậy đuổi cũng không đi, một phần là vì Triệu Cần hào phóng, cho quá nhiều khiến họ cảm thấy chỉ bỏ sức thôi thì có chút không đành lòng, hai là, ở các thuyền khác, một mẻ lưới kéo lên làm gì có loại hải sản thế này, kéo được mấy ngàn tệ hải sản đã là ngon rồi, còn mẻ lưới này thì sao? Đại khái ai cũng đều có tâm tư như vậy.
Đám người lòng tràn đầy kỳ vọng, nghĩ xem mẻ lưới thứ tư có thể đại bạo hay không, tốt nhất lại được mấy con cá đỏ dạ hoặc dứt khoát được một bầy cá đỏ dạ, kết quả khi lưới kéo lên, cả đám người ngớ người. Không! Không có cá, đừng nói cá đỏ dạ, đến cá Hà Cô cũng chỉ có mấy con mắc ở mép lưới. Mẻ lưới này là A Kiệt và A Hòa thu, lúc thu thì cũng không để ý lắm, giờ mới nhận ra vấn đề.
“Không thể nào, sao lại không có cá?” “Túi lưới gặp vấn đề rồi.” Lão Miêu ngay lập tức phán đoán.
Vốn cho rằng là dây thừng lưới bị bung ra, Trụ Tử hồi hộp không thôi, vì mẻ lưới trước đó dây thừng lưới là do cậu ta chốt cuối, kết quả khi túi lưới treo lên gần tới nơi, phát hiện dây thừng lưới vẫn buộc rất kỹ nhưng toàn bộ túi lưới cứ như một miếng vải rách tả tơi, đã là thủng lỗ chỗ, căn bản không có khả năng sửa chữa.
“Miêu ca, mắc cái gì rồi?” A Hòa cau mày hỏi.
Tâm trạng mọi người đều rất phiền muộn, đừng nói mất một mẻ cá, giờ đến cả lưới cũng chẳng dùng được nữa.
Lão Miêu không vội trả lời, mà kiểm tra kỹ hơn mẻ lưới vừa kéo lên, phát hiện cũng có vài chỗ lỗ lớn, quan sát một hồi, ông lắc đầu nói: “Không phải bị mắc, chắc là bị cá gì đó đụng.” “Ối giời, cá kình gì mà to thế, có thể đụng rách cả lưới cá thế này?” A Vượng không hiểu hỏi.
“Nhiều loại lắm, ta cũng đoán không ra.” Triệu Cần thầm mắng một tiếng, mấy ngàn điểm cống hiến của mình, cứ vậy mà tan tành, bất quá bây giờ người khác có thể nổi nóng, còn hắn thì không thể, cười nhìn đám người: “Một tấm lưới không đáng bao nhiêu tiền, may là có đồ dự phòng, mọi người cùng nhau thay cái khác.”
Lão Miêu gật đầu, “A Cần, ngươi đi đổi cho đại ca ngươi lái, động cơ cứ ngừng, để trôi là được, thay lưới xong rồi tính.” Một mình Lão Miêu không thể thay lưới được, trong số những người đi biển, ngoài ông ra thì chỉ có Triệu Bình và Trụ Tử là hiểu chút.
Triệu Cần đáp một tiếng, tiếp nhận việc lái thuyền.
Thay lưới trên thuyền vô cùng phức tạp, mẻ lưới này kéo lên đã sắp tối rồi. Đến khi thay xong lưới mới thì cũng đã hai, ba tiếng sau, Lão Miêu thở phào nhẹ nhõm, thông báo cho thuyền khởi động lại bắt đầu thả lưới.
“Ta với A Cần trực đêm, mọi người cứ ngủ đi.” Lão Miêu luôn cảm thấy có gì đó không ổn, nên chủ động ở lại coi chừng.
Mấy người kia chui vào khoang ngủ, Trụ Tử biết mình ngủ không được, nên cứ thế nằm ở đầu thuyền, A Sách thấy vậy cũng nằm qua một bên, nói là có sáu cái khoang ngủ, thật ra còn một cái là của riêng Triệu Cần, bọn họ sẽ không dùng.
Triệu Cần nhìn giá trị may mắn của hệ thống, một ngày mới có 78 điểm, xem ra ngày mới lại sẽ có thu hoạch lớn.
“A Cần, để ta cầm lái, ngươi chợp mắt một chút đi.” “Không sao đâu Miêu ca, cái lưới cũ kia không sửa lại được à?” “Sửa nó còn khó hơn mua cái lưới mới, chẳng khác nào đổi nguyên tấm lưới mới, thế thì thà mua luôn cho rồi.”
Triệu Cần không tiếc tiền sửa lưới, nhưng hắn lại sợ đổi lưới mới sẽ không nhận được giá trị may mắn của hệ thống, trong lòng thầm thở dài, thôi thì lát nữa về rồi mua một cái lưới mới từ hệ thống vậy.
Lão Miêu cũng không muốn tiếp tục cái chủ đề khiến người ta bực mình này, chủ động đổi đề tài nói: “A Cần, thuyền của Lão Thái mua đã hơn năm năm rồi, lúc ấy mới mua thì cỡ 11 triệu tệ gì đó, tổng cộng có bốn cổ đông, một trong số đó chính là người nhà của Lão Thái, cũng là người dẫn mối, hai người chủ còn lại là bỏ tiền vào, ba người này đều có công việc chính của mình, nếu Lão Thái mà bán thuyền ngay thì nhất thời chắc chắn tìm không ra người thích hợp nhận lại.” “Ngươi thấy khoảng bao nhiêu tiền thì mua được?” “Không rõ lắm, cái này còn phải dựa theo giá thị trường vật liệu thép, chính là giá của thuyền mới, với lại cả chỗ trống thị trường để quyết định.”
Triệu Cần gật đầu, thuyền với xe khác nhau, đặt đóng một chiếc thuyền nhanh thì nửa năm, chậm thì có khi phải chờ đến năm, sáu năm nên thuyền cũ vẫn rất được ưa chuộng. Đương nhiên thuyền đánh cá thì sẽ không như thuyền chở hàng, lúc vận chuyển hàng hóa nhộn nhịp, thuyền cũ còn khó kiếm, những thuyền có tuổi không cao, báo giá còn cao hơn cả thuyền mới đặt, mà vẫn không mua được. Về phần thuyền của Lão Thái đáng giá bao nhiêu tiền, còn phải xem có ai cạnh tranh không, nếu không ai giành mua, hắn cảm thấy giá cả sẽ không cao.
“Đúng rồi, còn chiếc thuyền câu cá kia ngươi biết rõ không?” “Chiếc đó thì thời gian sử dụng lâu hơn chút, chắc phải được tầm tám năm, cũng cùng loại với thuyền của Lão Thái, đến lúc đó chắc giá sẽ rẻ hơn chút.” Nói chuyện một hồi, Triệu Cần cũng đã nắm chắc trong lòng, Lão Miêu không nói hắn cũng dự định lúc về sẽ hỏi thử.
Chẳng bao lâu, lại đổi ca, Lão Miêu lái thuyền, Triệu Cần liếc nhìn màn hình, có thể lần này tuyến đường đi lên phía bắc hơn, nên độ sâu có hạn, như bây giờ, nước cũng chỉ sâu hơn 80 mét, khu vực này cũng đã ngang với cái đảo kia, đi về phía nam hơn hai tiếng là tới, nhưng độ sâu lại chênh nhau gần 40 mét, thật là lạ.
Tuy khó bắt được cá biển sâu, nhưng biển cạn cũng có nhiều thứ đáng giá.
Trời vừa hửng sáng, Lão Miêu đã gọi mọi người dậy, đến lúc thu lưới.
Triệu Cần ngáp một cái, nếu mẻ lưới này mà không có gì, hắn dự định không chia phần nữa, gọi Lão Miêu ngủ bù.
Triệu Bình dụi mắt, đến chỗ lái thuyền tiếp nhận ca, Triệu Cần và Lão Miêu cùng lên boong tàu.
A Vượng ngáp dài đi ra, cảm thấy vừa mới nằm xuống, sao đã phải dậy rồi, lúc này anh ta mới hiểu ra đi biển mệt ở chỗ nào, khổ sở quá đi! Tuy nói công việc không nặng, nhưng không có thời gian ngủ một giấc ngon, trừ khi ngừng thuyền, nếu không cứ phải tranh thủ thời gian trong lúc bận bịu.
Nghe tiếng máy tời chuyển động, Lão Miêu nhíu mày, lập tức đi đến đuôi thuyền, mẻ lưới này lại không ổn nữa rồi.
Triệu Cần không đủ kinh nghiệm, tự nhiên không phân biệt được những thay đổi nhỏ của máy tời, nhưng thấy Lão Miêu mặt nghiêm trọng, hắn cũng cùng theo ra đuôi thuyền.
Tối hôm qua cái lưới kia thu lúc trời tối, nên nhìn không rõ, còn bây giờ mặt trời đã lên đến nửa rồi, tầm nhìn đầy đủ, có thể nhìn rõ lưới bị thủng lỗ chỗ.
“Mẹ nó, cái lưới lại bị rách rồi.” Người vốn tốt tính như Trụ Tử, giờ cũng tức giận chửi ầm lên.
“Mẹ nó, đừng để tao biết là cái gì làm đấy.” A Kiệt đứng bên cạnh cũng chửi theo.
A Sách rất muốn nói một câu, biết thì chẳng lẽ mày xuống biển xử nó chắc, nhưng bây giờ nói thì không thích hợp.
Tâm trạng mọi người trong khoảnh khắc này tụt xuống đáy vực, mẻ lưới trước bị rách, mọi người tuy giận nhưng vẫn biết còn một cái lưới dự bị, còn bây giờ thì không còn lưới dự bị, tương đương với việc cái lưới này nếu không dùng được thì mọi người chỉ có thể quay về.
Tuy nói có ba mẻ lưới thu được, cũng có thể bán được gần cả trăm vạn, nhưng lần này có cả một tuần thời tiết tốt, mọi người ra khơi đều mang theo ý nghĩ vơ đầy khoang.
Đến khi túi lưới một lần nữa được kéo lên, chút hy vọng còn lại của mọi người cũng tan biến, cũng như cái lưới trước, túi lưới trống trơn, không có cách nào dùng được nữa.
Mấy người nhìn thấy tình cảnh đó, đứng thành một hàng, chửi biển cả.
Lão Miêu thở dài một tiếng, lại một lần nữa kiểm tra kỹ cái lưới, lập tức chậm rãi lắc đầu với Triệu Cần: “So với cái lưới rách trước còn hư hỏng hơn, căn bản không thể dùng được nữa.” Theo lời nói đó vừa dứt, ánh mắt mọi người cùng nhìn về phía Triệu Cần, lúc này, tất cả đều đang chờ đợi quyết định của hắn, hoặc là xem xem Triệu Cần luôn thần thông quảng đại có biện pháp gì khác không.
Bạn cần đăng nhập để bình luận