Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 604: Lại có tin tức

Đại Ngọc từng đến một lần, nên cũng không lạ gì người nhà Triệu Cần. Tiểu tử này có một thói quen tốt, tuy không uống được, nhưng xưa nay không hề sợ sệt, kiểu người này mà trên bàn rượu, vậy khẳng định sẽ nhanh chóng ngã gục. Bất quá hôm nay là tiệc gia đình, tự nhiên sẽ không có chuyện rót rượu.
"Đến nào anh A Hòa, hai ta cạn ly, sau này phối hợp nhiều hơn, ta có gì không giải quyết được còn phải nhờ ngươi giúp ta nói với A Cần một tiếng." Đại Ngọc cười đứng dậy nâng chén.
Việc A Hòa trở thành phụ tá của mình, Đại Ngọc cũng rất thản nhiên tiếp nhận, cùng lắm thì mình là kẻ ngoại lai, Triệu Cần sắp xếp người bên cạnh giám sát cũng bình thường thôi. Triệu Cần nghe ra ý trong lời nói của Đại Ngọc, nhưng hắn cũng không giải thích, tiếp xúc một thời gian, nghĩ rằng Đại Ngọc rồi sẽ rõ là mình hiểu lầm. Hắn cũng không định phòng Đại Ngọc, quyền tài chính vẫn nằm trong tay hắn, tuy Đại Ngọc có quyền nhân sự, nhưng theo như đã tìm hiểu, tên này cũng không phải người thích gây rối.
Sau bữa ăn, Triệu Cần cùng A Hòa đưa Đại Ngọc về trấn.
"Đại Ngọc, cậu có thể gọi bạn gái cậu cùng đến đây." Triệu Cần đề nghị.
"Để một thời gian nữa đi, cũng nên để tôi làm quen với tình hình trước đã, thời gian này chắc chắn bận rộn nhiều việc, gọi cô ấy tới tôi cũng không có thời gian tiếp đón. À, A Kha có nói là một thời gian ngắn nữa cậu sẽ đi Mỹ với hắn sao?"
Triệu Cần giật mình, nếu nói A Kha muốn trói mình mang theo, hắn lại sợ Đại Ngọc trong lòng sẽ suy nghĩ, dù sao mình quen biết A Kha vẫn là do Đại Ngọc giới thiệu. Hai người biểu hiện quá thân mật, có vẻ như Đại Ngọc thành người ngoài cuộc. Ngay khi hắn đang cân nhắc nên trả lời thế nào thì Đại Ngọc lại lên tiếng lần nữa, "Tên đó trước cứ đòi tôi đi cùng, tôi không tới để làm thuê cho cậu đâu nhé, nên đã cự tuyệt rồi."
"Nói vậy không đúng, cậu tự làm cho mình mà, cậu có cổ phần đấy."
Hai người vừa cười đùa vừa đến nơi ở của Đại Ngọc, đang định cáo từ thì Đại Ngọc thay đổi vẻ tươi cười vừa rồi, nghiêm mặt nhìn A Hòa, "A Hòa, ngày mai tám giờ đến đón tôi, trước mắt tôi không có phương tiện đi lại, xe của cậu tạm thời tính là công ty thuê, tiền xăng sẽ thanh toán, một tháng 5000 tệ tiền thuê."
A Hòa vô ý thức liếc nhìn Triệu Cần, người sau cười cười trực tiếp đi về phía trước, đây là chỉ thị đầu tiên của Đại Ngọc kể từ khi tới đây, hắn cũng không có ý định can thiệp vì mình.
"Rõ, Lưu tổng."
Đại Ngọc hài lòng gật đầu, lập tức bĩu môi, ừm, được người khác gọi là tổng giám đốc cảm giác hình như cũng không tệ.
Trên đường về, A Hòa im lặng suốt, Triệu Cần kéo vai hắn, "Có phải bị người quản thúc có chút khó chịu không?"
"Có chút."
"Vậy hay là ta sắp xếp người khác..."
"Anh, ban đêm anh với...Lưu tổng nói chuyện nhiều quá, em nghe đều mơ mơ màng màng, chỉ cảm thấy mình vô dụng quá."
Bị đả kích thành đứa trẻ rồi.
Triệu Cần không vui hừ một tiếng, "Không hiểu thì học, đừng có ở đó tỏ vẻ sợ hãi cho ta xem."
A Hòa thở dài, lại lần nữa im lặng.
Triệu Cần cũng không nói thêm, thúc ép có thể khiến người tiến bộ, nhưng một người không thể mãi dựa vào người khác thúc ép, vẫn cần phải tự giác. Nếu A Hòa có giác ngộ này, vậy sau này sẽ đi theo hắn một đường, nếu không thì coi giữ mấy chiếc thuyền, làm một ngư dân giàu có thôi.
Ngày hôm sau, sáng sớm Triệu Cần ăn sáng xong, trước hết đến từ lão trạch cầm một túi văn kiện, khi tới nhà A Hòa thì phát hiện tiểu tử này đang rửa xe.
"Sáng sớm tinh mơ rửa xe cái gì?"
"Xe dơ quá, em sợ Lưu tổng sẽ nói em, hắc hắc."
Triệu Cần cười, thật ra tiểu tử này cũng rất có tâm, "Vậy cậu nhanh lên, hôm nay tôi cùng cậu đi."
Hai người đến trấn, Triệu Cần đi đến trạm thu mua trước, đưa túi văn kiện cho Trần Tuyết.
"Hôm nay tôi không có thời gian đi vào thành phố, cô vào thành phố tiện thể giúp tôi làm một việc."
"Đây là cái gì?" Trần Tuyết mở túi văn kiện liếc nhìn.
"Đây là tư chất cùng con dấu của công ty Thiên Cần, cô cầm theo qua đó, lấy danh nghĩa công ty đặt trước một chiếc Audi A6, có xe sẵn thì càng tốt, không có xe sẵn cũng phải dặn người ta giữ chắc. Thẻ của tôi cũng ở trong này, mật mã cô biết, trực tiếp quẹt là được."
Đưa Trần Tuyết ra cửa, Triệu Cần lại ngồi xuống uống trà cùng Trần Đông.
"Cậu không cần đi à?"
"Không vội, cứ để Đại Ngọc và A Hòa nói chuyện trước, đúng rồi Đông ca, Đại Ngọc sắp tới chắc chắn bận nhiều việc, không có thời gian nấu cơm, ngày nào cũng ăn đồ ăn nhanh cũng không ổn, tôi nghĩ là không định kỳ, anh gọi cậu ta đến nhà ăn bữa cơm, một thời gian nữa tôi không có ở nhà."
"Tôi cũng là cổ đông, cậu cứ yên tâm đi."
Trần Đông nhìn xung quanh, hạ giọng nói: "A Cần, mấy hôm nay tôi cảm thấy có chút không đúng."
"Có gì không đúng?"
"Trên trấn đột nhiên lại bàn tán chuyện thuyền đắm lần trước, mà càng nói càng kỳ quái, có người nói là do phát hiện bảo tàng gì đó, mấy nhóm người đánh nhau dẫn đến."
Trần Đông mang theo chút lo lắng trên mặt, bởi vì luồng tin này đã cách chân tướng không xa.
Mặt Triệu Cần lạnh đi, lại nhớ đến người đàn ông tên Hứa Thanh ở bến tàu trước kia.
"Có thấy ai mặt lạ không?"
"Không có, nhưng chắc chắn là có người đang làm chuyện, không thì sao qua nhiều ngày như vậy mà tự dưng lại bàn tán, tôi có cần làm gì không?"
"Tuyệt đối đừng có hành động, người ta bàn luận thì anh cũng cứ như người nghe, tôi cảm thấy có người đang để ý tới tôi... cũng không hẳn là để ý đến chúng ta, chắc là đang điều tra việc này. Xem ra phía sau tên năm đầu kia còn có người khác nữa."
Triệu Cần đột nhiên có chút hối hận, trước đó chỉ nghĩ phát tài, thế mà lại để tên năm đầu kia dễ dàng rời đi như vậy.
Nói chuyện với Trần Đông thêm một hồi, hắn đi đến tiệm ăn nhanh, giờ mở cửa còn chưa tới nhưng bên trong đã bắt đầu bận rộn.
"A Mới, lau bàn thêm lần nữa đi, tôi vừa sờ vẫn còn dầu mỡ."
"Khánh thúc, làm phiền chú chống cái ô lớn bên ngoài lên, tối qua có mưa, xem có chỗ nào đọng nước không, xẻng chút cát rải lên."
Triệu Cần còn chưa vào trong đã nghe thấy tiếng của Nhan Vĩ, khách quan mà nói thì mỗi câu nói trước kia của cô có thể khiến người ta nhức nhối, giờ khắc này giọng của Nhan Vĩ trở nên thanh thúy không thôi, còn lộ ra một sự vui vẻ. Thấy hắn đến, cô không nói gì, chỉ cười, sau đó đưa cho hắn một chiếc thẻ, "Chu tổng nhờ tôi chuẩn bị."
Triệu Cần nhận lấy nhìn sắc mặt của cô, cảm giác so với trước kia tốt hơn rất nhiều, không hẳn là xinh đẹp rung động lòng người, nhưng nhìn qua thực sự nhanh nhẹn hơn không ít.
"Cô cứ bận rộn suốt như vậy, hổ đầu còn có thời gian chăm sóc không?"
"Tôi đón mẹ tôi về ở cùng rồi."
Triệu Cần nhìn những người đang bận rộn xung quanh, phát hiện không ai chú ý đến mình, lúc này mới nói, "Thời gian là do mình sắp xếp, cô bây giờ như vậy rất tốt."
"Tôi cũng thấy tốt, Chu tổng và Bành tổng đều là người tốt."
Triệu Cần cười khẽ gật đầu, quay người bước đi vội, kết quả vẫn nghe thấy một câu nói khẽ, "Triệu Cần, cảm ơn anh."
Triệu Cần không quay người nữa, bước ra khỏi cửa tiệm. Đối với Nhan Vĩ, hắn thật sự đã động lòng, cũng không phải muốn cùng đối phương có một mối tình oanh oanh liệt liệt, thuần túy chỉ là xúc động nguyên thủy của đàn ông. Nhưng hắn vẫn luôn rất kiềm chế, bởi vì hắn biết, một khi đi vào nơi cấm địa, với tính tình của hắn thì không thể vô tình như vậy, đến lúc đó, người mà hắn phải có lỗi sẽ càng ngày càng nhiều.
Sau đó hắn đi đến công ty Thiên Cần, Triệu Cần thấy Đại Ngọc cùng A Hòa đang bàn bạc gì đó, nhanh chân đi tới, trước hết đưa thẻ cho Đại Ngọc.
"Đây là phiếu ăn, ở tiệm ăn nhanh phía trước, nếu ăn thấy phiền thì hoặc là về nhà cùng A Hòa, hoặc là đến nhà Đông ca đều có thể ăn chung bữa."
Đại Ngọc nhận lấy thẻ, tự động bỏ qua chủ đề này, nhìn A Hòa lại lần nữa hỏi: "Bây giờ việc cậu cần làm là mỗi ngày phải có bảng theo dõi vào ký túc xá, hai công trình cũng phải tương tự như vậy, còn phải triệu tập tất cả đầu não thi công lại, chín giờ sáng ngày mai, tôi muốn triển khai cuộc họp, một là để mọi người quen biết nhau, hai là để tìm hiểu nhu cầu của bọn họ..."
Bạn cần đăng nhập để bình luận